Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ông Xã Thực Tập – Chương 42

Ông Xã Thực Tập

Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tổng tài, đây là danh sách ăn tối ngày hôm nay ngài yêu cầu, tổng cộng có hai mươi bốn người, trong đó có hai mươi mốt người đàn ông, ba người phụ nữ, theo thứ tự là tổng tài tập đoàn Lan Nặc – Tạp Duy tiên sinh, . . . . ., còn có điện thoại chút mừng sinh nhật ngài, tổng cộng là một trăm hai mươi mốt cuộc gọi, đây là sổ ghi chép cuộc gọi, phần này là danh sách quà tặng, quà tặng làm theo sự phân phó của ngài cũng đã được chuyển đến phòng nghỉ ngơi.”

Còn có hai mươi phút nữa là tan việc, Văn Mẫn cầm hai tập văn kiệp cẩn thận đi vào trong phòng làm việc tổng tài, nguyên cả buổi chiều cô không dám cùng tổng tài nói một câu nào, nhưng mà nhiều buổi hẹn và ghi chép như vậy cô muốn không báo cáo cũng không được.

“Được, đi ra ngoài.” Bắc Đường Yên đáp một tiếng, động tác đang xem văn kiện cũng dừng lại.

Sau khi Văn Mẫn nghe lời của cô liền lập tức nhẹ nhàng rời khỏi phòng làm việc, có chút lo lắng liếc mắt nhìn Bắc Đường Yên, nhìn qua giống như có chỗ nào đó không đúng, Văn Mẫn cảm thấy tổng tài không nên bình tĩnh như vậy.

Sau khi Văn Mẫn rời đi, Bắc Đường Yên từ trong đống tài liệu ngẩng đầu lên, đưa mắt đặt trên chồng văn kiện Văn Mẫn đặt trên bàn, phần lớn là của người đang theo đuổi cô, còn có mấy người bạn cùng buôn bán thường ngày hay lui tới, năm nào bọn họ cũng nhớ ngày sinh nhật của cô, gửi đến đây lời chúc và quà tặng, cô cũng không quan tâm những món quà mang nghĩa hình thức đó, đối với sinh nhật của mình cô cũng không quá coi trọng, nhưng mà năm nay cô đã có kế hoạch tốt như vậy, tính sẽ cùng Viêm Liệt trải qua ngày sinh nhật thật lãng mạn, chắc sẽ là một ngày sinh nhật ngọt ngào, lại không nghĩ rằng cô còn chưa kịp nói cho anh biết hôm nay là ngày sinh nhật của mình liền nhận được câu nói chúng ta chia tay đi.

Ha ha, kết quả này thật làm cho người ta không biết nên khóc hay nên cười, tức giận qua đi cô chỉ cảm thấy buồn cười, vấn đề ở đâu, cô biết, bởi vì cô có đầy đủ tỉnh táo, chẳng qua là cô không cảm thấy mình có lỗi, mà người đàn ông kia lại làm cho cô quá thất vọng, nhưng mà, không sao, cô đã cho anh cơ hội anh lại không quý trọng, như vậy mọi chuyện sau này sẽ làm theo ý cô, cô sẽ không suy nghĩ cái gì gọi là uy nghiêm và tự ái cho anh nữa, cô sẽ chỉ làm điều mà cô muốn, lấy được thứ cô muốn là được rồi, về phần người đàn ông kia, cô sẽ đối xử với anh theo ý muốn của mình, nhất định!

Bắc Đường Yên nghĩ như vậy, trong mắt cũng tràn đầy quyết tâm, cô sẽ giống như những người khác nói, thứ cô muốn không thể không có được!

Ánh mắt trong lúc vô tình lại nhìn về phía danh sách, khi thấy một người không nên xuất hiện cũng nằm trong danh sách đó cô liền nhíu mày, không nghĩ tới anh ta cũng tới tham gia náo nhiệt, cầm điện thoại di động lên, ngón tay thuần thục nhấn mấy con số, sau ba hồi chuông liền truyền đến âm thanh của đối phương.

“Bắc Đường tiểu thư, em gọi điện thông báo cho anh biết là anh rất may mắn được em chọn trúng sao?” Giọng nói đối phương mang theo một tia cân nhắc, Bắc Đường Yên không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt của anh ta.

“Tô tiên sinh, em là thông báo cho anh biết, hôm nay tài xế của em xin nghĩ, vừa đúng lúc anh rất thích hợp, không biết anh có hứng thú hay không, đãi ngộ cực kỳ tốt.” Tâm tình đang không vui của Bắc Đường Yên bởi vì cuộc điện thoại này mà trở nên thoải mái rất nhiều.

“Tài xế? Em nhất định phải cố ý nói anh là tài xế tạm thời sao, muốn anh làm phải trả lương rất cao đó.”

“Ra giá đi, để cho em mở mang tầm mắt một chút đường đường là tổng tài tập đoàn tài chính Tô thị thì có giá trị là bao nhiêu.”

“Khụ khụ, tại sao nghe giống như đang mua bán người quá vậy, em xác định cái mình cần chính là một người tài xế tạm thời chứ không phải là cái khác sao?”

“Trong tủ lạnh nhà em còn cần hai kg thịt heo, anh nguyện ý hưởng ứng lệnh triệu tập sao?”

“Yên, em không cần tổn hại tấm lòng của anh như vậy, em có thấy con heo nào đáng yêu như vậy sao?” Giọng nói của đối phương biến đổi, từ cái loại cố ý cung kính trở nên tuỳ ý rất nhiều.

“Đáng yêu thì em chưa từng thấy qua, ngược lại heo giống như anh thì thấy không ít.” Bắc Đường Yên cũng thay đổi giọng nói, càng thêm không khách khí, nhưng mà trên mặt lại mang nụ cười rõ rệt.

“Ai, cô gái không có mắt, bạch mã vương tử đẹp trai như anh vậy mà ở trong mắt em lại biến thành heo, anh thật là đau lòng mà.” Đối phương lấy giọng nói hết sức khoa trương mà oán trách, Bắc Đường Yên đẩy điện thoại ra xa một chút, tránh cho lỗ tai của mình gặp phải âm thanh độc hại.

Tô Ức Thần, tên thật là Tô Văn Vũ, nhưng năm năm trước đã đổi lại tên, Ức Thần, Ức Thần, trong chuyện có một loại lãng mạn rồi lại đau lòng.

“Ức Thần, sáu giờ tối, tới đây làm tài xế đi.” Bắc Đường Yên không để ý tới lời nói khoa trương của Tô Ức Thần, nếu như cứ tiếp tục nói nhảm với người đàn ông này thì ngay cả ngày mai còn chưa nói xong, thật ra thì trước kia người đàn ông này không phải như vậy, cùng với người hài hước bây giờ khác nhau một trời một vực, trước kia Tô Ức Thần là một người ít nói, nhưng sức mạnh vĩ đại của tình yêu lại làm tính tình một người biến đổi đến nghiêng trời lệch đất.

“Tuân lệnh, nữ hoàng bệ hạ của anh.”

Cúp điện thoại, nụ cười trên mặt Bắc Đường Yên từ từ biến mất, bên trong phòng làm việc lại khôi phục yên lặng, Bắc Đường Yên nhìn đồng hồ đeo tay, giờ tan sở đã đến, cô đứng lên đi đến bên cạnh cửa sổ nhìn xuống thành phố bên ngoài, người đi đường như những chú kiến nhỏ bé bận rộn, điều này làm Bắc Đường Yên có một loại cảm giác cô đơn, lắc đầu một cái, tự giễu mình quá mức cảm tính, bao giờ thì cô lại trở nên yếu đuối như vậy rồi!

Không nên suy nghĩ thêm những chuyện làm ình cảm thấy buồn cười nữa, Bắc Đường Yên đi thang máy từ trong phòng làm việc đến phòng nghỉ ngơi, từ trong tủ quần áo lựa chọn một bộ lễ phục màu xanh nước biển, tắm rửa sau đó thay quần áo, thêm vài món đồ trang sức làm cô vừa xinh đẹp vừa tiết ra sự quyến rũ của phụ nữ, cao quý nhưng lại không mất đi vẻ nhẹ nhàng, có lẽ không phải là đẹp nhất, nhưng tuyệt đối có khí chất nhất.

Tất cả mọi thứ đều chuẩn bị xong, Bắc Đường Yên hài lòng nhìn mình trong gương, liếc mắt nhìn lịch trình, còn năm phút nữa là đến thời gian quy định, mặc vào áo choàng không tay, Bắc Đường Yên đi ra khỏi phòng nghỉ ngơi.

Từ thang máy đi ra, dọc trên đường đi gặp phải mấy nhân viên trong công ty, ai cũng dùng ánh mắt hết sức kinh ngạc nhìn Bắc Đường Yên, sau đó chào hỏi gấp gáp , Bắc Đường Yên cũng đáp lại, cho đến lúc thấy xe của Tô Ức Thần.

“Nữ hoàng bệ hạ, mời vào.” Bộ dáng Tô Ức Thần cúi người hết sức cung kính mở cửa xe, thật giống như đang chào đón nữ hoàng.

Bắc Đường Yên nhìn hắn một cái, cũng không nói nhiều, hết sức nhẹ nhàng ngồi vào xe, Tô Ức Thần đóng cửa xe lại.

“Em hôm nay có chuyện gì sao, sao lại ăn mặc thành như vậy?” Tô Ức Thần vừa lái xe vừa quan sát Bắc Đường Yên, sau đó nhìn cô nói ra lời bình như vậy.

“Đi đến Lenth đi, em đã đặt chỗ ở đó.” Bắc Đường Yên không để ý đến lời nói nhạo báng của Tô Ức Thần, thật sự đem Tô Ức Thần là tài xế mà sai khiến.

“Lenth? Yên, em ăn mặc như vậy đi Lenth với anh, nói đi, em có mục đích gì?”

Lenth, nơi đó là phòng ăn kiểu Pháp nổi danh nhất nước, là nơi những đôi tình nhân thích đến nhất, đồng thời cũng là nơi đội chó săn thích săn tin nhất, bởi vì ở nơi đó mỗi ngày đều có tin tức xuất hiện, phần lớn bài báo đều là từ nơi đó mà ra, nhưng mà cho dù như vậy vẫn buôn bán thịnh vượng.

“Mục đích, anh đoán đi?” Bắc Đường Yên không trả lời mà hỏi ngược lại.

Tô Ức Thần suy nghĩ một chút mới nói, “Nghe nói em có bạn trai, hình ảnh hai người hôn nhau được đăng lên trang đầu bài báo kinh tế và tài chính.”

“Ức Thần, làm người không nên quá thông minh, quá thông minh dễ bị hói đầu, anh không phát hiện tóc của mình ngày càng ít sao?” Bắc Đường Yên bĩu môi, cô cũng biết Ức Thần nhất định có thể đoán ra được.

“Yên, không cần độc ác như vậy, nói như thế nào thì chúng ta cũng là thanh mai trúc mã, lúc còn nhỏ chơi với nhau rất vui vẻ, tại sao em có thể nguyền rủa anh hói đầu đây.”

“Mau nghiêm túc lái xe đi, em đang nhắc nhở anh, anh kịp thời sửa lại là được rồi, không cần cám ơn em.”

“. . . . .”

Hai người anh một câu em một câu, không khí bên trong xe rất thoải mái, khoảng mười lăm phút sau đã đến trước cửa Lenth, Tô Ức Thần mở cửa xe cho Bắc Đường Yên, Bắc Đường Yên kéo cánh tay Tô Ức Thần, hai người hấp dẫn phần lớn ánh mắt mọi người.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Bắc Đường Tổng Giám Đốc
Chương 2
Chương 2: Thực Tập Sinh(Thượng)
Chương 3
Chương 3: Thực Tập Sinh (Hạ)
Chương 4
Chương 4: Thực tập sinh làm việc vặt
Chương 5
Chương 5: Giấc mộng của thực tập sinh
Chương 6
Chương 6: Quái dị
Chương 7
Chương 7: Bữa tiệc trong công ty
Chương 8
Chương 8: Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật
Chương 9
Chương 9: Trận chiến tình yêu
Chương 10
Chương 10: Chạy trối chết
Chương 11
Chương 11: Gặp lại ở thang máy
Chương 12
Chương 12: Tôi là Nghiêm Túc
Chương 13
Chương 13: Xì-căng-đan (scandal)
Chương 14
Chương 14: Tặng hoa
Chương 15
Chương 15: Lần đầu ăn chung (thượng)
Chương 16
Chương 16: Lần đầu tiên ăn chung ( hạ )
Chương 17
Chương 17: Theo đuổi
Chương 18
Chương 18: Chúc ngủ ngon, hoàng tử của em !
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20: Tôi đồng ý!
Chương 21
Chương 21: Yêu
Chương 22
Chương 22: Tình yêu dưới ánh mặt trời
Chương 23
Chương 23: Bữa trưa tình nhân
Chương 24
Chương 24: Cùng ăn trưa
Chương 25
Chương 25: Vì anh. . .làm thêm giờ
Chương 26
Chương 26: Cùng đi thang bộ
Chương 27
Chương 27: Hấp dẫn lẫn nhau
Chương 28
Chương 28: Nợ đào hoa
Chương 29
Chương 29: Ước hẹn (thượng)
Chương 30
Chương 30: Ước hẹn (hạ)
Chương 31
Chương 31: Trước giờ giông bão
Chương 32
Chương 32: Mưa gió (1)
Chương 33
Chương 33: Mưa gió (2)
Chương 34
Chương 34: Mưa gió (3)
Chương 35
Chương 35: Mưa gió (4)
Chương 36
Chương 36: Mưa gió (5)
Chương 37
Chương 37: Mưa gió (6)
Chương 38
Chương 38: Độc thân có hại họp mặt
Chương 39
Chương 39: Trở về nước
Chương 40
Chương 40: Quà sinh nhật (thượng)
Chương 41
Chương 41: Quà sinh nhật (hạ)
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43: Bữa ăn tối sinh nhật (hạ)
Chương 44
Chương 44: Điền M//ô//n//g xuất hiện
Chương 45
Chương 45: Trò chơi bắt đầu
Chương 46
Chương 46: Quy tắc trò chơi là em định đoạt
Chương 47
Chương 47: Tỉnh ngộ
Chương 48
Chương 48: Dạy dỗ ngọt ngào
Chương 49
Chương 49: Vô tình gặp mặt
Chương 50
Chương 50: Điều kiện trao đổi (thượng)
Chương 51
Chương 51: Điều kiện trao đổi (hạ)
Chương 52
Chương 52: Dự tiệc
Chương 53
Chương 53: Trêu hoa ghẹo nguyệt
Chương 54
Chương 54: Hoà thuận
Chương 55
Chương 55: Chỉ cười với em
Chương 56
Chương 56: Tình địch xuất hiện
Chương 57
Chương 57: Bắt cóc (thượng)
Chương 58
Chương 58: Bắt cóc (hạ)
Chương 59
Chương 59: Cả nhà thân nhau
Chương 60
Chương 60: Ngọt ngào như thế
Chương 61
Chương 61: Buổi lễ tốt nghiệp
Chương 62
Chương 62: Đối đầu
Chương 63
Chương 63: Đính hôn (thượng)
Chương 64
Chương 64: Đính hôn (hạ)
Chương 65
Chương 65: Chuyến đi Bắc Âu
Chương 66
Chương 66: Gặp nạn
Chương 67
Chương 67: Tạm biệt

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ông Xã Thực Tập
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ