Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Thực Tập – Chương 43

Ông Xã Thực Tập

Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chúng ta nhìn rất phối hợp đúng không?” Tô Ức Thần giống như tình nhân thân mật cúi đầu hỏi Bắc Đường Yên.

Bắc Đường Yên hơi ngẩng đầu, động tác của hai người mặc kệ là ở góc độ nào cũng hết sức mập mờ, đội chó săn ẩn núp ở một bên cuối cùng cũng bộc lộ được tài năng, đèn flash không ngừng nháy lên.

“Nếu anh đẹp trai hơn một chút nữa thì càng thích hợp.”

“Còn có người đẹp trai hơn anh sao, vậy chắc không phải là người rồi.”

“Đúng vậy, cầm thú còn đẹp trai hơn anh.”

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, ánh mắt kia làm cho người ta chỉ cần nhìn vào một lần liền tưởng tượng được tình cảm sâu nặng như thế nào, nhưng lời nói của hai người lại hết sức không có cảm xúc.

“Hai vị, mời vào bên trong.” Phục vụ thấy hai người đã nghĩ lấy ánh mắt mập mờ nói chuyện với nhau mới cẩn thận chen lời vào, mặc dù nhìn hai người này rất đẹp mắt, nhưng nếu cứ đứng ở trước cửa nhà hàng như vậy cũng không phải là chuyện tốt.

Tô Ức Thần dùng tay làm dấu mời vào, Bắc Đường Yên khẽ mỉm cười nói ra vị trí mình đã đặt sẵn, sau đó dưới sự hướng dẫn của phục vụ đi đến bàn ăn bên cạnh cửa sổ sát đất, từ nơi này nhìn xuống có thể nhìn thấy ở bên ngoài nhà hàng xuất hiện vài bóng dáng lén lúp cầm máy chụp hình không ngừng.

Bắc Đường Yên thu hồi ánh mắt, trong mắt thoáng qua một tia tà khí, cô nhẹ nhàng giơ tay lên vén sợi tóc Tô Ức Thần đang ngồi đối diện. . .động tác của cô làm Tô Ức Thần ngây ngẩn cả người, nhưng ngay sau đó liền phản ứng kịp thời, nhẹ nhàng bắt được tay cô đặt ở bên khoé miệng, rất mập mờ nhưng không có hôn lên, chẳng qua là đặt nhẹ bên mép liền buông ra.

“Cùng người đàn ông kia giận dỗi sao?” Tô Ức Thần nhướng mi hỏi.

“Không phải.” Bắc Đường Yên cũng không có nói dối, đây cũng không phải là giận dỗi dễ dàng như vậy, hai người bọn họ là chia tay, nhưng mà chỉ là tạm thời mà thôi.

“Trước tiên chúng ta nói về chuyện tốt trước, nếu người đàn ông kia bởi vì chuyện này mà đến tìm anh trả thù, tiền thuốc thang là em thanh toán.” Thật ra thì Tô Ức Thần rất là tò mò, người như thế nào mà có thể khiến Bắc Đường Yên “hy sinh” nhiều như vậy, nhưng mà nhìn bộ dáng của cô anh cũng biết là cô không muốn nói, anh có hỏi nữa cũng vô ích, cứ để mọi chuyện diễn ra như vậy đi, người đàn ông kia không biết đã đắc tội với cô như thế nào, cho nên cô tìm anh diễn kịch, ai, người nào yêu Bắc Đường Yên nhất định sẽ phải chịu đau khổ.

“Thanh toán, anh quên là bạn thân mình mở bệnh viện sao, hơn nữa còn là bệnh viện nổi tiếng nhất về khoa thần kinh, anh đi khám có thể được miễn phí.”

“. . . . .”

Cả đêm hôm đó Tô Ức Thần đảm nhiệm vai trò bạch mã hoàng tử kiêm nơi trút giận, mặc dù Bắc Đường Yên luôn cười nhưng ánh mắt kinh khủng làm anh không thể nào tiêu hoá được, hơn nữa Bắc Đường Yên còn nói khích anh, làm hại anh ngay cả thức ăn ngon cũng không nuốt xuống được, anh phải chịu đau khổ cho đến khi đưa Bắc Đường Yên về nhà mới có thể thở phào nhẹ nhõm, may mắn ngày hôm nay cũng đã trôi qua.

Bắc Đường Yên sau khi trải qua bữa tối do dự liên tục cuối cùng vẫn trở về nhà, cô biết Viêm Liệt nhất định không còn ở đó, nhưng cô không biết Viêm Liệt có lấy hành lý hay không hay là tự mình rời đi, tự giễu tự suy nghĩ, Bắc Đường Yên mở cửa nhà trọ, đón chào cô chính là căn phòng trống vắng im lặng không có bất kỳ hơi thở nào.

Cô không mở đèn, trực tiếp đổi giày đi đến trước cửa phòng Viêm Liệt, đẩy ra cánh cửa đang khép hờ, rất nhiều vật dụng không thay đổi, nhưng mà chỉ cần cẩn thận quan sát là có thể phát hiện trong phòng ít đi một vài vật dụng, thứ mất đi chính là đồ đạc của Viêm Liệt.

Vẫn rời đi như cũ, mặc dù Bắc Đường Yên đã sớm đoán được kết quả như thế này nhưng ở thời điểm xác nhận vẫn cảm thấy lòng hơi chua xót, nhìn mình giống như bị bỏ rơi vậy.

Bắc Đường Yên đứng trong phòng Viêm Liệt, cô phải dùng hết sức mới có thể xoay người rời đi, đóng lại cửa phòng Viêm Liệt, đồng thời cũng đóng lại sự dịu dàng không thuộc về mình.

Viêm Liệt, bắt đầu từ ngày hôm nay chỉ cần là thứ em muốn lấy được, em nhất định sẽ dùng mọi phương pháp để anh vĩnh viễn không thể rời xa em, nhưng sẽ không cho anh cơ hội tự do lựa chọn!

Ở một phút khi cô xoay người kia, trong lòng Bắc Đường Yên hứa hẹn lời thề lạnh lùng hà khắc!

Ngày thứ hai

Trang đầu tin giải trí, ngôi sao trong làng giải trí phải hạ màn để cho xì căng đan của nữ vương giới kinh tế lên ngôi, tổng tài tập đoàn Bắc Đường – Bắc Đường Yên tiểu thư hẹn hò Bạch Mã Vương Tử.

Sáng sớm, trên trang đầu mọi tờ báo đều tuyên truyền hình ảnh buổi hẹn lãng mạn giữa Bắc Đường Yên và Tô Ức Thần ọi người cùng biết, nhưng mà nửa giả nửa thật không giống nhau, chân tướng sự thật còn cần phải điều tra thêm, người trong cuộc vẫn giữ vững trầm mặc, bị hỏi thì chỉ cười cười thần bí, nội tình trong đó vẫn còn bí mật như cũ.

“Tiểu Viêm, em giận dỗi với tổng tài sao?” Chị Liễu cầm một đống báo đi đến trước mặt Viêm Liệt, hết sức quan tâm hỏi.

“Chị Liễu, nếu như bây giờ em nói em và tổng tài ngoại trừ quan hệ cấp trên và cấp dưới ra thì một chút quan hệ cũng không có, chị có thể bỏ qua cho em không?” Giọng nói của Viêm Liệt có chút trầm thấp, nụ cười ánh mặt trời như mọi ngày cũng biến mất không thấy, cả người nhìn như rất sa sút.

Liễu Nguyệt nhìn bộ dáng của Viêm Liệt, chị cũng muốn hỏi ra lời đang giấu trong lòng nhưng không được, chỉ đành thở dài nhẹ nhàng, nói, “Đừng để trong lòng, công việc quan trọng.”

Mặc dù Liễu Nguyệt không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng đương nhiên không phải là chuyện tốt, hơn nữa nhìn cái bộ dáng này của Viêm Liệt, ai, bị thương cũng không nhẹ, mặc dù môn đăng hộ đối là cái vấn đề có chút truyền thống nhưng trên thực tế những người không cùng một vòng kinh tế ít khi có kết quả tốt, hơn nữa giống như là địa vị của tổng tài làm sao có thể động tình với thằng nhóc như Viêm Liệt đây.

Thật ra thì, chỉ cần những người biết về quan hệ giữa Viêm Liệt và Bắc Đường Yên, thấy những bài báo về Bắc Đường Yên, thì tất cả đều hết sức đồng tình với Viêm Liệt, nhưng mà cũng không có mắng Bắc Đường Yên, bởi vì đây cũng là kết cục mọi người đã đoán trước được, thậm chí còn có vài người nói lúc đó họ quen nhau chính là một hiểu lầm, nghe sai rồi đồn bậy mà thôi.

Viêm Liệt biết Liễu Nguyệt đang an ủi mình, anh miễn cưỡng nặn ra nụ cười, tiếp tục công việc trong tay.

Buổi chiều ngày hôm qua, sau khi Viêm Liệt đi ra khỏi phòng làm việc Bắc Đường Yên liền trực tiếp đến chung cư của cô lấy lại những thứ thuộc về mình, còn những món đồ Bắc Đường Yên mua cho anh, anh không có lấy đi, vội vã chạy khỏi nơi đó trở lại ký túc xá, mặc dù anh chuyển đến chung cư của cô nhưng vẫn chưa trả phòng trong ký túc xá, lúc đó anh cảm thấy mình thật may mắn còn có nơi để đi.

Sau đó anh nhốt mình trong ký túc xá cả một buổi tối, suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra, nghĩ đến khoảng thời gian ngọt ngào khi ở chung với Bắc Đường Yên thì sẽ mỉm cười, nghĩ đến những chuyện Bắc Đường Yên làm tổn thương Âu Nhược Nhã thì sẽ đau lòng, cái chết của Âu Nhược Nhã đả kích anh thật lớn, nhưng làm anh không tiếp nhận nổi chính là thái độ của cô, tại sao cô có thể bình tĩnh như vậy, có thể nói cho anh biết tất cả mọi chuyện đều không có xảy ra, rõ ràng là cô có lỗi, nếu không Âu Nhược Nhã cũng sẽ không chết, tại sao cô phải dùng thủ đoạn ác liệt như vậy đối xử với một người vô tội, anh không nghĩ ra, vẫn luôn không nghĩ ra.

Hơn nữa, thái độ của cô càng làm cho anh cảm thấy đau lòng và tuyệt vọng, cái thái độ lạnh như băng đó làm anh cảm thấy rét lạnh mỗi khi nhớ lại, đó không giống như là nhìn người mình thương mà giống như nhìn kẻ thù của mình, nhất là sau lời nói mang theo ý tứ uy hiếp đó, trong đó hàm chứa lạnh lùng vô tình, cho nên, anh chạy, trốn tránh tất cả, không muốn lại đi chơi cái trò mình không chơi nổi, cũng không muốn lại nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của cô.

Nắm chặt văn kiện trong tay, Viêm Liệt biết mình lại lâm vào ký ức đau khổ không nên nhớ lại, lắc đầu một cái, anh muốn giúp mình bình tĩnh một chút, không muốn bản thân lại nhớ đến những chuyện vô dụng kia, nhưng ánh mắt lại không nghe lời nhìn về bài báo, phía trên là một cô gái xinh đẹp nhẹ nhàng kéo tay một người đàn ông anh tuấn, xứng đôi làm cho người ta than thở, đây mới là lựa chọn của cô sao, lúc cùng anh chia tay liền tìm người khác làm bạn, như vậy cô rốt cuộc coi anh là cái gì, một món đồ chơi sao?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Bắc Đường Tổng Giám Đốc
Chương 2
Chương 2: Thực Tập Sinh(Thượng)
Chương 3
Chương 3: Thực Tập Sinh (Hạ)
Chương 4
Chương 4: Thực tập sinh làm việc vặt
Chương 5
Chương 5: Giấc mộng của thực tập sinh
Chương 6
Chương 6: Quái dị
Chương 7
Chương 7: Bữa tiệc trong công ty
Chương 8
Chương 8: Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật
Chương 9
Chương 9: Trận chiến tình yêu
Chương 10
Chương 10: Chạy trối chết
Chương 11
Chương 11: Gặp lại ở thang máy
Chương 12
Chương 12: Tôi là Nghiêm Túc
Chương 13
Chương 13: Xì-căng-đan (scandal)
Chương 14
Chương 14: Tặng hoa
Chương 15
Chương 15: Lần đầu ăn chung (thượng)
Chương 16
Chương 16: Lần đầu tiên ăn chung ( hạ )
Chương 17
Chương 17: Theo đuổi
Chương 18
Chương 18: Chúc ngủ ngon, hoàng tử của em !
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20: Tôi đồng ý!
Chương 21
Chương 21: Yêu
Chương 22
Chương 22: Tình yêu dưới ánh mặt trời
Chương 23
Chương 23: Bữa trưa tình nhân
Chương 24
Chương 24: Cùng ăn trưa
Chương 25
Chương 25: Vì anh. . .làm thêm giờ
Chương 26
Chương 26: Cùng đi thang bộ
Chương 27
Chương 27: Hấp dẫn lẫn nhau
Chương 28
Chương 28: Nợ đào hoa
Chương 29
Chương 29: Ước hẹn (thượng)
Chương 30
Chương 30: Ước hẹn (hạ)
Chương 31
Chương 31: Trước giờ giông bão
Chương 32
Chương 32: Mưa gió (1)
Chương 33
Chương 33: Mưa gió (2)
Chương 34
Chương 34: Mưa gió (3)
Chương 35
Chương 35: Mưa gió (4)
Chương 36
Chương 36: Mưa gió (5)
Chương 37
Chương 37: Mưa gió (6)
Chương 38
Chương 38: Độc thân có hại họp mặt
Chương 39
Chương 39: Trở về nước
Chương 40
Chương 40: Quà sinh nhật (thượng)
Chương 41
Chương 41: Quà sinh nhật (hạ)
Chương 42
Chương 42: Bữa ăn tối sinh nhật (thượng)
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44: Điền M//ô//n//g xuất hiện
Chương 45
Chương 45: Trò chơi bắt đầu
Chương 46
Chương 46: Quy tắc trò chơi là em định đoạt
Chương 47
Chương 47: Tỉnh ngộ
Chương 48
Chương 48: Dạy dỗ ngọt ngào
Chương 49
Chương 49: Vô tình gặp mặt
Chương 50
Chương 50: Điều kiện trao đổi (thượng)
Chương 51
Chương 51: Điều kiện trao đổi (hạ)
Chương 52
Chương 52: Dự tiệc
Chương 53
Chương 53: Trêu hoa ghẹo nguyệt
Chương 54
Chương 54: Hoà thuận
Chương 55
Chương 55: Chỉ cười với em
Chương 56
Chương 56: Tình địch xuất hiện
Chương 57
Chương 57: Bắt cóc (thượng)
Chương 58
Chương 58: Bắt cóc (hạ)
Chương 59
Chương 59: Cả nhà thân nhau
Chương 60
Chương 60: Ngọt ngào như thế
Chương 61
Chương 61: Buổi lễ tốt nghiệp
Chương 62
Chương 62: Đối đầu
Chương 63
Chương 63: Đính hôn (thượng)
Chương 64
Chương 64: Đính hôn (hạ)
Chương 65
Chương 65: Chuyến đi Bắc Âu
Chương 66
Chương 66: Gặp nạn
Chương 67
Chương 67: Tạm biệt

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Thực Tập
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...