Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 220: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (6)

[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit + beta: Iris

*Theo bình thường thì phần này nối tiếp cái phần "kiếp trước kiếp này 1 2 3 4 5", phần này là 6 7 8, nhưng không hiểu sao tác giả lại ghi thành "kiếp trước kiếp trước 6 7 8"

Ô Nhược vội hỏi: "Đứa thứ hai hẳn là có thừa kế năng lực của Bí Ẩn tộc đi?"

Hắc Tuyển Dực khẽ lắc đầu: "Đứa nhỏ này chẳng những không kế thừa năng lực của Bí Ẩn tộc, mà ngay cả linh lực cũng không có."

"Sao lại vậy? Chẳng lẽ là tại thánh nữ sinh con với người tộc khác nên mới sinh ra đứa sau không bằng đứa trước?"

"Lúc đầu chúng ta cũng nghĩ như vậy, nhưng sau đó lại thấy không có khả năng, nếu thật sự là đứa sau không bằng đứa trước, thì đứa con thứ ba của nàng không thể nào có linh lực được, nên chúng ta cảm thấy đứa thứ hai chắc chắn có vấn đề nên vẫn luôn âm thầm quan sát."

"Sau khi quan sát, các ngươi thật sự phát hiện có vấn đề?"

"Ừ, quả thật có vấn đề."

"Nói vậy tức là đứa nhỏ này kế thừa năng lực của Bí Ẩn tộc?"

"Đúng vậy."

"Vậy đứa thứ ba thì sao? Có kế thừa không?"

"Không có."

Ô Nhược nhướng mày: "Đã qua hai mươi năm rồi, đứa thứ hai cũng đã trưởng thành, hoàng thất các ngươi lại không phái ai đi tiếp xúc với đứa thứ hai, lỡ như nàng cũng thích người khác thì sao đây? Chẳng lẽ phải đợi luôn con của hắn nữa hả? Đúng rồi, hoàng thất các ngươi định cho ai đi tiếp xúc với đứa thứ hai?"

Hắc Tuyển Dực không trả lời mà hỏi ngược lại: "Ngươi không cảm thấy chúng ta mang theo mục đích đi tiếp cận đứa thứ hai thì không được tốt lắm sao?"

Ô Nhược suy nghĩ rồi nói: "Quả thật không tốt lắm, nhưng các ngươi là để nàng thích người Tử Linh quốc, chứ không có bức bách cưỡng ép nàng gả cho người Tử Linh quốc, người của các ngươi đi tiếp xúc với nàng cũng chỉ coi như là bồi dưỡng tình cảm, nếu thật sự không cách nào làm nàng thích các ngươi hoặc là nàng thích người khác liền buông tay ngay, đứa nhỏ đó cũng không bị tổn thất gì, tất nhiên nếu hai người thích nhau thì càng tốt, sau khi nàng thích người của các ngươi thì Tử Linh quốc có hy vọng giải được lời nguyền rồi. Nhưng trước khi tiếp xúc, người của các ngươi tốt nhất là nên thích đứa thứ hai trước, nếu không thì thật có lỗi với người ta."

Hắc Tuyển Dực nhìn cậu không nói gì.

"Ngươi nhìn ta làm gì?" Ô Nhược bị nhìn đến mất tự nhiên, sau đó híp mắt lại, tức giận nói: "Chẳng lẽ hoàng thất các ngươi tính phái ngươi đi tiếp xúc đứa nhỏ kia?"

Hắc Tuyển Dực bỗng nắm chặt tay cậu, vẫn không nói gì.

Ô Nhược ngẫm lại thì thấy không đúng: "Nhưng ngươi đã có người thích, không có khả năng lại để ngươi đi tiếp xúc với đứa thứ hai mới đúng."

Hắc Tuyển Dực thở dài bất đắc dĩ, ôm người vào lòng.

Ô Nhược đẩy đẩy y ra: "Nè, ngươi nói được nửa trước, sao không nói luôn nửa sau đi, cuối cùng sau đó thế nào? Rốt cuộc các ngươi có phái người đi tiếp xúc với đứa thứ hai không?"

Hắc Tuyển Dực ôm chặt cậu, không nói lời nào.

Đản Đản ngẩng đầu nhìn hai người ôm nhau, chán ngắt ngáp một cái, bé nghe không hiểu gì hết, liền dựa vào ngực Ô Nhược rồi đi ngủ.

Ô Nhược cảm thấy y có chút kỳ lạ, không khỏi nhớ lại câu chuyện vừa rồi. Phát hiện chuyện của thánh nữ có chút tương tự với mẹ cậu, cùng bị đuổi ra khỏi tộc, cùng sinh ba đứa con, hơn nữa Tử Linh quốc đang nóng lòng muốn giải lời nguyền, hẳn đã sớm phái người đi tiếp xúc với đứa thứ hai, thậm chí có khi còn kết quả luôn rồi.

Cậu nghĩ tới nghĩ lui, rất nhanh liền hiểu ra mọi chuyện, đột nhiên đẩy Hắc Tuyển Dực ra, hai mắt đỏ lên, giận dữ hỏi: "Ta chính là đứa bé thứ hai kia đúng không?"

Hắc Tuyển Dực nhìn cậu nổi nóng thì mím chặt môi, gật đầu một cách khó khăn.

Ô Nhược tức khắc có cảm giác bị lừa gạt tình cảm: "Ngươi..."

Thảo nào một người hoàn mỹ như thế lại đi cưới một đại mập mạp như cậu, thì ra đã có âm mưu từ lâu, nghi hoặc ban đầu nay đã được giải đáp.

Chắc chắn là mẹ cậu biết mấy chuyện này nên sau khi đến Tử Linh quốc thì không thích Hắc Tuyển Dực nữa.

Đản Đản bị tiếng rống giận làm cho mơ mơ màng màng, dụi mắt nói: "Cha sao vậy?"

Ô Nhược lo bé con sợ hãi, vội nén lửa giận lại, vỗ vỗ lưng bé, dỗ: "Không sao không sao, con ngủ tiếp đi."

Mí mắt Đản Đản cứ sụp xuống mãi, bé chịu không nổi nên đi ngủ tiếp.

Ô Nhược lãnh lệ nhìn chằm chằm Hắc Tuyển Dực, tức giận thấp giọng nói: "Ngươi cút ra ngoài."

"Tiểu Nhược..." Hắc Tuyển Dực muốn nắm tay cậu, nhưng lại bị cậu tránh đi.

"Có phải ngươi thật sự muốn ta đánh ngươi văng ra ngoài?"

Hắc Tuyển Dực hơi cúi đầu, bộ dạng mặc cậu đánh mặc cậu đá: "Nếu có thế làm ngươi hết giận, vậy ngươi cứ đánh ta đi."

Ô Nhược cười lạnh: "Đánh ngươi có vài cái mà muốn ta hết giận, có phải quá dễ dãi cho ngươi rồi không, rốt cuộc ngươi có đi hay không? Ngươi không đi, ta đi."

Hắc Tuyển Dực vội giữ cậu lại: "Ta đi."

Y sợ Ô Nhược đi rồi sẽ không bao giờ trở về đây nữa.

Hắc Tuyển Dực mang giày vào, đi tới cửa rồi nói: "Tiểu Nhược, tuy rằng ta có mục đích nên mới tiếp cận ngươi, nhưng ta thật sự rất ngươi, nếu ta không thích ngươi thì không ai có thể ép ta cưới ngươi được."

Ô Nhược không nhìn y.

Hắc Tuyển Dực mở cửa rời đi.

Hắc Tín thấy Hắc Tuyển Dực đi ra thì nhanh chóng hỏi: "Chủ tử, phu nhân có tha thứ cho ngài không?"

Hắc Tuyển Dực khàn giọng nói: "Ta kể chuyện bị nguyền rủa cho hắn nghe rồi."

Hắc Tín sửng sốt, thở dài: "Nói rồi cũng tốt, chứ nếu cứ gạt hắn mãi cũng không tốt cho cả hai, bây giờ phu nhân chắc chắn đang rất tức giận, nhưng cũng không thể trách hắn, dù sao chúng ta cũng mang theo mục đích đi tiếp cận hắn, không biết khi nào phu nhân mới chịu tha thứ cho chủ tử đây."

Hắc Càn nhíu chặt mày: "Phu nhân sẽ tha thứ cho chủ tử sao?"

"Sẽ tha thứ thôi." Hắc Tín cực kỳ chắc chắn: "Chỉ cần phu nhân thích chủ tử, chắc chắn sẽ tha thứ cho chủ tử, tuy rằng chúng ta tiếp cận phu nhân là có mục đích, nhưng chủ tử thật lòng thích phu nhân, mà chúng ta cũng có nỗi khổ riêng, chỉ là do bất đắc dĩ mà thôi, sau khi phu nhân nghĩ thông suốt, chắc chắn sẽ thông cảm cho chúng ta."

Hắc Càn hỏi: "Chủ tử, bây giờ chúng ta đi về hả?"

"Không về?" Hắc Tuyển Dực nhìn cánh cửa: "Ta muốn ở đây, chờ đến khi Tiểu Nhược tha thứ cho ta mới thôi."

Trong phòng, Ô Nhược tức đến phát run, vì không muốn đánh thức con trai nên chỉ dám thăm hỏi mười tám đời tổ tông Tử Linh quốc. Cuối cùng tự cười giễu một tiếng.

Lúc nãy, khi cậu chưa biết đứa con thứ hai của thánh nữ là ai, còn sốt ruột thay cho người Tử Linh quốc, hy vọng Tử Linh quốc có thể nhanh chóng giải lời nguyền, bất kể có thành công hay không thì đứa con thứ hai đó cũng không có tổn thất gì. Tuy nhiên, khi biết được đứa thứ hai đó là chính cậu, thì cậu lại không có cách nào bình tĩnh đối mặt được, phẫn nộ, khiếp sợ, khổ sở gì đó ùn ùn kéo tới, cậu sợ tình cảm của Hắc Tuyển Dực đối với cậu đều là giả.

"Con người quả nhiên đều ích kỷ."

Ô Nhược tâm trạng khó chịu.

Dưới tình huống đó, cậu lẽ ra không thể nào ngủ được, nhưng không hiểu sao mí mắt càng lúc càng nặng, trước mắt tối sầm lại, nhưng rất nhanh lại sáng lên lần nữa, sau đó Hắc Tuyển Dực xuất hiện trước mặt cậu.

Ô Nhược ngẩn người, cả giận nói: "Không phải ta kêu ngươi đi đi sao? Vì sao bây giờ còn tới đây?"

Hắc Tuyển Dực như không nghe thấy lời cậu nói, cúi đầu bình tĩnh đứng đó, quanh thân tràn ngập hơi thở bi thương và thống khổ, nếu nhìn kỹ sẽ thấy cơ thể y run run như đang khóc.

"..." Tâm Ô Nhược thắt chặt lại, đau đến khó chịu, tức khắc lửa giận biến mất hơn phân nửa: "Ngươi đừng tưởng ngươi giả bộ..."

Đột nhiên có người kêu lên: "Hắc Tuyển Dực..."

Ô Nhược nghe thấy giọng nói quen thuộc thì nhìn qua, một người ăn mặc như Thị Chủ đi tới.

Cậu khó tin mở to mắt: "Thị Chủ!? Sao ngài lại ở đây?"

Ô Nhược nhanh chóng quan sát xung quanh, phát hiện nơi này thế mà lại là hậu viện Hắc phủ ở Thiên Hành quốc.

Sao lại như vậy?

Cậu đang nằm mơ sao?

Thị Chủ nói: "Đã thành công đứa hắn quay về quá khứ..."

"Quay về quá khứ..." Giọng Hắc Tuyển Dực vô cùng khó nghe, như thể đã nhiều năm rồi chưa từng nói chuyện vậy: "Sau khi hắn quay về quá khứ, rất nhanh sẽ ở bên ta kia..."

Còn y thì sao?

Y không còn Ô Nhược nữa rồi thì làm sao đây?

"Hy vọng sẽ không giẫm lên vết xe đổ nữa." Thị Chủ thở dài một hơi, trong hơi thở mang theo bi thương khổ sở không nói thành lời.

Hắn cúi đầu đi qua người Hắc Tuyển Dực, trở về sân mà hắn ở.

"Chủ tử." Hắc Càn bước ra từ bóng tối, nhìn Hắc Tuyển Dực muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ phun ra bốn chữ: "Cố nén bi thương."

Bốn chữ này như châm ngòi lửa giận của Hắc Tuyển Dực, y bỗng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ đậm khiến Ô Nhược sợ đến mức lui một bước về sau.

Ngay sau đó, thân thể Hắc Tuyển Dực ngưng tụ ra rất nhiều hắc khí.

Hắc Càn cả kinh, vội nói: "Chủ tử, ngài muốn làm gì?"

Hắc Tuyển Dực không trả lời hắn, cắn ngón tay phải, nhanh chóng vẽ ra một phù văn mà Ô Nhược chưa từng thấy bao giờ, đồng thời lẩm bẩm chú ngữ, sau đó giơ tay trái vẽ vài đường trên không trung, lập tức gió to nổi lên, cây cối trong đại viện kêu xào xạt.

Hắc Tuyển Đường vội chạy tới, nôn nóng kêu: "Đại ca..."

Lúc này, trong không trung xuất hiện dị động, tiếng gió cũng biến thành tiếng quỷ tru, sau đó bầu trời truyền đến các tiếng cười quái dị làm cho người ta sợ hãi khóc thét lên.

"Ha ha — —"

"Hô hô — —"

"Hi hi — —"

Tiếng kêu cực kỳ chói tai, như mũi tên đ//â//m thủng màng tai người ta, Hắc Càn và Hắc Tuyển Đường đau đến mức vội bịt tai lại nhưng vô dụng, chỉ có thể dùng linh lực phong bế thính lực.

Ô Nhược ngẩng đầu, trên trời trào ra vô số gương mặt quỷ đáng sợ, chúng nó vặn vẹo miệng điên cuồng rít gào, bá tánh trong thành không chịu nổi tiếng quỷ khóc thần gào, phát ra tiếng kêu thê thương rồi toàn thành nổ tanh bành trong nháy mắt.

Một lát sau, hàng ngàn hàng vạn lệ quỷ từ không trung bay xuống, còn có đào đất chui ra, khuôn mặt dữ tợn xấu xí, cử chỉ hung ác tàn khốc, gặp người gϊếŧ người, gặp động vật liền xé nát, ăn thịt người, gặm xương cốt, như thể chúng có thù với toàn bộ thế giới, ngay cả hoa cỏ cây cối và phòng ốc đám lệ quỷ cũng không buông tha, tất cả đều bị chúng nó phá hư.

Cảnh tượng này y hệt như vạn quỷ dạ hành mà Ô Nhược từng gặp, nhưng lại khủng bố hơn gấp vạn lần.

Chưa đến nửa nén hương, trong vòng trăm dặm đã biến thành phế tích, bá tánh trốn khắp nơi, các thuật sư vô lực phản kháng, đám lệ quỷ càng gϊếŧ càng điên cuồng.

Hắc Tuyển Đường và đám người Hắc Càn đều trốn đến bên cạnh Hắc Tuyển Dực, có vậy mới không bị lệ quỷ đến gần.

Ô Nhược kinh nghi, chẳng lẽ đây là vạn quỷ thịnh yến.

Hắc Tuyển Dực buông tay trái, bước từng bước trên đống hỗn độn, đi đến Ô gia.

°°°°°°°°°°

Lời editor: Có mấy bạn nói Ô Nhược gϊếŧ nhiều người Ô gia vô tội tàn nhẫn. Hắc Tuyển Dực này mới thật sự tàn nhẫn nè :))) cứ chê với nói xấu Ô Nhược suốt.

🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (7)
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (6)
Chương 222: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (8)
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304: . Phần thưởng
Chương 305: . Tái phát bệnh
Chương 306: . Ảo cảnh
Chương 307: . Nó không phải con trai ta
Chương 308: . Cực kỳ thích
Chương 309: . Chỉ thiếu một chút nữa thôi
Chương 310: . Tắt thở
Chương 311
Chương 312: . Nói có lý
Chương 313: . Ngươi phải cố gắng hơn nữa
Chương 314: . Nhận nhau
Chương 315: . Một tên đại lừa đảo
Chương 316: . Ghen
Chương 317: . Ta cũng thích Tiểu Tiểu
Chương 318: . Thật khiến người ta hâm mộ
Chương 319: . Làm tốt lắm
Chương 320: . Tiền đồ
Chương 321: . Ngươi đừng nghĩ linh tinh
Chương 322: . Ta mới không có già như vậy
Chương 323: . Đời này không còn gì nuối tiếc
Chương 324
Chương 325: . Ta rất nhớ ngươi
Chương 326: . Sưng lên
Chương 327
Chương 328
Chương 329: . Quả nhiên là vậy
Chương 330: . Muốn gϊếŧ ngươi
Chương 331: . Thần kỳ đến vậy
Chương 332
Chương 333: . Có lẽ sẽ biến mất
Chương 334: . May cái rắm
Chương 335: . Mực nước không thể ăn
Chương 336: . Đừng nhìn chằm chằm ta
Chương 337: . Ngươi không mặc gì càng đẹp hơn
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341: . Tương lai có phúc khí
Chương 342: . Chết đến nơi rồi còn cãi bướng
Chương 343: . Chính là nó
Chương 344: . Hạt dẻ cười
Chương 345: . Hành vi phạm tội
Chương 346: . Hận cũng vô dụng
Chương 347
Chương 348: . Hoàn hồn
Chương 349
Chương 350: . Đến Bí Ẩn tộc (1)
Chương 351: . Đến Bí Ẩn tộc (2)
Chương 352: . Bí Ẩn tộc (1)
Chương 353: . Bí Ẩn tộc (2)
Chương 354
Chương 355: . Phân biệt đối xử
Chương 356: . Quản Sách
Chương 357: . Nằm mơ
Chương 358: . Chỉ đơn giản như vậy?
Chương 359
Chương 360: . Có liên quan gì đến ta đâu?
Chương 361: . Nghe rất hấp dẫn
Chương 362: . Đây mới là nam nhân của ta
Chương 363
Chương 364: . Rình coi thiên cơ
Chương 365: . Con trai ngươi bị thương
Chương 366: . Hai Hắc Tuyển Dực
Chương 367: . Rời đi
Chương 368
Chương 369
Chương 370: . Ra tay thật hào phóng
Chương 371: . Đại hôn (1)
Chương 372: . Đại hôn (2)
Chương 373: . Đại hôn (3)
Chương 374: . Đại hôn (4)
Chương 375
Chương 376
Chương 377
Chương 378: . Nguyên Đán vui vẻ
Chương 379
Chương 380
Chương 381
Chương 382
Chương 383
Chương 384
Chương 385: . Đại kết cục (1)
Chương 386: . Đại kết cục (hoàn)
Chương 387: . Kế tiếp (1)
Chương 388: . Kế tiếp (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 2] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 220: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (6)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 220: . KIẾP TRƯỚC KIẾP TRƯỚC (6)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...