Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 2

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit + Beta: Leslie aka Cơm nhỏ

Tại hẻm nhỏ cửa hông Ô gia, ba thiếu niên chừng mười lăm tuổi đang vây quanh cười nhạo một thiếu niên mập mạp bị ngã trên mặt đất.

"Mập mạp chết tiệt, chúc mừng ngươi được gả cho nam nhân. Hai đêm tân hôn được nam nhân thao có thích không?"

"Cái m//ô//n//g lớn như vậy, thao hắn khẳng định cũng thực thích, ha ha, mà không biết nói giường tân hôn của chúng nó có bị hắn đè sập hay không nữa"

"A? Sao lại nằm im rồi? Không phải đạp ngã một cái liền chết chứ? Ô Nhược, ngươi con mẹ nó không được giả chết"

Thiếu niên mặc lam hoa bào dùng chân đá thiếu niên mập mạp, bỗng dưng, y mở hai mắt, ánh mắt âm ngoan  đến đáng sợ nhìn ba thiếu niên làm cho bọn chúng phải thụt lùi từng bước một.

Ô Nhược gắt gao nhìn bọn hắn chằm chằm, đáy mắt lướt qua một tia hoang mang: "Giang Hiếu Lương? Vu Thiên Bảo? Phan Phong?"

Ba người bọn chúng không phải đã quá ba mươi tuổi sao? Vì sao bộ dạng lại trẻ như vậy? Chẳng lẽ bọn chúng ăn linh dược cải lão hoàn đồng?

Đúng rồi.

Rõ ràng y đã bị Nguyễn Trì Tranh chặt đứt đùi phải và tay phải, còn bị khoét hai mắt và đ//â//m thủng tim. Cuối cùng, còn bị phóng hỏa thiêu hủy thân thể, vì sao y hiện tại vẫn còn sống?

"Dám... dám gọi thẳng tục danh của đại gia, ngươi muốn chết rồi có phải không?" Vu Thiên Bảo cố ngăn nội tâm sợ hãi, tức giận đá Ô Nhược một cước.

Tầm mắt Ô Nhược nhất thời nghiêm túc, rất nhanh y nâng tay bắt lấy chân hắn.

Ánh mắt lãnh lệ (tàn độc) của y làm cho bọn Vu Thiên Bảo không nhịn được mà run lên. Hôm nay mập mạp chết tiệt thoạt nhìn rất dọa người.

"Giang Hiếu Lương, Vu Thiên Bảo, Phan Phong, các ngươi không đem Ô gia để vào mắt nữa sao, dám ở trước cửa khi dễ người Ô gia chúng ta" Một giọng nói phẫn nộ từ cổng truyền đến.

Ô Nhược nhìn theo nơi có tiếng nói, đó là một thanh niên mặc bạch hoa bào, khoác áo choàng lông hồ ly. Thanh niên tuấn tú nổi giận đùng đùng, đi tới đẩy ra ba thiếu niên ra: "Cút đi cho ta, đừng để ta thấy các ngươi thêm lần nào nữa"

" Dạ! Dạ!" Bọn Vu Thiên Bảo không dám đắc tội Ngũ thiếu gia Ô Ngọc của Ô gia nên ỉu xìu cụp đuôi chạy mất.

"Thiếu gia, ngài có sao không?" Hai gã người hầu theo sau Ô Ngọc vội vàng chạy tới đỡ Ô Nhược dậy. Lúc này, y mới nhận ra rằng hiện tại thân thể y quá béo, tay như tay gấu, thắt lưng như thùng tắm lớn, chân như chân voi. Quả thực là y đã trở lại mười ba năm trước, đó là thời điểm y béo nhất.

Nhất thời, trong lòng Ô Nhược vô cùng kinh sợ. Y không những không chết mà còn quay trở lại thân thể béo núc.

Ô Nhược cố hết sức dịch chuyển thân mình, lại nhìn thấy xe ngựa lớn mới tinh đằng trước, không khỏi ngẩn người ra.

Xe ngựa này là vào lúc y được gả cho Hắc Tuyên Dực, mẹ y đặc biệt tìm người đo thân người rồi đặc chế cho y. Cho nên, chiều rộng thân xe ước chừng phải đến mười thước. Bởi vậy, xe y ngồi quay về Ô gia vô cùng đặc biệt. Nhưng sau khi y gầy xuống, điều đầu tiên Ô Nhược làm chính là đốt chiếc xe đó. Vậy vì lý do gì chiếc xe này xuất hiện ở chỗ đây?

"Ô Nhược, bọn chúng có làm gì đệ không?" Ô Ngọc quan tâm hỏi.

Ô Nhược lắc đầu, tiếp tục đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình. Tất cả sự tình đã phát sinh trước mắt làm cho y cảm thấy rất quen thuộc. Ô Nhược nhớ rõ vào ngày thứ ba lại mặt, chuyện này đã từng phát sinh.

Ô Ngọc ôn hòa cười nói: "Nếu không có việc gì, vậy chúng ta đi vào thôi. Đừng để cho thúc thúc và thẩm thẩm phải chờ sốt ruột"

Ô Nhược nhớ lại việc cha mẹ mình bị Nguyễn Trì Tranh giết chết, trong lòng vô cùng căng thẳng. Hai tay vịn vào người hầu, sốt ruột rảo bước đi vào Ô gia, bước nhanh đến Thư Thanh Viện của cha mẹ y.

Dọc theo đường đi, mặc dù nghênh đón rất nhiều ánh mắt chế giễu và châm chọc nhưng y đều không rảnh bận tâm. Đầu óc Ô Nhược hiện đang nhớ lại cha mẹ mình hôm nay mặc chính là sam y xanh ngọc và đang ở trong sân chờ y trở về?

Ô Nhược đi vào Thư Thanh Viện, quả nhiên thấy đôi vợ chồng trung niên mặc sam y xanh ngọc. Phản ứng đầu tiên của Ô Nhược chính là thở dài nhẹ nhõm một hơi, cha mẹ y vẫn còn sống tốt, còn phản ứng thứ hai chính là cảm thấy khiếp sợ.

Bởi vì, y đã được sống lại, sống lại thời điểm mười ba năm về trước, vừa thành thân với Hắc Tuyên Dực ba ngày.

----- Hết chương 2 -----

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: . THÁNH CHỈ TỨ HÔN
Chương 174
Chương 174: . BÁI ĐƯỜNG THÀNH THÂN
Chương 175
Chương 175: . HỒI MÔN
Chương 176: . TIẾN CUNG DIỆN THÁNH
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (1)
Chương 196
Chương 197: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (2)
Chương 197
Chương 198: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (3)
Chương 198
Chương 199: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (4)
Chương 199
Chương 200: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC
Chương 200
Chương 201: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (2)
Chương 201
Chương 202: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (3)
Chương 202
Chương 203: . TỬ LINH QUỐC (1)
Chương 204: . TỬ LINH QUỐC (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...