Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 110

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi loạng choạng, sắc mặt trắng bệnh nhìn gian phòng trước mặt,

thở dốc không ngừng.

Âu Dương Thiếu Nhân lo lắng ôm chặt tôi, nói: “Chưởng môn,

hãy kiên cường lên”.

Hoàng Phổ Hiểu Minh xông thẳng vào phòng, tay rút kiếm, mắt

nhìn tứ phía, còn tôi tâm trạng hoảng loạn bước vào, lao đến bên thi thể.

“Ngũ Nguyệt! Ngũ Nguyệt, ngươi đừng dọa ta, đừng dọa ta mà.”

Tôi giơ tay ra, luống cuống chẳng biết phải làm thế nào.

Trên thực tế, tôi đang kiểm tra xem liệu có thiếu sót gì

không.

Hoàng Phổ Hiểu Minh là thần bổ, nếu có sơ suất gì, hắn nhất

định sẽ phát hiện. Như thế vở diễn “gian phòng giết người” của tôi sẽ hoàn toàn

bại lộ.

Kiểm tra xong, trong lòng cảm thấy rất đắc ý nhưng hiện giờ

lại chẳng dám nói với ai.

Vì những ngày này cực kỳ quan trọng, cho nên tôi phải biểu

diễn sao cho chân thực nhất. Tất cả chỉ còn đợi đến thời khắc tháo chiếc mặt nạ

kia xuống.

Ôm lấy thi thể, trên người nhuốm đầy máu tươi, vờ che đi những

giọt nước mắt, tôi cẩn thận nhét một thứ vào miệng, cái đó khó nuốt tới nỗi thiếu

chút nữa thì tôi phun ra ngoài.

“Thứ này có thể khiến ngươi khóc đấy”, Thiện Thủy nói như thế

khi đưa cho tôi vật này.

Xí, chính xác là tôi rất muốn khóc, muốn khóc chết đi được.

Đây là thứ thuốc quái gở gì thế, khó nuốt quá đi mất! Thà ăn

củ hành tây còn thấy dễ chịu hơn.

Đổ sụp lên người “Ngũ Nguyệt”, tôi gắng sức thể hiện thật tốt

vai diễn một chưởng môn vừa mất thuộc hạ. Âu Dương Y hoảng hốt, chạy đến ôm tôi

vào lòng, không ngừng an ủi.

“Đừng sợ, đừng sợ.”

Bọn Âu Dương Huyền cũng tiến đến không ngừng vỗ về tôi.

Xung quanh trở nên ồn ã, tôi có chút không kìm được, đưa tay

sờ lên chiếc mặt nạ của thi thể.

Âu Dương Thiếu Nhân giật mình, nắm chặt tay tôi.

Giọng nghiêm túc nói: “Chưởng môn, xin hãy bình tâm”.

Tôi ngước mắt nhìn huynh ấy, lắc đầu nói: “Tôi không tin Ngũ

Nguyệt đã chết, buông ra”.

“Chưởng môn, xin người hãy kìm nén, cố gắng bình tĩnh lại.”

Tôi nghĩ Âu Dương Thiếu Nhân nhất định cho rằng tôi đau lòng

quá nên đã lú lẫn mất rồi.

Kỳ thực, đừng nên tin bộ dạng ngớ ngẩn, nước mắt giàn giụa

trên mặt của tôi lúc này, hiện tại, tôi đang vô cùng tỉnh táo.

Tôi nắm tay Âu Dương Thiếu Nhân, dùng lực bóp nhẹ, lại gắng

nghẹn ngào nói: “Để ta nhìn, ta muốn nhìn Ngũ Nguyệt”.

Âu Dương Thiếu Nhân sững người giây lát.

Xốc lại tinh thần, tôi tin Âu Dương Thiếu Nhân nhất định sẽ

hiểu ý mình. Hai chúng tôi đã rất tâm đầu ý hợp cơ mà.

Quả nhiên, Âu Dương Thiếu Nhân liền nhận ra sự kỳ quặc của

tôi, thận trọng buông tay. Những người khác cơ hồ cũng đang dần dần đoán được.

Thượng Quan Tình là ai. Chẳng phải là kẻ điên chính hiệu

sao. Nếu Mặc Nguyệt thực sự chết, Thượng Quan Tình đâu thể bình tĩnh được như

thế, ắt là sớm đã nổi khùng lên rồi. Cho nên bọn họ có thể chắc rằng, hiện tại

người này, không phải Mặc Nguyệt.

Hoàng Phổ Hiểu Minh cũng tiến lại gần, tôi run rẩy đưa tay

tháo chiếc mặt nạ xuống.

Khuôn mặt đằng sau chiếc mặt nạ kia, là người mà tôi chưa từng

nhìn thấy.

Bốn phía lập tức im lặng.

Tôi phủ phục bên thi thể, khóc như xé gan xé ruột.

Hu hu! Thiện Thủy, sao ngươi có thể tìm một người bình thường

như thế để sắm vai Mặc Nguyệt. Mặc Nguyệt nhà ta rất đẹp trai, đẹp bùng cháy, đẹp

tỏa sáng, còn tên tiểu tử này ngoài ngũ quan sắp xếp đúng chỗ, khuôn mặt cân đối,

còn lại ta chẳng nhìn ra được ưu điểm nào khác cả.

Âu Dương Thiếu Nhân tựa hồ mới bừng tỉnh sau cơn chấn động,

an ủi tôi, nói: “Chưởng môn, lúc này chúng ta nên nghĩ cách báo thù cho Ngũ

Nguyệt”.

Tôi đưa mắt về phía Âu Dương Huyền, rõ ràng nhìn thấy khóe

miệng huynh ấy đang khẽ nhếch lên. Tôi hung hăng đá cảnh cáo huynh ấy.

Tiểu tử đáng chết, để tôi nghiêm túc diễn tiếp xem nào.

Lúc này, bên ngoài cửa xuất hiện bóng hình của Triều Lưu.

“Ở đây có gì náo nhiệt thế?”, Triều Lưu đứng bên ngoài mỉm

cười nói.

Tim tôi như căng ra, thêm một nhân vật chính nữa bắt đầu lên

sàn diễn.

Quay đầu lại, tôi căm hận nhìn hắn.

Triều Lưu mỉm cười điền nhiên, nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của

tôi, khẽ dùng cây quạt che đi nụ cười, nói: “Bộ dạng này của cô, thật xấu xí”.

Âu Dương Huyền cũng phối diễn rất nhịp nhàng, lập tức rút kiếm.

Cây kiếm chĩa thẳng về phía Triều Lưu liền bị hắn một chiêu gạt phăng xuống đất.

Trong lòng tôi thầm bái phục, Âu Dương Huyền, diễn tốt lắm.

“Tam Nguyệt, mau dừng lại.”

Đứng bật dậy, tôi run rẩy lau nước mắt, nghiến răng nói:

“Nhân sĩ giang hồ sớm muộn cũng chết vì giang hồ. Hôm nay mai táng giản tiện,

ta nhất định phải bắt được hung thủ, đến lúc đó, sẽ hậu táng cho hắn”.

Tôi nhìn Triều Lưu, Triều Lưu cũng nhìn tôi, tán quạt xòe

ra, xoay người rời đi.

Sau đó chúng tôi cũng bước ra khỏi phòng, cùng Hoàng Phổ Hiểu

Minh tập trung trong một phòng khác để nghiên cứu sự tình.

Lúc đi ra, tôi đưa cho Âu Dương Thiếu Nhân một tờ giấy.

Trên đó có viết: Hành trình ngày thứ hai, Nhị Nguyệt qua đời.

Không cần giải thích, chúng tôi đều biết bản thân mình đang

làm cái gì, nên làm như thế nào.

Trên núi Thanh M//ô//n//g, Thượng Quan Tình và dư đảng đều đang ở

đó. Những kỵ sĩ của tôi sẽ lên núi trước giúp tôi mở đường, sau đó tôi sẽ tới.

Hoàng Phổ Hiểu Minh ngồi trong phòng cùng chúng tôi, thảo luận

chuyện liên quan đến “gian phòng giết người”.

“Tất cả chuyện xảy ra đều không hợp lý”, Hoàng Phổ Hiểu Minh

nói.

“Đúng vậy, nếu hung thủ sau khi giết người rời khỏi phòng, vậy

cửa không thể khóa từ bên trong được”, Âu Dương Y nói.

“Hung thủ tại sao lại dùng cành cây để giết người?”, Âu

Dương Thiếu Nhân nói.

“Võ công Ngũ Nguyệt không hề kém cỏi, có thể giết được hắn,

nhất định là cao thủ tuyệt đỉnh”, Âu Dương Thiếu Nhân tiếp lời.

Tôi ôm mặt nạ của “Ngũ Nguyệt”, ngồi im không nói câu nào.

Hoàng Phổ Hiểu Minh cho rằng tôi phải chịu kích động quá lớn,

nên cũng chẳng dám nói gì với tôi. Kỳ thực, tôi chẳng làm sao cả, chỉ là đang

trù tính đại sự thôi.

Tôi nghĩ liệu Triều Lưu có đang nghi ngờ?

Không đâu, không đâu, việc tôi làm rõ ràng rất kín kẽ.

Gian phòng bí ẩn giết người, vả lại hung thủ cũng không ở hiện

trường, cũng chẳng để lại hung khí, càng không nói đến những chứng cứ khác.

“Cô… có đắc tội với cao thủ nào không?”, Hoàng Phổ Hiểu Minh

dè dặt hỏi tôi.

Mệt mỏi ngóc đầu dậy, tôi lãnh đạm nói: “Không. Bây giờ ta

không muốn thảo luận vấn đề này, điều ta thấy lo lắng là, người chết tiếp theo

sẽ là ai đây?”.

Hoàng Phổ Hiểu Minh sững người, chợt hiểu ra rồi lại ngồi xuống

ghế.

Bầu không khí trở nên nặng nề, tôi đứng dậy bước ra ngoài cửa.

Lúc đến trước cửa, tôi lại nói với hắn: “Ngươi đã quên chúng

ta phải làm cái gì rồi sao?”.

Vào phòng của mình rồi nằm xuống, thân tâm hoàn toàn được

thư thái.

Đúng là, diễn trò thật mệt quá.

Tự biên tự diễn thì chẳng kể làm gì, còn phải đích thân cung

cấp manh mối, đã thế lúc nào cũng phải lo lắng cảnh giác, sợ lộ chỗ này, sơ hở

chỗ kia.

“Cô nương, cô nương nếu thấy mệt, hãy ngủ chút đi”, bên

ngoài xuất hiện một bóng người, giọng nói ấm áp dịu dàng cất lên.

Tôi sực tỉnh, lòng thầm đề cao cảnh giác.

Là Triều Lưu.

“Ngủ? Ta sợ mình ngủ rồi sẽ vĩnh viễn nằm đó không bao giờ dậy

nữa”, tôi cố ý gằn giọng, cay độc nói.

Không phải có sơ hở nào chứ, tại sao hắn lại ở đây.

Người ngoài cửa nhẹ giọng nói: “Không, không có chuyện đó

đâu. Cô nương, cô mệt rồi, nghỉ ngơi chút đi”.

Tôi cau mày, tại sao hắn lại kỳ lạ như thế chứ.

“Tại sao ngài có thể chắc chắn như vậy? Lẽ nào ngài biết

hung thủ là ai?”, tôi lo lắng hỏi, trái tim bất giác đập loạn lên trong lồng ngực.

“Không biết, chỉ là cô nương có đám thuộc hạ rất lợi hại và

trung thành, cô nương hoàn toàn tin tưởng họ, chẳng phải sao?”, người kia nói

xong liền rời đi.

Tôi nhìn bóng hình ấy dần dần biến mất trước cửa sổ, những

lo lắng trong lòng cũng chầm chậm tan biến theo.

Tại sao phải nói ra những lời này, Triều Lưu, ngươi càng dịu

dàng quan tâm ta, ta càng không dám nhìn về phía ngươi, không dám gần gũi

ngươi.

*

Chúng tôi quyết định sẽ đi liên tục trong mấy ngày tiếp

theo.

Chẳng ai muốn lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thế nhưng trên

đường đi, độc tố trên người tôi lại phát tác. Cánh hoa trên vai nóng bừng lên,

tiếp đó, cơn đau kịch liệt lại ùa tới, đau không sao chịu nổi, cơn đau này

không ngờ tới thật đúng lúc, rất phù hợp giúp tôi diễn trò.

Suốt dọc đường, Triều Lưu cứ lặng lẽ mỉm cười, dường như mới

gặp chuyện vui nào đó.

Hắn càng như thế, càng khiến tôi thấp thỏm không yên, biểu

hiện của hắn hoàn toàn khác với người bình thường. Có lẽ cũng vì nguyên nhân ấy,

nên tôi chưa thể khiến tất cả những người có mặt cho rằng hắn chính là hung thủ

giết người, chỉ có mỗi Hoàng Phổ Hiểu Minh bắt đầu nghi ngờ hắn.

Hoàng Phổ Hiểu Minh nhét vào tay tôi một tờ giấy, nội dung

trên giấy là muốn dặn tôi phải cẩn thận với Triều Lưu.

Dòng chữ đó trong tay đã bị vò đến không còn nhìn rõ nữa.

Người tôi lo lắng, không phải Triều Lưu, mà chính là Hoàng

Phổ Hiều Minh.

Mồ hôi túa ra khắp người. Vì người hắn cần dè chừng nhất chính

là… tôi.

Dòng chữ đó tựa như có lửa, ngọn lửa bùng cháy xuyên thẳng đến

tim tôi.

Tôi muốn làm người tốt, từ trước đến nay tôi luôn cho mình

là người tốt, nhưng tôi của hiện tại, không còn là người tốt nữa.

Xin lỗi, Hoàng Phổ Hiểu Minh, đành phải phụ tấm chân tình

ngươi dành cho ta rồi

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...