Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh – Chương 175

[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh

Tác giả: Kim Nguyên Bảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit + beta: Iris

"Tướng công?"

Ô Úy Tuyết ngẩng đầu lên nhìn nam nhân, căn phòng tối tăm chỉ miễn cưỡng nhìn được khuôn mặt đầy vảy đen của nam nhân, không cách nào nhìn rõ được đường nét khuôn mặt, nhưng ánh mắt hình như hơi khang khác.

Nàng cả kinh, muốn nhìn kỹ lại thì cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa, nam nhân xoay người đi ra mở cửa, nhận đồ ăn sáng do hộ vệ đưa tới.

Ô Úy Tuyết nhìn bóng lưng cao lớn của hắn, cho rằng dù Hắc Tuyển Dực không muốn thành thân cũng không thể kháng chỉ, tìm đại một nam nhân nào đó cho nàng, nên vừa nãy chắc chắn là ảo giác của nàng.

Nàng thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn thấy bữa sáng chỉ có một chén cháo trắng và một cái bánh bao thì muốn rớt hàm, sắc mặt lại khó coi, tùy ý ăn chút cháo liền nghĩ, định sau khi hồi môn đến Ô gia thì ăn tiếp.

"Không ăn nữa sao?" Nam nhân hỏi nàng.

"Không đói bụng."

"Vậy ta ăn đây." Nam nhân há to miệng cắn bánh bao, nhai nhai rồi húp một hớp cháo, ăn ngấu nghiến như quỷ chết đói, không hề có cử chỉ cao quý nào.

Ô Úy Tuyết lại dâng lên bất an, nàng đã từng ăn cơm cùng Hắc Tuyển Dực, y cử chỉ khí chất đều cực kỳ ưu nhã, giống như công tử hoàng tôn quý tộc vậy, lễ nghi đều rất đúng chỗ, nhưng người trước mắt động tác thô lỗ như nông phu, ăn uống đều phát ra tiếng "xì xụp".

Sau khi nghe xong nàng liền buồn nôn, thậm chí còn phản cảm.

Tại sao lại như vậy?

Nàng đánh giá lại nam nhân lần nữa, bỗng nam nhân dừng há to miệng, bắt đầu ăn chậm nhai kỹ, ăn cháo cũng không còn phát ra tiếng nữa, cử chỉ miễn cưỡng xem là ưu nhã.

Ô Úy Tuyết lại nở nụ cười, đây mới đúng là nam nhân nàng thích.

Vừa nãy chắc chắn là do hai ngày rồi chưa ăn gì nên mới thô lỗ như vậy.

Ô Úy Tuyết nhớ đến Hắc Tuyển Dực trên giường dũng mãnh bao nhiêu, mặt lại đỏ lên, nàng lấy t//i lụa ra lau khóe miệng cho nam nhân.

Nam nhân nhếch miệng: "Nương tử thật ôn nhu!"

Ô Úy Tuyết lại nhăn mày, quả thật không phải là ảo giác của nàng, giọng nam nhân này có hơi khác.

Nam nhân đứng lên kéo tay nàng: "Ta bồi ngươi về nhà mẹ đẻ."

Ô Úy Tuyết xua tan cảm giác khác thường trong lòng, gật đầu: "Được."

Hai người ra khỏi phòng, Ô Úy Tuyết thấy trong sân nhỏ hẹp chỉ có một lối đi trừng đỏ mắt, tức đến nghiến răng ken két nhìn vách tường đối diện cửa phòng, vách tường đó trông mới hơn vách tường xung quanh, mơ hồ có vết khung cửa trên tường.

Nam nhân kéo tay Ô Úy Tuyết đến cánh cửa gỗ phía bên trái, mở cửa đi ra ngoài.

Ô Úy Tuyết lại trừng mắt, bên ngoài là một hẻm nhỏ, ở trong góc có một chiếc xe lừa đón nàng hồi môn.

Tại sao lại như vậy.

Sau khi ra khỏi phòng thì phải là đại viện Hắc phủ mới đúng chứ?

"Nơi này không phải là Hắc phủ sao?"

"Là Hắc phủ, đó..." Nam nhân chỉ vào biển hiệu treo trên cửa gỗ nhỏ, bên trên viết hai chữ "Hắc phủ".

Ô Úy Tuyết giận dữ hỏi: "Đại viện Hắc phủ đâu?"

"Đường đến đại viện bị phong kín rồi."

Ô Úy Tuyết: "..."

Nhất định là Ô Nhược làm.

Nam nhân trực tiếp đẩy nàng lên xe lừa, lái xe rời đi.

Ô Úy Tuyết lửa giận đầy mình, đã không còn so đo mình đang ngồi trên xe lừa nữa, lòng thầm quyết định khi về nhất định phải giáo huấn Ô Nhược một trận, nếu không sẽ cho rằng nàng là bình thê thì dễ ức hiếp.

Lúc đến cổng lớn Ô gia, tóc nàng có hơi lộn xộn.

Thủ vệ thấy một cặp vợ chồng ăn mặc thô sơ thì nhất thời không nhận ra đó là Ô Úy Tuyết, cũng không ngờ Ô Úy Tuyết lại ăn mặc thô sơ, đầu tóc tán loạn xuất hiện ở cửa Hắc phủ, tưởng bọn họ là dân tị nạn liền xua đuổi bọn họ.

Ô Úy Tuyết nghẹn một bụng hỏa, tức giận đánh một chưởng: "Mắt chó của các ngươi mù rồi hả, ngay cả ta cũng không nhận ra."

Một hộ vệ trong số đó nhận ra Ô Úy Tuyết, vội nhường đường cho người vào.

Ô Úy Tuyết hừ lạnh, cao ngạo đi vào Ô gia, nam nhân vội đi vào theo.

"Người kia thật sự là Tuyết tiểu thư hả? Sao nàng lại mặc y phục thô ráp như vậy?" Một hộ vệ nhìn Ô Úy Tuyết đã đi xa nhỏ giọng nói.

Hộ vệ bị ăn chưởng tức giận nói: "Chắc chắn là nam thê của cô gia không chịu nổi tính tình nàng nên cố ý để mặc như vậy hồi môn, các ngươi nhìn đi, còn ngồi xe lừa hồi môn nữa, đúng là cười chết ta."

"Đúng rồi, sao không thấy cô gia đâu?"

"Nam nhân đi theo sau nàng lúc nãy không phải là trượng phu nàng sao?"

"Nam nhân kia xấu muốn chết, sao có thể là trượng phu nàng được, là hạ nhân thì đúng hơn."

Đám hộ vệ mồm năm miệng mười tụm ở cổng lớn tám chuyện. Trong đại trạch, Ô Úy Tuyết dẫn theo nam nhân đi đến sân mà lúc trước nàng ở trước khi xuất giá.

Lúc bọn họ đến đại viện, Chi Đào mắt sắc phát hiện ra bọn họ, hơi sửng sốt một chút, sau đó vui mừng kêu: "Tiểu thư đã trở lại rồi, tiểu thư đã trở lại?"

Ô Thần Tử, Ô Dung Thúc và Thượng Chỉ Dung sáng sớm đã đến đại viện chờ Ô Úy Tuyết hồi môn, nghe thấy Chi Đào kêu thì không khỏi nhìn ra cổng lớn, nhưng nhất thời không nhận ra nữ nhân mặc vải thô kia là cháu gái và con gái của mình.

Ngay khi thấy Thượng Chỉ Dung, tất cả ủy khuất của Ô Úy Tuyết liền trào ra.

Nàng nhanh chóng chạy tới ôm lấy Thượng Chỉ Dung: "Mẹ — —"

"Tuyết, Tuyết Nhi?" Thượng Chỉ Dung không tin được thôn phụ trước mắt là con gái mình.

Ô Dung Thúc cau mày: "Sao con lại mặc thành như vậy?"

Ăn mặc còn kém hơn cả hạ nhân trong phủ, nói ra làm gì có ai tin nàng là tiểu thư Ô gia.

Ô Úy Tuyết cả giận nói: "Đều là do Ô Nhược giở trò, kêu hạ nhân đưa vải thô cho con, con gái vì phải hồi môn nên không có thời gian so đo với hắn."

Ô Dung Thúc tức giận: "Hồ nháo, con nhìn con đi, có chỗ nào giống danh môn khuê tú hay không? Như đàn bà điên vậy."

Ô Úy Tuyết vốn đang nghẹn tức, bị phụ thân răn dạy, hốc mắt liền đỏ lên.

Lúc này Thượng Chỉ Dung cũng không đứng về phía nàng.

Đã bảo nàng đừng gả cho Hắc Tuyển Dực rồi mà không nghe, bây giờ có ủy khuất gì cũng là tự chuốc lấy.

Ô Thần Tử híp mắt nhìn chằm chằm nam nhân đứng cách đó không xa, từ thân hình và da mặt giả thì có vài phần giống Hắc Tuyển Dực, nhưng khí chất lại kém Hắc Tuyển Dực rất nhiều, không, phải nói là khác một trời một vực, người này không phải là Hắc Tuyển Dực.

"Tuyết Nhi, trượng phu ngươi đâu?"

Ô Úy Tuyết sửng sốt, chỉ vào nam nhân đứng đó: "Không phải hắn đang ở đây sao?"

Đồng tử Ô Thần Tử co rụt lại: "Ngươi nói hắn là Hắc Tuyển Dực?"

"Đúng vậy, tổ phụ cũng đã thấy hắn đeo da giả rồi mà? Sao lại không nhận ra." Ô Úy Tuyết ra hiệu nam nhân lên tiếng.

Nam nhân nhanh chóng đi đến trước mặt bọn họ, cung kính gọi: "Cha, mẹ, tổ phụ, mọi người khỏe."

Hắn xách ra hai con gà đưa cho Thượng Chỉ Dung: "Đây là gà mái mà tiểu tế đã cất công lựa chọn, tặng cho mọi người bồi bổ."

Thượng chỉ dung: "..."

Ô Úy Tuyết: "..."

Ô Dung Thúc: "..."

Không phải đã nói Hắc Tuyển Dực rất giàu sao?

Chỉ tặng có hai con gà mái hồi môn thế này thôi hả?

Lập tức, bầu không khí trở nên xấu hổ.

Hai con gà mái như nhận ra bọn em đang lúng túng liền phát ra tiếng "quang quác".

Ô Thần Tử giận dữ đập bàn: "Hắn không phải là Hắc Tuyển Dực."

"Cái gì?" Ô Dung Thúc và Thượng Chỉ Dung sửng sốt.

Ô Úy Tuyết không tin hét lên: "Sao có thể?"

"Ngươi..." Ô Thần Tử tức không chịu nổi, trách mắng Ô Úy Tuyết: "Mệt cho ngươi luôn miệng nói thích Hắc Tuyển Dực, vậy mà lại nhận sai người, đồ ngu xuẩn."

Hắn rời giường từ sáng sớm để đến đây chờ kính trà, lập uy với Hắc Tuyển Dực, để hắn hiểu rõ quyền thế, cúi đầu với quyền thế, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

"Con, con..." Ô Úy Tuyết đã động phòng cùng nam nhân này, không tin bản thân sẽ nhận sai người: "Không thể nào, chắc là tổ phụ hiểu lầm rồi."

Thật ra nàng cũng rất bất an, nhanh chóng đi tới trước mặt nam nhân, nắm cánh tay hắn: "Ngươi mau nói cho tổ phụ ta biết, ngươi chính là Hắc Tuyển Dực đi."

Nam nhân ngơ ngác nhìn nàng: "Ta là Hắc Tuyển Dực."

"Tổ phụ nghe thấy chưa, hắn chính là Hắc Tuyển Dực."

"Hồ đồ." Ô Thần Tử nổi trận lôi đình đi đến trước mặt nam nhân, giơ tay xé da giả xuống, lập tức một gương mặt đáng khinh hiện ra trước mắt mọi người.

Hắn ném da giả lên mặt Ô Úy Tuyết: "Nhìn kỹ lại đi, đây có phải là nam nhân ngươi thích hay không?"

Ô Úy Tuyết bị gương mặt trung niên làm cho ghê tởm, thất thần một lúc lâu.

Chi Đào đứng cách đó không xa cũng sợ hãi, mặt trắng bệch, thân thể run lên, hôm thành thân là chính nàng giao Ô Úy Tuyết cho nam nhân kia, bây giờ lại xảy ra chuyện này, chắc chắn nàng không sống nổi.

Hai chân nàng mềm nhũn té xuống đất.

Thượng Chỉ Dung hét to: "Người này là ai a?"

Nàng đã gặp qua Hắc Tuyển Dực, không thể phủ nhận nam nhân kia thật sự rất tuấn mỹ, nhưng nam nhân trước mắt này xấu như mấy người bị hóa dung thủy làm hại vậy.

Ô Dung Thúc lấy lại tinh thần: "Người tới, bắt hắn lại."

Hai gã hộ vệ vọt tới trước mặt nam nhân, áp hắn xuống đất.

Nam nhân sốt ruột nói: "Cha, mẹ, ta là con rể Hắc Tuyển Dực của hai người a, sao hai người lại bắt ta?"

Ô Dung Thúc cả giận nói: "Nói mau, ngươi là ai? Vì sao lại giả mạo Hắc Tuyển Dực?"

"Cha, ta thật sự là Hắc Tuyển Dực a, ta đã bái đường với Tuyết Nhi rồi, cũng đã động phòng rồi, nếu ngươi không tin thì có thể hỏi Tuyết Nhi..."

Trước mắt Thượng Chỉ Dung tối sầm lại, bỗng quay đầu nhìn Ô Úy Tuyết: "Tuyết Nhi, hắn nói thật sao? Các con đã... Đã động phòng?"

Đây không phải là lời vô nghĩa sao? Sau khi bái đường thì đương nhiên phải động phòng rồi.

Nhưng mà bây giờ, nàng lại hy vọng con gái chưa động phòng với người này, nói không chừng vẫn còn trong sạch gả cho người khác, nhưng bây giờ đã muộn rồi.

"Sao lại như vậy? Sao lại như vậy?" Ô Úy Tuyết không tin mình lại gả cho một lão nam nhân xấu xí này: "Các ngươi gạt người, chắc chắn gạt người, trượng phu ta là Hắc Tuyển Dực, người động phòng cùng ta tuyệt đối không phải hắn."

Ô Dung Thúc tức sùi bọt mép: "Ngươi động phòng với ai mà cũng không biết sao?"

Ô Thần Tử trừng mắt nhìn Chi Đào, gầm lên: "Ngươi nói, rốt cuộc là sao?"

🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 173: . THÁNH CHỈ TỨ HÔN
Chương 174
Chương 174: . BÁI ĐƯỜNG THÀNH THÂN
Chương 175
Chương 175
Chương 176: . TIẾN CUNG DIỆN THÁNH
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (1)
Chương 196
Chương 197: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (2)
Chương 197
Chương 198: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (3)
Chương 198
Chương 199: . RỜI THIÊN HÀNH QUỐC (4)
Chương 199
Chương 200: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC
Chương 200
Chương 201: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (2)
Chương 201
Chương 202: . ĐẾN TỬ LINH QUỐC (3)
Chương 202
Chương 203: . TỬ LINH QUỐC (1)
Chương 204: . TỬ LINH QUỐC (2)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Phần 1] Phế Thê Trùng Sinh
Chương 175

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 175
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...