ÔNG HÀNG XÓM CHIẾM DỤNG HÀNH LANG – Chương 5
ÔNG HÀNG XÓM CHIẾM DỤNG HÀNH LANG
Nhưng không ngờ chuyện còn tệ hơn phía sau.
Vào kỳ nghỉ hè, ông lão đưa cháu nội về ở cùng.
Đứa trẻ đúng kiểu “con nhà trời,” tính khí hung hăng, thích làm loạn, dù vui hay không cũng hét lên đến mức thủng cả trời.
Khi chơi trong khu, nó thấy đồ chơi của những đứa trẻ khác liền giật lấy, nếu không giật được thì đ.á.n.h người.
Phụ huynh của đứa trẻ bị thương dắt nó đến gặp ông lão, nhưng ông ta, như những ông bà nuông chiều trẻ con khác, luôn tỏ thái độ: “Tốt lắm, làm ầm nữa đi!”
Nếu phụ huynh khác muốn tranh luận, ông ta liền giở trò cùn:
“Trẻ con không hiểu chuyện, các người so đo làm gì?”
“Trẻ con không hiểu chuyện, chẳng lẽ các người cũng không hiểu chuyện à?”
“Tôi già rồi, không quản nổi nó!”
7
Có người nhận ra ông lão chính là nhân vật từng xuất hiện trong livestream trước đây – người vừa gãi chân vừa ăn cơm, họ sợ con mình dính dáng sẽ bị lây bệnh, không muốn gây chuyện nên dặn con tránh xa đứa trẻ kia.
Không ai chơi với nó, nhưng đứa trẻ vẫn thích chạy đến gần người khác, và bị lũ trẻ trong khu dùng que đ.á.n.h đuổi như tránh dịch bệnh.
Đứa trẻ về nhà khóc lóc với ông:
“Ông ơi, sao bọn nó bảo con bẩn? Bọn nó không chơi với con! Hu hu hu!”
Ông lão lúng túng, vỗ về cháu nội qua loa.
Đúng lúc tôi đi thang máy lên, cửa mở ra, mắt tôi và ông ta chạm nhau.
Lần này, ông ta không né ánh mắt mà ngược lại, ánh mắt sáng lên với một nụ cười đầy ẩn ý.
Tôi chợt cảm thấy một điềm báo không lành.
Sáng hôm sau, khoảng hơn 6 giờ, trước cửa nhà tôi liên tục vang lên tiếng “cộc cộc” lẻ tẻ mà khó chịu.
Tôi bực mình mở cửa ra, vừa ló đầu liền thấy một vật gì đó bay thẳng vào mắt, tôi vội cúi đầu tránh.
Nhưng vẫn bị đập trúng trán và va vào khung cửa.
Nhìn kỹ lại, đó là một quả bóng đàn hồi đang nảy lên xuống.
Từ hành lang vọng lại tiếng reo hò của đứa trẻ:
“Ông ơi! Ông ơi! Con ném trúng rồi! Con giỏi không!”
Ông lão đứng bên cạnh khen ngợi:
“Giỏi quá! Ôi trời, cháu yêu của ông, làm gì cũng giỏi!”
Cơn giận bùng lên, tôi lao tới hỏi ông lão:
“Ông làm trò gì vậy? Xúi trẻ con lấy đồ ném người à? Có biết chút nữa là trúng mắt tôi không?”
Ông ta trốn sau cánh cửa sắt, cửa chống trộm chỉ khép hờ, ông lắc đầu nguầy nguậy:
“Ôi trời, tôi không hiểu gì hết, già rồi mà, cô nói chuyện với cháu tôi đi!”
Đứa trẻ nhìn thấy tôi, còn bĩu môi nhổ nước bọt.
Trong cơn giận chưa kịp nguôi, tôi quay vào bếp, lấy một hộp đựng đậu xanh, chạy ra cửa nhà ông, mở nắp rồi đổ thẳng vào trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *
Ông lão hoảng hốt kêu lên:
“Cô nhãi ranh! Cô làm gì thế? Trời ơi! Cháu yêu, cẩn thận đừng trượt ngã! Mẹ nó, dọn cái này bao lâu mới xong hả trời!”
Tôi cười lạnh: “Cứ dọn đi, bố mẹ tôi đều ở nước ngoài, sợ ông không đủ tiền mà qua đó tìm!”
Ông lão trợn mắt:
“Hành lang là khu vực công cộng, cô không cho tôi nằm ở đây, giờ cả cháu tôi chơi ở hành lang cũng không được sao? Trẻ con nghịch ngợm là chuyện bình thường, lỡ va vào cô thì có làm sao?”
Tôi ném vỏ hộp thủy tinh đã trống không xuống đất ngay cửa nhà ông, mảnh vỡ thủy tinh b.ắ.n tung tóe, ông lão nhảy dựng lên, lùi lại hai bước.
“Đồ mù luật, đừng nghĩ đẩy trẻ con ra đối đầu với tôi là có thể thoát trách nhiệm! Người giám hộ phải chịu trách nhiệm về hành vi của trẻ vị thành niên, ông có biết không? Tôi nói cho ông biết, nếu quả bóng đàn hồi kia ném trúng mắt tôi, bán cả ông ra cũng không đền nổi đâu!”
Nói xong, tôi hùng hổ trở về phòng.
Sau khi ngủ lại, tôi dậy xem lại đoạn video từ camera giám sát, phát hiện ông lão vốn định chờ người đến dọn mảnh kính vỡ trước cửa nhà.
Nhưng đứa trẻ thì như một con ch.ó cần được dẫn ra ngoài mỗi ngày, cứ làm ầm lên đòi đi chơi.
Ông lão bất đắc dĩ, sợ cháu bị thương nên đành phải từ từ dọn sạch hành lang.
Đống đậu xanh trong nhà chắc cũng làm ông tốn không ít thời gian, trong video ông cứ xoa lưng không ngừng, còn đứa cháu đứng bên hét ầm lên thúc giục.
Ông không dám để đứa trẻ làm hành vi như ném đồ trực tiếp vào tôi nữa, nhưng tiếng ồn trong hành lang thì vẫn không ngừng.
Tôi cố gắng chịu đựng, tự nhủ rằng hết kỳ nghỉ hè là xong.
—--
Một buổi sáng, tôi ra ngoài thì phát hiện đôi giày ống của mình ướt sũng.
Tôi hoảng hồn, ngửi qua thì không thấy mùi gì rõ rệt, vì đang vội nên tôi đành tạm mang chúng.
Kết quả là đi được vài bước, chân tôi ngứa kinh khủng.
Không còn cách nào khác, tôi tìm một góc để tháo giày ra, chạm vào phần ướt còn sót lại trên giày, ngửi kỹ thì phát hiện đó là mùi... khoai mỡ.
Có ai đó đã đổ chất lỏng trộn với nhựa khoai mỡ vào giày của tôi, và thủ phạm thì không cần đoán cũng biết là ai.
8
Tôi mở điện thoại kiểm tra lại camera, quả nhiên thấy đứa trẻ nhà hàng xóm đang đổ gì đó vào giày trước cửa nhà tôi.
Sau vài lần tranh chấp, ông lão dường như đã trở nên tinh ranh hơn, nắm bắt đúng mức độ gây khó chịu mà không bị xử lý pháp luật.
Đứa trẻ đổ chút nước nhựa khoai mỡ, dù tôi có báo cảnh sát thì cũng chỉ bị xem là xích mích hàng xóm, thậm chí còn không nghiêm trọng bằng mấy lần trước vì không có bằng chứng chứng minh ông ta chỉ đạo.
Nhưng những chiêu trò vặt vãnh như thế cứ như ruồi nhặng, liên tục làm tôi bực bội và ảnh hưởng đến chất lượng sống.
--------------------------------------------------













