Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nửa Đời Thanh Tình – Chương 56

Nửa Đời Thanh Tình

Tác giả: Giản Lan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

* Sống vì tình yêu

Trích dẫn: Xuân về hoa nở, ngoài những đóa hoa nở rộ kiều diễm nhất, là những cô nương đợi ngày khoe sắc.

Mùa xuân năm nay, trong cung lại bắt đầu tuyển tú nữ, các thiếu nữ trong độ tuổi đẹp nhất xuất thân từ gia đình quan viên đều muốn tham gia đợt tuyển này. Những chuyện như thế này vốn dĩ cách Vân Yên quá xa, tuy là cùng độ tuổi, nhưng không liên quan gì đến nô tài tiện tịch.

Mạng sống của nàng chỉ viết trên một cái tên, chính là Ái Tân Giác La Dận Chân. Nàng là tài sản riêng thuộc về người này, sống là người của chàng, chết cũng làm ma của chàng.

Vân Yên vẫn chỉ một người một phương trong Tứ Nghi Đường, an phận thủ thường, chân không bước khỏi cửa một bước. Nghe nói lần này tuyển tú cũng chính là tuyển phúc tấn cho Thập Tam A Ca, chỉ chờ mãn hạn hiếu một năm là vào cửa.

Dận Tường vẫn hay chạy tới Tứ Nghi Đường, gần đây lại càng thường xuyên hơn. Mỗi lần đến đều hỏi Dận Chân vấn đề này, lại còn có vẻ ngượng ngùng. Dận Chân dường như rất hiểu cảm giác của Dận Tường lúc này, thường thường mỉm cười.

Hai người vẫn hay ngồi trên bàn ghế đá trong sân vừa đánh cờ, vừa nói chuyện.

Vân Yên lúc nào cũng đứng bên cạnh hầu hạ, cũng dần dần hiểu ra. Xem ra cậu chàng đến tìm Tứ A Ca là để tư vấn tâm lý, tư vấn tâm lý trước khi thành thân là điều rất cần thiết, có anh trai thật là tốt.

Mẫu phi Mẫn Phi của Dận Tường đã qua đời, tú nữ do hậu cung chọn đương nhiên không kỹ càng chu đáo bằng chính mẹ ruột của a ca.

Dận Tường dường như vẫn chưa quen với chuyện này, hay không biết là do không thuận mắt, nên không muốn lấy phúc tấn sớm như vậy.

Dận Chân cười đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay Dận Tường, ý bảo đệ cứ yên tâm, còn có Tứ ca ta.

Vân Yên đang châm thêm trà cho hai người, nhìn thấy cảnh anh trai vỗ nhẹ lên mu bàn tay em trai, hai người đối mặt, nét mặt vô cùng dịu dàng thân mật. Không khỏi cúi đầu, trong lòng lặng lẽ ghi lại bức tranh thân thiết ấm áp này. Thật tốt.

Dận Tường nhìn thấy Vân Yên, có hơi xấu hổ, vội vàng tìm chủ đề nói:

- Vân Yên, có rảnh thì qua phủ ta, ta dạy ngươi cưỡi ngựa.

Dận Chân nâng mắt nhìn Dận Tường:

- Tay nàng không tốt.

Dận Tường sờ sờ mũi, cười:

- Vậy ngươi xem ta cưỡi ngựa.

Vân Yên nhịn không được nhếch môi muốn cười, vẫn rất phối hợp đồng ý.

Hơn nửa tháng sau, Qua Nhĩ Giai thị được chỉ hôn cho Thập Tam A Ca làm trắc phúc tấn, Thư Thư Giác La thị được chỉ hôn cho Thập Tứ A Ca làm trắc phúc tấn. Cuối năm sẽ cử hành hôn lễ. Các hoàng thân quốc thích đều được ban thêm tú nữ vào phủ để làm phong phú hậu viện, nhưng riêng Tứ phủ và Bát phủ đều không có người mới tiến vào.

Thời tiết dần dần nóng lên, Dận Chân từ trước đến nay vẫn sợ nóng. Vân Yên mỗi lần nấu xong canh đậu xanh đều thêm vào một vài bông cúc non vào, thanh nhiệt giải độc, bổ phổi sáng mắt. Bưng bát sứ Thanh Hoa mát lạnh đặt trên bàn chờ chàng về uống. Dận Chân không thích ăn đồ ngọt, nhưng canh đậu xanh với mùi vị thanh đạm vừa đủ lại phù hợp với khẩu vị chàng. Mỗi ngày sau khi hạ triều uống một bát canh đậu xanh hoa cúc đã trở thành thói quen của chàng

Bởi vì thường ngày Dận Chân thích ngồi thư giãn trong sân đánh cờ hoặc viết chữ, mà nắng càng lúc càng gắt, nên mỗi khi gần đến mùa hè chàng đều tỏ ra khá bất mãn. Vân Yên suy nghĩ, rồi cùng với mấy người Tiểu Thuận Tử và Tiểu Ngụy Tử dựng một giàn hoa gần chỗ bàn ghế đá chàng hay ngồi, cho hoa tử đằng bao phủ lên trên, để mặc cho nó leo lên, nhìn cũng có thú vị riêng.

Dận Chân nhìn giàn hoa tử đằng hoàn thành, bỗng có hứng thú ngâm một bài thơ:

“Nhất sinh tung tích tại yên hà, bất thực điều tang bất chủng ma.

Thúy bách chước lai thanh đái diệp, cổ đằng đam khứ tử thùy hoa.

Ca trường thì dẫn viên khuy huyệt, quy vãn thường thừa nguyệt đáo gia.

Bút chỉ vân sơn vi hoạt kế, na tu chi tửu chúc câu xa.” (1)

Dận Chân nhàn nhã cầm một quyển sách ngồi dưới giàn hoa, Vân Yên đứng bên cạnh cầm quạt phe phẩy.

Dận Chân bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi Vân Yên có biết truyền thuyết cây tử đằng không. Vân Yên lắc đầu nói không biết.

Chàng hơi ngửa đầu nhìn giàn hoa, thốt ra mấy chữ:

- Cây và đằng, vì tình mà sống, vì yêu mà chết

Đôi mắt đen tuyền của chàng mang theo ý cười hờ hững,

- Trồng thêm một giàn nho nữa đi, ủ rượu.

Vân Yên hơi mím môi, cúi đầu nói vâng.

Mùa hè, Dận Chân mỗi ngày đều tắm gội, Vân Yên mỗi ngày đều giúp chàng thay quần áo, chà lưng tắm rửa sạch sẽ, người này càng ngày càng quyến rũ. Còn Vân Yên hàng ngày vẫn như thường lệ đến nhà tắm dùng cho hạ nhân tắm rửa, đã thành thói quen.

Có một ngày, vừa hầu hạ Dận Chân tắm rửa lên giường xong, Vân Yên liền đến phòng tắm dành cho hạ nhân. Sau khi tắm gội xong, buộc chiếc yếm lên, mặc áo trong vào, thì có một người bỗng nhiên đẩy cửa ra. Then cửa phòng tắm dành cho hạ nhân vốn không tốt lắm. Người đó thấy cửa bị đẩy nhưng không mở thì càng đẩy mạnh hơn, trong nháy mắt then cửa cũ bị phá hỏng, cửa phòng tắm bị mở ra, là một gã sai vặt!

Vân Yên ôm áo mặc ngoài nhìn về phía cửa, chuyện xảy ra đột ngột nên nàng giật mình kêu lên một tiếng. Một vài nha hoàn và gã sai vặt xung quanh nghe thấy tiếng hét vội vàng xông đến, phát hiện ra là một gã sai vặt uống say đẩy nhầm cửa nhà tắm nam nữ! Vân Yên vẫn chưa hoàn hồn, may là nàng đã mặc áo trong, nếu không ở thời cổ đại này có phải nàng sẽ bị nhốt vào lồng heo sau đó thả trôi sông? Chỉ thử nghĩ đến thôi mà da đầu đã run lên.

Mặc kệ nước trên mái tóc vẫn còn đang nhỏ giọt, Vân Yên vội vàng đi về Tứ Nghi Đường, cả quãng đường luôn cảm thấy hoảng sợ. Trời tối đen như mực, bước chân Vân Yên rất nhanh, giống như đang vùi đầu chạy.

Vừa chạy vào trong sân, bỗng nhiên trước mặt có một người ôm nàng vào ngực.

Hơi thở quen thuộc mà sạch sẽ hòa lẫn với hơi thở Vân Yên, trong phút chốc nàng bình tĩnh lại từ sợ hãi vừa rồi, muốn rời khỏi lồng ngực của chàng.

Dận Chân chỉ mặc một chiếc áo trong hơi buông nàng ra, tay phải vuốt nhẹ lên lọn tóc còn ướt đẫm của nàng, rồi ôm trọn cơ thể bên trong chiếc áo mỏng manh.

Dận Chân nhìn gò má hơi tái nhợt của nàng, vừa đau lòng lại vừa tự trách, nhẹ nhàng nói:

- Không sao rồi, đừng sợ.

Vân Yên đẩy ngực chàng ra, vội vàng lắc đầu nói không sao.

Tục ngữ nói, đánh chó phải nhìn mặt chủ. Nô tài cũng giống như thế, có chủ tử quyền thế, đi đến đâu người khác cũng không dám coi thường. Trong tứ phủ, chủ nhân không thể mạo phạm nhất đương nhiên là Tứ gia. Mặc dù Vân Yên vẫn luôn khiêm tốn cung kính, Tiểu Thuận Tử và Tiểu Ngụy Tử cũng luôn hòa nhã dễ gần với người bên ngoài, nhưng dù gì cũng là nô tài thân cận bên người Tứ gia, người ngoài không thể đụng vào được.

Ngày hôm sau, Dận Chân không cho phép Vân Yên tới phòng tắm cho hạ nhân, bảo Vân Yên tắm rửa ngay trong phòng tắm ở Tứ Nghi Đường, nơi nàng thường dùng để đun nước.

Dận Chân khi tức giận lên thì không dễ nói chuyện, gã sai vặt say rượu đẩy nhầm cửa phòng tắm suýt nữa thì mất mạng, Vân Yên khó khăn nói nhỏ mấy tiếng, cũng không xảy ra chuyện gì. Cuối cùng gã sai vặt bị Cao quản gia đánh bốn mươi gậy, chỉ còn lại hơi tàn bị đuổi khỏi phủ.

Ngày bình thường, bởi vì tiểu Hoằng Huy cũng thích canh đậu xanh hoa cúc Vân Yên làm, nên sau khi Hoằng Huy học bài xong, Vân Yên sẽ mang một chén tới chính phòng cho đích phúc tấn Na Lạp thị và tiểu Hoằng Huy. Thế nên mỗi ngày tiểu Hoằng Huy đều mong đợi tới giờ tới lớp, bởi vì tới lớp xong là tan học, hết giờ học thì có canh đậu xanh của Vân Yên uống.

Khi ở cùng Hoằng Huy, Vân Yên phát hiện thơ tiểu Hoằng Huy thích đọc phần lớn là của Đào Uyên Minh "Thái cúc đông li hạ, Du nhiên kiến Nam sơn. (2)" (Hái cúc bên giậu đồng, thư thái thấy núi Nam.) cùng với sự thoải mái của Lý Thái Bạch "Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, mạc xử kim tôn không đối nguyệt. (3)" (Người sinh đắc ý vui tràn đi, Chớ để chén vàng trơ với nguyệt.) Những bài thơ không bị trói buộc trong ý cảnh thằng bé đều thích, rất có tế bào lãng mạn và đơn thuần của Thập Tam thúc nó.

Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Vân Yên, Tiểu Thuận Tử và Tiểu Ngụy Tử, vào cuối hạ, nho trên giàn đã chín hẳn, Vân Yên đứng trên ghế cẩn thận hái từng chùm xuống. Rửa sạch từng chùm. Từng quả nho giống hệt viên ngọc, chạm vào đầu ngón tay thật đáng yêu.

Khi Dận Chân hạ triều quay về đọc sách, Vân Yên đứng bên cạnh tỉ mỉ lột từng quả nho cho chàng ăn.

Dận Chân ăn một quả, ngẩng đầu lên nói chua.

Vân Yên chợt nhớ mình vẫn chưa nếm thử, trên khuôn mặt có phần áy náy. Sợ Dận Chân bị chua, vội vàng lột một quả rồi đưa vào miệng mình.

Vừa chạm vào lưỡi đã vô cùng ngọt ngào khoan khoái, giống như một viên ngọc trượt vào cổ họng, dư vị kéo dài.

Vân Yên ngẩng đầu khó hiểu nhìn Dận Chân, thấy chàng quay đầu lại, đường cong dưới cằm tuyệt đẹp, khóe môi hơi cong lên.

Sao lại có người như vậy?

– HẾT CHƯƠNG 56 –

(1) Bài thơ “Tiều” (Củi) trong tập thơ “Ung Để tập” của Ung Chính.

(2) Bài thơ “Ẩm tửu” của Đào Uyên Minh.

(3) Bài thơ “Tương tiến tửu” của Lý Bạch.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nửa Đời Thanh Tình
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...