Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 104

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng trống trên lôi đài ầm vang, tôi vốn không kịp thông

báo với Mặc Nguyệt và Âu Dương Thiếu Nhân là họ không thể đấu lại được với người

của Triều Lưu. Càng không kịp ngăn cản, trận đấu đã bắt đầu.

Trên lôi đài, sống chết có số.

Trong Hội quần võ, đây là quy định cơ bản nhất.

Tôi lo lắng, thực sự lo lắng, lòng bàn tay túa đầy mồ hôi,

nhưng hoàn toàn không biết phải làm thế nào.

Vì người trên lôi đài, đã bắt đầu hỗn chiến.

“Tại sao Triều Lưu lại phái những kẻ đó đến, lẽ nào không sợ

đắc tội với người khác sao?”, tôi ngồi như đóng đinh vào ghế, không thể xông

lên lôi đài được, cúi đầu nhẹ giọng hỏi Hoàng Phổ Hiểu Minh.

Sắc mặt Hoàng Phổ Hiểu Minh cực kỳ khó coi, khẽ hỏi: “Cô cảm

thấy hắn sợ đắc tội với ai?”

Chỉ một câu hỏi đó thôi cũng khiến tôi im bặt.

Đúng vậy, Triều Lưu chính là loại người như thế!

Ngước mắt nhìn về phía xa, tôi phát hiện Triều Lưu đang nhìn

mình, đột nhiên hắn nở một nụ cười, mặt nạ hình nửa con b//ư//ớ//m kết hợp với một nửa

khuôn mặt kia, tạo nên sắc màu quái dị.

Trái tim tôi lại đập loạn lên, mọi suy tư trở nên rối bời.

Tôi không hiểu Triều Lưu định làm gì?

Đột nhiên lại nhớ tới lầu Phong Vân, là nơi đầu tiên tôi và

hắn trùng phùng.

Tôi đau buồn nghĩ đễn một khả năng, đó chính là, tôi đang bị

báo thù, vì hôm đó đã dùng lời lẽ cay nghiệt, không kiêng dè làm mất mặt hắn,

cho nên ngày hôm nay hắn muốn ăn miếng trả miếng tôi.

Không xong rồi, bọn Mặc Nguyệt chắc chắn phải đấu với thủ hạ

của Triều Lưu, tôi phải ngăn cản cuộc tỉ thí này.

Đứng bật dậy, tôi đang định xông lên võ đài hét vang, ngay tức

khắc bị Âu Dương Y kéo lại.

Tôi phẫn nộ nói: “Ta phải đi ngăn họ”.

“Người hồ đồ rồi sao, đây là Hội quần võ, không phải hậu viện

nhà chúng ta”, Âu Dương Y hằn giọng nói.

Tôi cũng nổi trận lôi đình, hét lên: “Nhưng họ đang gặp nguy

hiểm”.

Tiếng hoan hô khắp nơi, tiếng gào thét như sấm vang đã át đi

cả giọng nói của chúng tôi.

Tay Âu Dương Y run rẩy, đột nhiên giơ cao, dọa tôi ngay tức

khắc nhắm mắt lại.

Trong lòng thầm không muốn đón nhận. Có lẽ đây là lần đâu

tiên Âu Dương Y vung tay định đánh tôi như thế.

Cái bạt tai trong dự liệu không hề giáng xuống. Tôi len lén

mở mắt ra, nhìn người trước mắt từ từ quỵ xuống.

Trước mắt tôi, giống như ngày đó, chàng kỵ sĩ đang quỳ trước

mắt tôi, nhưng không hiên ngang ngẩng cao đầu.

Huynh ấy dịu giọng nói: “Mong trưởng muôn hãy suy nghĩ lại”.

Người này, trong ký ức của tôi là chàng trai thanh bạch như

tờ giấy trắng, thích cười nhạt, thích dùng thành ngữ khiến tôi phải đau đầu

chóng mặt, nhưng hiện tại, huynh ấy lại không hề nói ra bất cứ câu thành ngữ

nào.

Tôi rất buồn, rất buồn.

Âu Dương Y, tôi đã làm tổn thương huynh, có phải không?

Tôi như tiểu nha đầu xấu tính ương bướng, tại sao huynh

không thể mặc kệ tôi, đừng quản chuyện của tôi nữa.

Đôi môi nhất định đã rất nhợt nhạt, rung động, tôi giơ tay

kéo huynh ấy dậy, rầu rĩ nói: “Ta không đi, ta không hét, ta sẽ ngồi lại đây,

được chứ. Ngươi đứng dậy đi”.

Âu Dương Y ngẩng đầu lên, nói: “Người đồng ý với thuộc hạ?

Chắc chắn?”

Lúc này tôi thực sự chỉ muốn khóc. Bởi vì đã thay đổi dung

nhan, huynh ấy nhất định không thể xác định chính xác tâm trạng của tôi. Bởi vì

đã đổi thân phận, huynh ấy cũng không thể gọi tôi một tiếng Tiểu Tình nữa.

Cho nên, tôi không biết nên thể hiện tâm trạng của mình lúc

này thế nào.

Âu Dương Y, tôi không thể buông xuôi được, tôi chỉ là, chỉ

là, lo lắng cho họ mà thôi.

Tôi rất muốn gọi tên huynh ấy, chỉ cần được gọi một lần thôi

cũng tốt. Như thế có thể huynh ấy sẽ hiểu được tâm trạng của tôi.

“Ừm, ta chắc chắn, đứng dậy đi.”

Đúng lúc tôi ngồi trở lại vị trí, Hoàng Phổ Hiểu Minh đột

nhiên tiến đến thầm thì bên tai: “Thủ hạ của cô thật lợi hại”.

Tôi tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi còn nói mấy điều thừa

thãi đó, ta sẽ giết ngươi”.

Hoàng Phổ Hiểu Minh rụt cổ lùi lại.

Ánh mắt lại lần nữa hướng lên võ đài. Lúc bắt đầu, rất nhiều

người trên đài đã rút lui, thậm chí có người còn không thở được.

Đột nhiên tôi nhớ tới đấu trường La Mã. Ngày đó và bây giờ,

người và sư tử quyết đấu có khác biệt gì chứ? Vận mệnh của đấu sĩ thời La Mã chẳng

qua cũng giống như những người trong võ lâm lúc này, người trước ngã xuống, người

sau tiếp tục, chỉ với hy vọng chiếm được danh vị mà thôi.

Chết là niềm vinh hạnh. Chỉ duy nhất lần này thôi.

Cũng chẳng có thời gian mà nghĩ đến chuyện sống chết của người

khác, hiện tại tôi đang cố gắng tìm kiếm bóng hình Âu Dương Thiếu Nhân và Mặc

Nguyệt.

Khi tôi tìm thấy thì cũng là họ đang đấu với người của Triều

Lưu.

Tôi căng mắt quan sát, không dám chớp dù chỉ một giây.

Ông Trời ơi, cầu xin ông, cầu xin ông chớ để họ xảy ra chuyện

gì.

Miệng tôi thầm lẩm bẩm khẩn cầu như thế.

Cầu cho trên võ đài rộng lớn này, nhanh nhanh chỉ còn lại mười

người thôi.

Nhưng hiện tại, trên võ đài vẫn còn tận mười mấy người. Cho

nên, Mặc Nguyệt và Âu Dương Thiếu Nhân vẫn phải quần đấu với họ.

Có vẻ không phân cao thấp.

Kiếm của Âu Dương Thiếu Nhân và kiếm của đối phương không ngừng

có những va chạm nảy lửa.

Võ công của Mặc Nguyệt so với đối phương dường như có cao

hơn một bậc, nhưng huynh ấy cũng không được thoải mái cho lắm, vì đối thủ là một

kẻ cực kỳ đeo bám.

Cục diện thế này, tôi cũng thấy an tâm phần nào.

Chí ít, họ vẫn còn chống đỡ cho đến khi trên võ đài chỉ còn

lại mười người. Như thế khi đến lôi chiến thứ hai sẽ có thể dốc sức giành được

chút thắng lợi.

Nhưng tính toán của tôi sâu xa trời biển thế nào, trăm

phương ngàn kế ra sao, vẫn thiếu một nhân tố, đó chính là Triều Lưu.

Buổi chiều nay, ánh dương vẫn tươi đẹp giống như mấy ngày

trước, cây cột trụ trên lôi đài sắc đỏ, lá cây xanh thẫm tung bay ngập trời.

Đám người huyên náo, nhiệt tình cổ vũ. Trên lôi đài là cuộc giao đấu võ và võ.

Rõ ràng hôm nay là một ngày rất đẹp.

Rõ ràng là như thế.

Nhưng xuyên qua ánh dương rực rỡ đó, tôi lại cảm thấy tên

nam nhân kia đang dịu dàng mỉm cười nhìn mình, nụ cười ngọt ngào trên nửa khuôn

mặt của hắn. Đằng sau chiếc mặt nạ, chắc chắn lộ rõ niềm vui. Sau đó hắn hành động

rất nhanh, nhưng trong mắt tôi, động tác ấy cơ hồ như một cảnh quay chậm.

Tôi thấy hắn duỗi tay, nhẹ nhàng phóng ra một chiếc lá, chiếc

lá kia tựa như đôi cánh dài, bay rất nhanh về phía Âu Dương Thiếu Nhân.

Tôi ngay đến cơ hội phản ứng cũng không có, tức khắc đã nhìn

thấy chân Thiếu Nhân bị lá cây găm trúng liền khuỵu xuống. Nhân lúc sơ hở, kiếm

của đối phương ngay lập tức đ//â//m thẳng về phía huynh ấy.

Tôi nhìn thấy, nhìn thấy máu chảy ra.

Âu Dương Thiếu Nhân từ từ ngã xuống, còn ở phía đằng kia khi

chứng kiến cảnh đó, nụ cười liền treo trên gương mặt Triều Lưu.

Tay run lên bần bật, đầu như muốn nổ tung.

Nếu, nếu tôi không đưa ra cái chủ ý ngu ngốc đó.

Nếu, nếu Âu Dương Thiếu Nhân không phải đem nội lực truyền

cho tôi.

Nếu, nếu tôi không gặp gỡ Triều Lưu.

Nếu, nếu tất cả đều không hề xảy ra, nếu tôi không xuyên

không đến nơi này, nếu tôi không gặp họ.

Thì có lẽ, Âu Dương Thiếu Nhân sẽ không trở nên như thế.

Tôi xin lỗi, Âu Dương Y.

Tôi… không thể không đi.

Chẳng còn chút khí lực để tiếp tục suy nghĩ, tôi nhìn thấy

mũi kiếm thứ hai của tên kia đã sẵn sàng đ//â//m về phía Âu Dương Thiếu Nhân. Mặc

Nguyệt định lao đến cứu nhưng không sao thoát được sự đeo bám của đối thủ.

Lập tức phi người lên cao, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả

mọi người, tôi lao thẳng đến bên Âu Dương Thiếu Nhân.

Tôi nghĩ, mình đã vận hết toàn bộ công lực cùng nộ khí khi

tung ra một chưởng về phía thuộc hạ của Triều Lưu.

Tên đó bị dính chưởng lực quá mạnh, liền thổ huyết, bay ra rất

xa rồi ngã quỵ trên đất.

Tôi vòng tay ôm lấy Âu Dương Thiếu Nhân, lo lắng hỏi: “Huynh

sao rồi?”

Âu Dương Thiếu Nhân thở hổn hển nói: “Nàng… nàng không nên

ra đây”.

Trái tim yếu đuối của tôi lại như tan chảy.

Huynh chết đến nơi rồi còn bảo tôi đứng dưới mà nhìn được

sao.

Tiếng bàn tán vang lên bốn phía, người trên võ đài đều ngưng

chiến. Tôi biết, tất cả bọn họ đều đang đợi để xem trò hay.

Hội quần võ thật sự đã ngột ngạt quá lâu rồi, cũng nên để

tôi hoạt náo một chút.

“Không biết Lê chưởng môn có ý gì đây?”, có người nói, chính

là kẻ đã đánh lén Âu Dương Thiếu Nhân.

Là kẻ tôi đã từng yêu say đắm.

Thực ra tôi đã biết từ lâu, biết rằng mình đã yêu một người

không nên yêu. Nhưng tôi lại cứ ngốc nghếch cho rằng, yêu hắn là chuyện riêng của

bản thân mình, chẳng hề liên lụy đến người khác.

Tôi thực sự không ngờ, mình đã vì hắn mà làm tổn thương những

người bên cạnh, mọi nguồn cơn đều bắt nguồn từ hắn.

Hắn vẫn giống như ngày ấy, giống như bông hoa sắc đỏ tựa

máu.

Rất đẹp, nhưng… quá nặng nề.

Triều Lưu, ngươi đang bức ép ta, là ngươi ép ta phải hận

ngươi.

Chính từ khoảnh khắc ngươi ra tay, ta đã quyết bản thân mình

phải hận ngươi.

“Ta không muốn thuộc hạ chết như thế này. Hắn có lý tưởng và

tham vọng cao đẹp, còn phải cống hiến nhiều cho võ lâm. Chỉ vì thể lực không tốt

mà phải chết ở đây thì thật đáng tiếc. Cho nên, ta lên đây để thay hắn tỉ thí”,

quay người, tôi nói với Triều Lưu.

Âu Dương Thiếu Nhân nắm chặt tay tôi, không muốn để tôi tiếp

tục nói.

Đôi mắt huynh ấy như hai viên thủy tinh trong suốt vậy, tôi

dịu dàng nói với huynh ấy: “Yên nào, lát nữa sẽ ổn thôi, chỉ lát nữa thôi, tôi

sẽ đưa huynh khỏi chốn này”.

Để huynh ấy ngồi chắc chắn, tôi đứng thẳng người, nói lớn:

“Hôm nay, ta vi phạm quy củ, cũng nên chịu trừng phạt tương ứng. Ta đã làm trái

quy định, đả thương thuộc hạ của Thanh Điệp đại nhân. Vậy ta xin nhận ba chưởng

của Thanh Điệp đại nhân, sau đó đảm nhiệm vị trí của thuộc hạ tiếp tục thi đấu”.

Triều Lưu, ta bằng lòng nhận ba chưởng của ngươi, chỉ vì Âu

Dương Thiếu Nhân. Dù ngươi có nhận ra hay không, có để tâm hay không.

Tôi nghe thấy giữa thâm sơn cùng cốc vọng lại giọng nói của

chính mình. Rồi lại nghe thấy tiếng huyên náo rộ lên.

Tôi mỉm cười.

Náo nhiệt chính là thứ các ngươi cần, tôi sẽ hoàn thành tâm

nguyện của các người.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 104

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 104
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...