Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 4

[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit + beta: Iris

Mọi người sửng sốt.

Ô Nhược vội ngừng tích nước thuốc: "Tại sao lại như vậy?"

Cho dù cậu có luyện chế thuốc thất bại thì cũng không đến mức làm đứa bé hộc máu chứ, huống chi thuốc này là dành cho con nít, dược tính chắc chắn không quá nặng.

Tuy nhiên, bé gái này không những hộc máu miệng, mà ngay cả mắt, mũi và tai đều chảy máu, giống như bị trúng độc vậy.

Tuyển Hành híp mắt.

"Tiểu Lệ." Đại Bàng ôm con gái khóc rống lên.

Ô Nhược cầm cánh tay Tiểu Lệ định bắt mạch, lại bị Đại Bàng hất văng ra, hắn vừa khóc vừa hét lớn: "Đều tại ngươi, đều tại ngươi, nếu không phải tại ngươi thì Tiểu Lệ của ta sẽ không hộc máu."

Ô Nhược trầm mặt: "Ngươi không cho ta kiểm tra cơ thể nó thì nó sẽ chết thật đó."

"Ngươi đừng có giả bộ tốt bụng, nếu không phải tại ngươi thì Tiểu Lệ của ta sẽ không thành ra như vậy." Đại Bàng vừa lau máu trên mặt cho con gái, vừa đưa tay dò hơi thở, ngay sau đó hắn bàng hoàng nói: "Không, không còn thở."

Ô Nhược ngẩn ra.

"Tiểu Lệ làm sao vậy?" Tức phụ của Đại Bàng nghe thấy tiếng khóc thì vội chạy đến bên cạnh con gái, liền thấy con gái mặt đầy máu, vẻ mặt vô hồn ngã vào ngực Đại Bàng, khóc lớn: "Con gái của ta, con chết thật thảm a."

Nàng khóc lóc nhìn về phía Ô Nhược, đột nhiên xoay người nhào vào người cậu: "Tên vương bát đản nhà ngươi, mau trả mệnh của con gái lại cho ta, nếu không phải tại ngươi, con gái của ta đã còn sống rồi."

"Các ngươi khóc cái gì a? Xảy ra chuyện gì vậy?" Bàng thái gia, Lão Hắc, Quỷ Bà và Đản Đản chạy vào phòng tắm hỏi.

Đại Bàng khóc rống lên: "Cha, Tiểu Lệ chết rồi."

"A?" Bàng thái gia hơi lảo đảo, nếu không có Lão Hắc đỡ thì e là đã té xuống đất.

Lão Hắc cau mày, tiến lên dò hơi thở của Tiểu Lệ, lắc đầu với Ô Nhược, tỏ vẻ thật sự đã tắt thở.

Tuyển Hành đẩy Đại Bàng ra, bắt mạch cho Tiểu Lệ, ngẩng đầu nói: "Là trúng độc."

Ô Nhược cau mày, thuốc của cậu đâu có độc, tại sao lại trúng độc?

"Trúng độc? Sao lại là trúng độc!" Đại Bàng chỉ vào Ô Nhược, bi phẫn rống giận: "Là ngươi hạ độc đúng không? Tên hỗn đản này, ta muốn liều mạng với ngươi."

Tuyển Hành nhanh chóng ngăn hắn lại, nói với Ô Nhược: "Do tam công tử, ngươi đi xem xem."

Hắn không tin Do Phán Dương hạ độc, cũng không tin cậu bất cẩn để độc thấm vào nước thuốc, huống chi cậu căn bản không có lý do hạ độc đứa bé, dù sao đứa bé chết đi cậu cũng không được lợi lộc gì, nên nhất định có trá.

Tức phụ của Đại Bàng vẫn ôm Ô Nhược cứng ngắc, không cho cậu đi qua: "Ngươi là tên gϊếŧ người, dám hại con gái của ta, ngươi phải bồi thường cho con gái của ta, nếu không ta sẽ đưa ngươi lên quan phủ."

Đại Bàng hùa theo: "Đúng vậy, nếu ngươi không bồi thường cho con gái của chúng ta, ta sẽ đưa ngươi đi gặp quan."

Bàng thái gia lấy lại tinh thần nói: "Chuyện này không trách gia, lúc trước chúng ta đã bàn bạc xong rồi, nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đại gia không cần chịu trách nhiệm."

Đại Bàng tức giận nói: "Người bàn bạc với hắn là cha, không phải chúng con."

"Chẳng lẽ cha muốn nhìn con gái của con chết một cách vô ích sao?" Tức phụ của Đại Bàng đứng lên, kéo cậu ra ngoài: "Bây giờ ngươi lên gặp quan phủ với ta."

Ô Nhược nghe hết mấy lời bọn họ nói thì nhíu mày, nhìn tức phụ của Đại Bàng rồi nhìn sang Đại Bàng, híp mắt, đạm thanh hỏi: "Ngươi muốn ta bồi thường cho con gái của ngươi bao nhiêu?"

Ánh mắt tức phụ của Đại Bàng hơi lóe sáng: "Ngươi, ngươi bồi thường một ngàn lượng bạc cho ta, ta sẽ không đi cáo trạng ngươi."

Bằng Hành bỗng trầm mặt, nói rõ ra là lừa gạt tiền của người ta, hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, không khỏi nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Ô Nhược.

Bàng thái gia phẫn nộ: "Hồ nháo, đại gia tốt bụng cứu con của chúng ta, các ngươi còn không biết xấu hổ đi đòi bạc."

"Cha, hắn tốt bụng chỗ nào? Tốt bụng lại đi hại chết con gái của con sao?"

Tức phụ của Đại Bàng căm giận lườm Bàng thái gia: "Cha, rốt cuộc Tiểu Lệ có phải là tôn nữ của ngươi hay không, sao ngươi lại đi nói giúp người ngoài vậy hả."

Bàng thái gia bị vợ chồng bọn họ làm cho tức không nói nên lời.

Ô Nhược kêu Lão Hắc lấy tờ ngân phiếu một ngàn lượng đến, sau đó nói với tức phụ của Đại Bàng: "Đây là ngân phiếu một ngàn lượng..."

Tức phụ của Đại Bàng mừng rỡ vươn tay, lại bị Ô Nhược né đi.

"Trước khi lấy bạc, các ngươi trả lời ta một vấn đề."

Tức phụ của Đại Bàng sửng sốt: "Vấn, vấn đề gì?"

Ô Nhược nhìn chằm chằm mắt nàng, sử dụng ngôn linh chi thuật để hỏi: "Lúc nãy chúng ta ăn cơm, các ngươi đã làm gì Tiểu Lệ?"

Tức phụ của Đại Bàng bị trúng ngôn linh chi thuật, lập tức thành thật trả lời: "Trước khi các ngươi trở về, chúng ta lén đút thuốc độc cho Tiểu Lệ."

Mọi người sửng sốt.

Ô Nhược lạnh giọng hỏi: "Vì sao phải hạ độc con gái của mình."

Vốn dĩ cậu tưởng thuốc của mình có vấn đề, nhưng sau đó tức phụ của Đại Bàng cứ cản không cho cậu qua đó, lại nghe hai vợ chồng bọn họ luôn miệng "không bồi thường cho con gái sẽ đưa đi gặp quan" nên cậu mới cảm thấy là lạ rồi dùng ngôn linh chi thuật để hỏi, quả nhiên chính bọn họ hạ độc.

"Trượng phu của ta nói, mấy đứa con nít bị chứng Khuyết Dương đều không qua nổi, thay vì để con gái chết một cách thống khổ, còn không bằng giải quyết nhanh gọn rồi lừa chút bạc của ngươi."

Ô Nhược: "..."

Hai người này vì bạc mà ngay cả con gái cũng dám ra tay.

Đại Bàng kinh hoảng: "A Phương, ngươi nói bậy gì đó?"

Bàng thái gia tức giận khóc ròng: "Hai cái đứa táng tận lương tâm chúng bây sẽ chết không được tử tế."

Lão Hắc cũng đặc biệt tức giận, chủ tử của hắn tốt bụng cứu người, lại bị đôi vợ chồng này lợi dụng kiếm bạc, thật quá đáng.

Bằng Hành đôi mắt lạnh lẽo, lúc này hắn thậm chí còn muốn gϊếŧ chết đám Đại Bàng.

Ô Nhược thu hồi ngôn linh chi thuật.

Tức phụ của Đại Bàng lấy lại tinh thần, sửng sốt lúc lâu mới nhớ ra phải lấy ngân phiếu.

Ô Nhược ném ngân phiếu vào đống lửa, lạnh lùng nói: "Cho dù ta có đốt đi cũng sẽ không cho các ngươi một cắc, Lão Hắc, gọi nha sai tới đây."

"Dạ." Lão Hắc xoay người đi ra ngoài.

Ô Nhược trào phúng nhìn phụ nhân nhào về phía đống lửa định khều ngân phiếu ra: "Ta vốn định nếu trong lúc trị liệu khiến con ngươi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta sẽ bồi thường cho các ngươi năm vạn lượng bạc, cho dù có thành công cũng sẽ cho các ngươi một vạn lượng để trang trải. Nhưng các ngươi lại vì một vạn lượng mà gϊếŧ con của mình, ha ha, tính kế hay thật đấy, hơn nữa lại còn tính kế trên đầu ta."

Đại Bàng và tức phụ của Đại Bàng ngơ ngác nhìn cậu.

Bồi thường năm, năm vạn lượng bạc cho bọn họ...

Vậy bọn họ tự thân hạ độc con gái thì còn ý nghĩa gì nữa chứ?

Tuyển Hành tự nhiên cảm thấy đau lòng Ô Nhược, vừa buồn vừa tức giận thay cậu.

"Tiểu Thủy, các ngươi sẽ không hạ độc Tiểu Thủy luôn đi?" Bàng thái gia lo lắng cho an nguy của tôn tử, lảo đảo chạy ra ngoài phòng tắm.

"Đại phôi đản." Đản Đản thở phì phò trừng mắt đám Đại Bàng, leo lên vai Quỷ Bà. Nào gặp lại phụ thân, bé muốn kể mấy chuyện này cho phụ thân nghe, để phụ thân xử lý bọn họ.

Ô Nhược rũ mí mắt, che lại khó chịu nơi đáy mắt, hiếm khi cậu cứu người lại bị người tính kế, sau này cậu làm sao có thể an tâm cứu người tiếp đây?

Bằng Hành đi đến vỗ vỗ vai Ô Nhược: "Đừng buồn, ác nhân sẽ có ác báo."

Không lâu sau, Lão Hắc mang theo nha sai trở lại.

Sau khi nha sai kiểm tra, ngón tay của Đại Bàng có dính thuốc bột cùng loại với chất độc trong cơ thể Tiểu Lệ, nha sai liền lấy tội danh đầu độc đứa bé áp giải bọn Đại Bàng đi.

Bọn họ vừa rời khỏi, Bàng thái gia ôm tôn tử đi vào phòng tắm: "Đại gia, xin ngươi hãy cứu tôn tử của ta được không? Nó sắp không xong rồi."

Bằng Hành nhìn về phía Ô Nhược.

Nếu Ô Nhược không chịu cứu thì cũng sẽ không có ai dám chỉ trích cậu thấy chết mà không cứu.

Ô Nhược yên lặng ôm thi thể Tiểu Lệ ra ngoài thùng nước, đổ nước thuốc bên trong đi, rửa thùng gỗ sạch sẽ rồi đổ đầy nước và dược liệu vào thùng, sau đó kêu Bàng thái gia đặt Tiểu Thủy vào trong thùng.

"Đại gia, là chúng ta có lỗi với ngươi, ta thay mặt con trai và con dâu bị quỷ mê hoặc nói một tiếng xin lỗi với ngươi." Bàng thái gia vừa khóc vừa quỳ xuống dập đầu nhận tội với Ô Nhược.

Ô Nhược liếc Lão Hắc một cái.

Lão Hắc hiểu ý, vội đỡ Bàng thái gia dậy: "Bàng thái gia đừng như vậy, là con trai và con dâu của ngươi sai, không liên quan đến ngươi, ngươi không cần xin lỗi giùm bọn họ, chủ tử nhà chúng ta sẽ không vì chuyện này mà bỏ mặc Tiểu Thủy."

"Đa tạ đại gia, đại gia đại từ đại bi." Bàng thái gia khóc nấc lên.

Ô Nhược không có tâm trạng nói chuyện, chờ thân thể Tiểu Thủy ấm lên liền ghim ống tiêm vào mu bàn tay đứa bé, sau đó đưa bình thuốc cho Tuyển Hành: "Nhỏ nước thuốc theo tốc độ ta làm lúc nãy là được, nhỏ đến hết mới thôi."

Bằng Hành thấy cậu không muốn ở lại đây, gật đầu nhận bình thuốc rồi nhỏ vào phễu.

Ô Nhược xoay người rời đi.

Lão Hắc và Quỷ Bà cũng đi ra ngoài theo.

Khoảng nửa canh giờ sau, Tiểu Thủy tỉnh lại, khôi phục lại sức sống.

"Tiểu Thủy tỉnh rồi." Bàng thái gia vui mừng nói.

Bằng Hành lại không cách nào vui mừng được, hắn đặt cái bình xuống rồi nhanh chóng rời khỏi phòng tắm, đi tìm Ô Nhược, tuy nhiên trong phòng chỉ còn lại một tờ ngân phiếu năm ngàn lượng tặng cho Bàng thái gia, và một phong thư cho hắn. Bên trong ghi lại những chuyện cần chú ý sau khi Tiểu Thủy tỉnh lại, cùng với lời giải thích, nếu trị liệu thành công thì chỉ tạm thời kéo dài được nửa năm.

Hắn nhìn hai chữ tái kiến ở cuối cùng thì vội chạy ra khỏi khách điếm, cưỡi yêu thú của mình vọt tới nha môn, tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng bọn Ô Nhược đâu.

Tuyển Hành vo tròn bức thư lại, mất mát rời khỏi nha môn.

"Chủ tử..." Thâm Tụng từ xa nhìn thấy Tuyển Hành thì nhanh chóng cưỡi yêu thú chạy đến: "Chủ tử, mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy? Ta tìm ngươi muốn phát điên luôn rồi."

Tuyển Hành ngẩng đầu nhìn hắn.

Tức khắc, Thâm Tụng bị đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ của hắn dọa sợ, đã bao lâu rồi hắn không thấy chủ tử của mình tức giận đến vậy?

Hắn không khỏi nuốt nước miếng: "Chủ, chủ tử, ngươi làm sao vậy? Là ai chọc giận ngươi vậy, ngươi nói ta biết đi, ta sẽ đi trút giận cho ngươi."

Bằng Hành tức không thể át, đá vào yêu thú dưới thân hắn, lập tức con yêu thú hét thảm một tiếng, bay ra ngoài như một trái cầu.

Thâm Tụng hoảng sợ nhanh chóng nhảy khỏi người yêu thú, ngay sau đó yêu thú va mạnh vào tường, ngã xuống đất, tức khắc tắt thở.

Bằng Hành nhìn Thâm Tụng, lạnh lùng nói: "Bắt vợ chồng Đại Bàng vừa mới bị giải vào nhà lao ra cho ta, ta phải chiêu đãi bọn họ thật chu đáo."

Thâm Tụng vội đáp: "Dạ."

Vợ chồng Đại Bàng là ai a? Cư nhiên có năng lực khiến chủ tử nhà hắn tức giận.

Bằng Hành xoay người trở lại nha môn.

Thâm Tụng nôn nóng hỏi: "Chủ tử, ngươi đi đâu vậy?"

Tuyển Hành không trả lời hắn, trực tiếp đi vào Truyền Tống Trận, rời khỏi Xích Thành.

°°°°°°°°°°

Đăng: 16/2/2022

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (7)
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (6)
Chương 222: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (8)
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304: . Phần thưởng
Chương 305: . Tái phát bệnh
Chương 306: . Ảo cảnh
Chương 307: . Nó không phải con trai ta
Chương 308: . Cực kỳ thích
Chương 309: . Chỉ thiếu một chút nữa thôi
Chương 310: . Tắt thở
Chương 311
Chương 312: . Nói có lý
Chương 313: . Ngươi phải cố gắng hơn nữa
Chương 314: . Nhận nhau
Chương 315: . Một tên đại lừa đảo
Chương 316: . Ghen
Chương 317: . Ta cũng thích Tiểu Tiểu
Chương 318: . Thật khiến người ta hâm mộ
Chương 319: . Làm tốt lắm
Chương 320: . Tiền đồ
Chương 321: . Ngươi đừng nghĩ linh tinh
Chương 322: . Ta mới không có già như vậy
Chương 323: . Đời này không còn gì nuối tiếc
Chương 324
Chương 325: . Ta rất nhớ ngươi
Chương 326: . Sưng lên
Chương 327
Chương 328
Chương 329: . Quả nhiên là vậy
Chương 330: . Muốn gϊếŧ ngươi
Chương 331: . Thần kỳ đến vậy
Chương 332
Chương 333: . Có lẽ sẽ biến mất
Chương 334: . May cái rắm
Chương 335: . Mực nước không thể ăn
Chương 336: . Đừng nhìn chằm chằm ta
Chương 337: . Ngươi không mặc gì càng đẹp hơn
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341: . Tương lai có phúc khí
Chương 342: . Chết đến nơi rồi còn cãi bướng
Chương 343: . Chính là nó
Chương 344: . Hạt dẻ cười
Chương 345: . Hành vi phạm tội
Chương 346: . Hận cũng vô dụng
Chương 347
Chương 348: . Hoàn hồn
Chương 349
Chương 350: . Đến Bí Ẩn tộc (1)
Chương 351: . Đến Bí Ẩn tộc (2)
Chương 352: . Bí Ẩn tộc (1)
Chương 353: . Bí Ẩn tộc (2)
Chương 354
Chương 355: . Phân biệt đối xử
Chương 356: . Quản Sách
Chương 357: . Nằm mơ
Chương 358: . Chỉ đơn giản như vậy?
Chương 359
Chương 360: . Có liên quan gì đến ta đâu?
Chương 361: . Nghe rất hấp dẫn
Chương 362: . Đây mới là nam nhân của ta
Chương 363
Chương 364: . Rình coi thiên cơ
Chương 365: . Con trai ngươi bị thương
Chương 366: . Hai Hắc Tuyển Dực
Chương 367: . Rời đi
Chương 368
Chương 369
Chương 370: . Ra tay thật hào phóng
Chương 371: . Đại hôn (1)
Chương 372: . Đại hôn (2)
Chương 373: . Đại hôn (3)
Chương 374: . Đại hôn (4)
Chương 375
Chương 376
Chương 377
Chương 378: . Nguyên Đán vui vẻ
Chương 379
Chương 380
Chương 381
Chương 382
Chương 383
Chương 384
Chương 385: . Đại kết cục (1)
Chương 386: . Đại kết cục (hoàn)
Chương 387: . Kế tiếp (1)
Chương 388: . Kế tiếp (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...