Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phiêu Du Giang Hồ – Chương 103

Phiêu Du Giang Hồ

Tác giả: Hạ Tiểu Mạt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tại sao không giết ta?

Tại sao còn để ta sống?

Ngược lại, ngươi không giết ta, vậy thì ta sẽ giết ngươi.

Quan hệ giữa chúng ta chính là như thế.

“Tiểu Tình, nếu có thể, nàng hãy giết ta đi”, trong mộng, hắn

vẫn nói những lời như thế.

Dường như tôi lại thấy bên ngoài cửa sổ, bóng hình màu đỏ của

hắn khẽ phiêu động, giống như cánh b//ư//ớ//m đêm dập dìu.

Ngươi ở đó phải không?

Ngươi ở bên ngoài cửa sổ phải không?

Ta không thể ra ngoài, không thể ra ngoài được.

Ta đã không còn thích ngươi nữa, cho nên, không cần phải xuất

hiện trong giấc mộng của ta nữa, có được không?

Lập tức mở trừng mắt, tôi cảm thấy trán mình đã ướt đẫm mồ

hôi.

Ngoái đầu, lập tức nhìn thấy bóng người màu đen ngồi bên cạnh.

“Á! Ôi mẹ ơi!”, tôi hét lên thất thanh, bóng đen bất giác nhảy

chồm tới, với tốc độ chóng mặt đã lao đến trước giường.

Tôi nhắm mắt khẩn cầu: “Bách quỷ lui đi, bách quỷ lui ngay,

tôi không làm chuyện gì xấu xa, đừng đến tìm tôi nữa!”.

Tôi gặp phải chuyện xui xẻo gì thế này, ban ngày đụng phải

thần Đen Đủi, đêm về nằm mộng thấy Quỷ, đã hết hay chưa vậy.

“Chớ làm ồn, ta đang mệt”, sau khi nghe thấy giọng nói uể oải

cất lên, tôi thấy bóng đen ấy nằm xuống giường mình.

Tôi nhận ra đó là giọng của Âu Dương Huyền.

Tôi hận không thể cho huynh ấy một cái bạt tai, lại có cách

dọa người chết khiếp như thế sao. Không bình tĩnh được nữa, tôi nói: “Đi về

phòng của huynh đi”.

Chẳng lẽ các người lại nghiện cái trò này rồi, cả đêm hết

người này lại đến người khác cứ phải quay vòng tiến nhập phòng tôi mới được hả.

Nói thế nào đi nữa tôi cũng đường đường là một nhành hoa

thơm, là một trang kiều nữ đấy.

Âu Dương Huyền lắc đầu, rầu rĩ nói: “Hôm nay đến lượt ta trực

ban, ở đây lúc nào cũng nguy hiểm. Vả lại, chúng ta cần phải coi sóc nàng”.

Tôi chán nản. Đám người này rốt cuộc có bao nhiêu phần trăm

tin tưởng tôi đây?

Trừng mắt lườm một cái, coi như Âu Dương Huyền là chiếc chăn

ấm áp, tôi lại nằm xuống giường.

“Thần kinh”, lầm bầm trong miệng, tôi xoay người vào trong

không thèm đếm xỉa đến nữa.

Một bầu không khí trầm lặng sau lưng rồi bỗng chốc trở nên

căng thẳng vô cùng. Mồ hôi trên mình vừa mới vì Lưu Niên mà túa ra đầm đìa, giờ

cũng đang dần khô.

Nhắm mắt lại nhưng không sao ngủ tiếp được nữa. Tôi muốn nói

chuyện với Âu Dương Huyền, nhưng chẳng biết phải nói gì.

Bất chợt, một giọng nói nhẹ truyền đến, Âu Dương Huyền chầm

chậm áp sát cơ thể tôi, hơi nóng hầm hập cứ từ từ phả vào tai tôi.

Mặt lập tức đỏ bừng, khóe miệng không kiềm chế được liền giật

giật liên hồi.

“Nè! Nè! Tôi cảnh cáo huynh, không được làm tôi lung lạc,

tôi sẽ phản kháng”, tôi hồi hộp nói.

Tim đập thình thịch.

Tên Âu Dương Huyền này! Còn không buông tay ra.

“Nàng nói như thế là hy vọng ta khiến nàng lung lạc ý chí phải

không?”, Âu Dương Huyền dường như đang cười, áp sát mặt tôi mà nói.

“Không, không phải như thế! Khốn kiếp! Buông ra”, tôi hét

lên, muốn thoát khỏi vòng tay huynh ấy, ai biết được là tên tiểu tử này lại cứng

đầu như vậy, tôi càng cố giãy ra, huynh ấy càng ôm chặt.

Tên tiểu tử này, định lạt mềm buộc chặt hả.

“Đừng cử động, cứ để thế này đi, nếu không lát nữa thực sự

có xảy ra chuyện gì, ta không dám đảm bảo sẽ không làm gì nàng đâu”, trong lúc

tôi ra sức giãy giụa, Âu Dương Huyền đột nhiên nói một câu.

Dọa tôi ngay tức khắc im bặt.

Hu hu! Nam nhân quả là loài động vật đáng sợ.

Tôi buồn bã rúc trong lòng huynh ấy, không vùng vẫy nữa.

Thực ra vầng ngực của huynh ấy rất ấm. Tôi thích tư thế ôm

như thế này, nói chuyện như thế này, lưng tôi dính chặt vào vầng ngực ấm áp ấy,

mang lại cảm giác vô cùng an toàn.

“Ta ôm nàng như thế này, có cảm thấy thoải mái hơn chút nào

không? Lúc này hãy vì ta mà gây rối có được không? Nếu có thể hãy cứ vì ta mà

gây rối một chút, như vậy sẽ không cần lại nhớ đến hắn nữa. Trong mơ, xin hãy

chất chứa bóng hình của ta. Đêm nay ta ở bên cạnh nàng, mong nàng hãy toàn tâm

toàn ý vì ta mà xả hết nỗi lòng đi”, Âu Dương Huyền nói.

“Huynh cũng là vì tôi nên mới làm loạn sao?”, tôi dịu dàng hỏi

người phía sau, lời vừa thốt ra, tôi lập tức hối hận.

Thượng Quan Tình à, không phải não mày bị hỏng rồi chứ, người

ta tại sao phải vì mày mà làm loạn cơ chứ?

“Làm loạn à? Nàng cảm thấy bản thân nàng có tư cách khiến ta

phải làm loạn không?”, Âu Dương Huyền ở phía sau hỏi tôi.

Trái tim đột nhiên sững lại, tôi bỗng cảm thấy mình lạc lối.

Âu Dương Huyền có phải đang trách tôi? Nhất định là thế rồi.

Vì tôi tự ý làm những chuyện này, ích kỷ lại tham lam.

“Không…”, tôi cúi đầu khẽ nói.

“Đúng vậy, nàng chẳng phải tuyệt sắc giai nhân. Xét về dáng

người, nàng được xếp vào loại ‘trước sau như một’, ngốc nghếch vô đối, buông thả,

nhát gan, phiền phức, nàng là một mớ hỗn độn những thứ tạp nham. Từ trước tới

nay ta chưa từng thấy nữ nhân nào ngô chẳng ra ngô khoai chẳng ra khoai như thế”,

Âu Dương Huyền nói.

“Này! Huynh nói đủ chưa!”, tôi tức giận, hằm hằm muốn thoát

khỏi vòng tay huynh ấy.

Mặt tảng băng chết tiệt này, khuôn mặt bại liệt chết giẫm

kia, sao mà kể ra lắm khuyết điểm của tôi thế hả?

Âu Dương Huyền miệng không ngừng nói, tay lại càng ôm tôi chặt

hơn, mặt vùi trong tóc tôi.

“Nhưng tại sao?”, Âu Dương Huyền thì thầm hỏi.

Tôi không hiểu, hỏi lại: “Cái gì tại sao?”

“Tại sao dù ta đã luôn tâm niệm rằng mình sẽ không yêu bất kỳ

người con gái nào trên đời, nhưng cứ mỗi khi nhắm mắt lại, liền nghĩ ngay tới

cô gái lúc nào cũng gây phiền phức là nàng. Ta cũng từng nghĩ, nàng như thế, có

lẽ chỉ là một điều gì đó mới lạ mà ta nhất thời tìm thấy, vì hiếu kỳ nên ánh mắt

mới không cách nào rời đi được. Nhưng càng sau này ta càng không thể thoát ra,

nàng giống như tia nắng, không ngừng chiếu sáng mọi nơi. Cho nên giữa đám người

đông đúc, ta vẫn chỉ nhìn thấy một mình nàng. Sau này nghĩ lại, à, cô gái chẳng

ra làm sao này, lại tỏa sáng đến vậy, ta rất muốn, rất muốn bước vào ánh hào

quang ấy, khi đã bước vào rồi, nhất định sẽ có một tình yêu ấm áp vô cùng”, giọng

nói của Âu Dương Huyền tựa như tiếng gió giữa đêm hè, nhè nhẹ mà khoan khoái,

thôi miên tôi.

Tôi cười khổ: “Tôi không phát sáng được”.

Âu Dương Huyền của tôi, người tỏa sáng chính là các huynh,

tôi chỉ men theo ánh sáng của các huynh mà thôi.

“Ta cũng từng tự nói với mình như thế, đáng tiếc là chẳng có

tác dụng gì. Đại khái là, mắt ta có vấn đề rồi. Có lẽ là nghiêm trọng lắm rồi,

cũng có thể trái tim ta có vấn đề. Nó hiện tại, không còn thuộc về ta nữa”.

“Hôm nay sao huynh nói nhiều thế?”

“Ừm, có lẽ vì đêm nay, nàng hoàn toàn thuộc về ta”.

Khép mắt lại, duỗi tay nắm chặt bàn tay của Âu Dương Huyền,

từng ngón tay đan xen nhau.

“Đêm nay, trái tim tôi cũng thuộc về huynh”, tôi nghiêng đầu,

khẽ khàng hôn lên trán huynh ấy, dịu dàng nói.

Đêm đó, trong giấc mộng của tôi, trên thảo nguyên tươi xanh,

gió thổi hiu hiu, đàn cừu đang thẩn thơ gặm cỏ, giữa biển hoa thơm ngát, người

đang ở bên cạnh chính là vương tử núi băng của lòng tôi.

Tôi nằm bên cạnh huynh ấy, cùng nhau nói rất nhiều chuyện, kết

thúc chỉ còn vương lại nụ cười tươi tắn.

Vương tử núi băng của tôi, vương tử núi băng của tôi, tôi chẳng

thể mở miệng để nói với huynh một câu: “Tôi không thể trở thành nàng công chúa

của huynh được, chỉ có thể trở thành nàng tiên cá của huynh mà thôi”.

Pháp sư đã trao lời nguyền lên cơ thể, khiến tôi không cách

nào mở miệng nói, nói với huynh chân tướng mọi việc.

Tôi… chỉ có thể biến thành bong bóng.

*

Ngày hôm sau, Hội quần võ chính thức bắt đầu.

Ngọn núi phía sau lầu Phong Vân có một lôi đài. Vị trí lôi

đài đó ở bên ngoài nhưng lại thông với lầu Phong Vân ở trong thành.

Quy định của Hội quần võ như sau, đầu tiên là vòng hỗn chiến,

tất cả sẽ cùng đánh cho tới khi trên lôi đài chỉ còn lại mười người, sau đó mới

bắt đầu tiến hành đơn lôi, tức là từng đôi một lên tỉ thí.

Sau vòng đấu đơn lôi sẽ chọn ra năm người xuất sắc nhất, ba

người trong số đó có thể bay đến lầu Phong Vân giành được anh hùng lệnh đầu

tiên, chính là những người chiến thắng trong Hội quần võ.

Mỗi môn phái chỉ được tối đa hai người tham gia.

Vốn tôi muốn mình sẽ đích thân đăng đài, nhưng thấy các vị

chưởng môn phái khác đều không tham gia, tôi cũng không tiện lên đài nữa.

Suy đi nghĩ lại mấy lần, tôi chọn Âu Dương Thiếu Nhân và Mặc

Nguyệt, hai người có võ công giỏi nhất tham gia tỉ thí.

Hai người bọn họ võ công cao cường, lại đủ bình tĩnh. Một

người yểm trợ, một người tấn công, chắc chắn có thể giành được anh hùng lệnh.

Trước lôi đài của Hội quần võ, tôi cùng bọn Âu Dương Huyền

ngồi đối diện với nhóm của Triều Lưu.

Triều Lưu mỉm cười với tôi, tay nâng chén lên.

Tôi mỉm cười, hồi kính một chén. Sau khi uống hết chén rượu,

tôi mới phát hiện rượu này cũng có sắc đỏ như máu, tim bất giác lại đập thình

thịch.

Tại sao trong tôi lại xuất hiện một dự cảm không lành thế

này.

Nhìn hai người đeo mặt nạ trên lôi đài, trong lòng thầm hết

lần này đến lần khác tự cảnh báo mình: Không phải suy nghĩ lung tung! Không có

chuyện gì đâu, không có biến cố gì xảy ra đâu.

Trống trận trên lôi đài đầu tiên đã vang lên, xung quanh ồn

ã tiếng hò reo, đám người ngay ngắn đứng phía sau tôi cổ vũ vang trời dậy đất,

tiếng hét đinh tai nhức óc, tôi không kiềm chế được đưa tay lau những giọt mồ

hôi trên trán.

Nè, các ngươi không be bé cái mồm được hả. Còn kích động hơn

cả người đứng trên lôi đài thế hả?

Hoàng Phổ Hiểu Minh tự nhiên cứ đi qua đi lại như con thoi,

sau đó hớt hơ hớt hải chạy đến chỗ tôi. Tôi đang định hỏi hắn xem đã xảy ra

chuyện gì, tại sao lại cuống cuồng lên như thế.

Hoàng Phổ Hiểu Minh mặt mày lo lắng ghé sát bên tai, thì thầm

nói với tôi: “Anh hùng lệnh, ít nhất đội của Triều Lưu cũng có thể lấy được hai

cái. Hai thủ hạ của hắn nổi danh máu lạnh. Tất cả những người đấu với bọn chúng

đều sẽ chết thảm. Triều Lưu cố tình phái chúng đến Hội quần võ lần này”.

Dòng máu chảy trong cơ thể tôi bỗng trở nên băng lạnh.

Sao có thể? Sao có thể như vậy?

Như thế Thiếu Nhân và Mặc Nguyệt, chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm

hay sao?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phiêu Du Giang Hồ
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...