Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 3

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit + Beta: Leslie aka Cơm nhỏ

Trời cao có mắt đã cho y được trùng sinh, cho y cơ hội phục thù. Tất cả những kẻ muốn hại y và người nhà chắc chắn sẽ được đáp trả ngàn lần vạn lần.

Ô Nhược vô cùng vui sướng và kích động, nhưng sau đó y lại cảm thấy vô cùng buồn bực. Tuy rằng, ông trời cho y cơ hội sống lại nhưng lại không cho y lựa chọn thời điểm. Phải biết rằng, mười ba năm trước là thời điểm đen tối nhất của Ô Nhược, là thời điểm y căm ghét nhất bởi đó là lúc mà Ô Nhược béo nhất và phế nhất. Y không chỉ không có linh lực, cũng không thể tự lo được cho sinh hoạt của bản thân. Mỗi buổi sáng, sau khi thức dậy, Ô Nhược cần phải có người dìu mới có thể rời giường. Tiếp theo, cứ đi hai bước y sẽ thở hồng hộc. Thảm nhất chính là thân là một nam nhân mà lại gả cho một nam nhân khác, hại y bị kẻ khác chế giễu cả đời. Cho dù sau đó không có ai dám khi dễ y, nhưng những kẻ đó sẽ giễu cợt y là nam thê.

Nhưng mà lúc này, người nhà y đều bình an, Ô Nhược cảm thấy thực thoả mãn, còn những việc khác y sẽ nghĩ biện pháp giải quyết. Hiện tại, điều làm cho Ô Nhược đau đầu là làm thế nào tìm được trường sinh bài của mình. Đời trước, tuy rằng trường sinh bài là mẹ Ô Nhược vào lúc y hai mươi bốn tuổi mới cho. Nhưng mà, nàng nói rằng trường sinh bài là người khác đưa tới, về phần là ai, nàng không muốn tiết lộ. Điều duy nhất có thể khẳng định là, trước đó, mẹ y cũng không biết sự tình của trường sinh bài, càng không biết trường sinh bài phong ấn linh lực Ô Nhược, làm cho y không thể tu luyện.

"Tiểu Nhược" Ô mẫu Quản Đồng hai mắt đỏ hồng chạy tới ôm lấy Ô Nhược. Nhưng bởi vì y quá béo nên nàng chỉ có thể ôm lấy bụng y: "Con ở bên đó có chịu uất ức gì không?"

Ô Nhược nhìn thấy mẹ mình, không khỏi nhớ lại kết cuộc đời trước nàng chết thảm, viền mắt cũng tự nhiên đỏ lên.

"Con không hề uất ức" Vào đêm tân hôn, Hắc Tuyên Dực bởi vì có việc nên liền rời đi, người nhà của hắn cũng không ở cùng một chỗ với hắn. Cho nên, sau hai ngày thành thân, Ô Nhược cũng không có gì phải khó chịu. Chỉ có một chuyện đó là đồ ăn hạ nhân Hắc phủ mang đến không được ngon cho lắm.

"Vậy là được rồi" Quản Đồng yên tâm rất nhiều. Trước đó, nàng vẫn luôn lo lắng Hắc gia sẽ ngại Ô Nhược quá béo.

Ô phụ Ô Tiền Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm, hỏi Ô Ngọc: "Tiểu Ngọc, ngươi vì sao lại đi cùng Tiểu Nhược về đây?"

Ô Ngọc mỉm cười: "Con đang trên đường ra ngoài thì gặp được người hầu của Tiểu Nhược. Nghe bọn họ nói Tiểu Nhược bị đám người Vu Thiên Bảo ngăn ở ngoài cửa, con liền chạy tới đuổi bọn chúng đi. Sau đó, con cùng với Tiểu Nhược trở lại đây"

"Một đám đồ vô lại!" Ô Tiền Thanh vừa nghe liền biết đám Vu Thiên Bảo lại bắt nạt con hắn.

"Tam thúc, con......"

Ô Nhược biết Ô Ngọc kế tiếp muốn nói việc gì. Nhưng mà, y không muốn hắn nói ra, liền nhanh chóng ngắt lời Ô Ngọc: "Cha"

Lực chú ý Ô Tiền Thanh bị y kéo trở về: "Con dùng điểm tâm chưa? Nếu chưa ăn, ta sai hạ nhân chuẩn bị"

"Con ăn rồi, cha, con muốn người dắt con vào nhà"

Ô Tiền Thanh cười nói: "Cũng đã là người lớn rồi mà vẫn còn muốn làm nũng với ta"

Y tiến lên phía trước đỡ Ô Nhược, nhỏ giọng hỏi: "Người nọ như thế nào không cùng con trở về?"

Ô Nhược biết cha y đang hỏi Hắc Tuyên Dực: "Hắn có việc nên tối nay mới qua được"

Đời trước, Hắc Tuyên Dực đến giờ ngọ mới tới Ô gia.

Ô Tiền Thanh gật đầu: "Vậy là được rồi"

Ô Nhược đi vào trong phòng dùng, khóe mắt liếc lại nhìn Ô Ngọc. Lập tức, y liền thấy ánh mắt trào phúng của hắn, trong lòng Ô Nhược không khỏi ngẩn ra. Nhớ tới những lời mà đời trước trước khi chết Nguyễn Trì Tranh từng nói với y, trong phút chốc hay bàn tay y nắm chặt.

Không thể ngờ rằng Ô Ngọc tao nhã như vậy, từ trước đến nay hắn luôn luôn khiêm tốn nhã nhặn với người ngoài, đối với y lại càng thêm quan tâm chăm sóc. Chỉ cần y gặp chuyện, Ô Ngọc chắc chắn không nói hai lời sẽ ra tay giúp đỡ. Người tốt như vậy vì sao lại có ánh mắt xem thường? Chẳng lẽ mọi việc đều giống như Nguyễn Trì Tranh nói, người Ô gia đã sớm bất mãn với cả nhà y?

Ô Tiền Thanh cảm giác được biến hóa của Ô Nhược: "Có chuyện gì sao?"

"Không, không có gì" Ô Nhược thả lỏng tay ra bắt lấy cổ tay Ô Tiền Thanh, nhân cơ hội bắt mạch cho cha mình.

Ô Nhược biết y thuật là do đời trước, sau khi thành thân, bởi vì thân thể càng ngày càng béo nên y quyết tâm học. Sau đó Ô Nhược còn bái sư, nhờ vậy mà y biết được mình béo không phải do thể chất mà do trước khi còn ở trong bụng mẹ đã bị người ta hạ cổ. Khó trách được y béo không giống với người khác, thịt trên người không bị chảy xệ mà là cả cơ thể giống như bị người ta bơm không khí căng phồng, phình lên như quả bóng to.

Lúc ấy, y thuật của Ô Nhược tuy rằng có chút thành tựu. Nhưng mà tu vi của Ô Tiền Thanh đã bị hủy hơn mười năm, muốn khôi phục là điều không thể.

Hiện tại, Ô Tiền Thanh chỉ mới bị mất tu vi hơn nửa năm, khả năng khôi phục thực lực như lúc ban đầu là rất lớn.

Ô Ngọc thấy hắn không thể chen vào liền cáo từ rời đi.

Ô Nhược thấy bóng dáng hắn, ánh mắt khẽ động. Y liền sai người hầu đến phòng bếp lấy điểm tâm, lại quay qua Ô Tiền Thanh nói: "Cha, con có lời muốn nói với Ngũ Ca, con sẽ quay lại ngay"

Ô Tiền Thanh nói: "Để ta gọi hắn trở về"

"Không cần đâu cha" Ô Nhược cự tuyệt, bởi vì y không phải thật sự có chuyện muốn nói với Ô Ngọc.

"Ta đỡ con đi tìm hắn"

"Con tự mình đi được"

Ô Tiền Thanh vẻ mặt lộ ra sự lo lắng. Nhưng mà, nơi này là ô gia, không ai dám bắt nạt con trai hắn, nên cũng yên tâm để y tự mình đi.

Ô Nhược được Ô Tiền Thanh dìu ra ngoài Thư Thanh Viện, Ô Ngọc lúc đó đã đi đến đầu ngõ.

Ô Nhược vịn tường vội vã theo sau. Có điều, đi hai bước y liền thở hồng hộc. Hơn nữa, khả năng giữ thăng bằng vô cùng kém, có thể ngã bất cứ lúc nào.

Nếu thật sự bị ngã, một mình y muốn đứng dậy cũng vô cùng khó khăn.

"Phù, cái thân thể chết tiệt này" Ô Nhược một phen lau mồ hôi trên trán, lẩm bẩm, ngày mai nhất định phải nghĩ cách làm cho thân thể gầy đi.

Ô Ngọc đi tới cửa hông, Ô Nhược theo sau đằng xa tới liền nhìn ra ngoài cửa thấy có người chờ hắn. Y chăm chú nhìn liền phát hiện, đúng là đám người Vu Thiên Bảo.

----- Hết chương 3 -----

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: . THÁNH CHỈ TỨ HÔN
Chương 174
Chương 174: . BÁI ĐƯỜNG THÀNH THÂN
Chương 175
Chương 175: . HỒI MÔN
Chương 176: . TIẾN CUNG DIỆN THÁNH
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (1)
Chương 196
Chương 197: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (2)
Chương 197
Chương 198: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (3)
Chương 198
Chương 199: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (4)
Chương 199
Chương 200: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC
Chương 200
Chương 201: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (2)
Chương 201
Chương 202: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (3)
Chương 202
Chương 203: . TỬ LINH QUỐC (1)
Chương 204: . TỬ LINH QUỐC (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ