[NP] Ngoài Ý Muốn – Chương 3: Ngoại tình
[NP] Ngoài Ý Muốn
Nguyên Na run rẩy một chút nhưng căn bản không dám đẩy hắn ra. Lý Kinh Việt có thể cúi đầu đánh giá chiếc cổ trắng nõn mảnh khảnh của cô.
Nơi đó đeo một sợi dây chuyền kim cương tinh xảo đắt tiền, mặt dây hình con b.ư.ớ.m nạm đầy kim cương, tôn lên làn da trước ngực càng thêm trắng ngần. Con b.ư.ớ.m nhỏ rủ xuống xương quai xanh nhu mì, xuống chút nữa là bầu ngực trắng nõn đầy đặn, rất đẹp.
"Nghĩ ra đáp án chưa, nói cho tôi biết." Lý Kinh Việt hỏi cô, ngón tay hắn theo cằm Nguyên Na chậm rãi trượt xuống, thong thả chỉnh lại con b.ư.ớ.m kim cương lấp lánh. Cánh tay và lồng ngực hắn tạo thành một rào chắn hoàn hảo khiến cô căn bản không có đường trốn thoát.
Đôi mắt Nguyên Na đỏ hoe, cô nhẹ nhàng nhìn về phía khác.
Dưới tác dụng của cồn, Tấn Vũ ngủ rất say. Hắn thậm chí không quan tâm nơi đó là sàn nhà lạnh lẽo, mà mấy tờ tiền Lý Kinh Việt ném xuống thì vương vãi tứ tung bên người Tấn Vũ. Hắn đối với chuyện này hoàn toàn không hay biết gì, cứ thế ngủ say sưa...
Nguyên Na chợt nhận ra, Tấn Vũ đã không còn là vị Hội trưởng Hội học sinh hoàn hảo trong trường nữa. Cũng không giống như ở trường, hô mưa gọi gió, ai nấy đều nghe lời hắn, làm bạn gái hắn thì không ai có thể bắt nạt cô.
Hắn yếu đuối, vô năng, ngay cả bảo vệ cô cũng không làm được...
Nguyên Na thu hồi tầm mắt. Màu mắt cô vốn nhạt, giờ phút này dần dâng lên màn hơi nước, càng thêm vẻ m.ô.n.g lung và đáng thương.
"Đừng như vậy, đàn anh... Em không thể ở chỗ này..." Cô quay mặt sang một bên.
"Đây là lý do em từ chối tôi sao?" Lý Kinh Việt luồn ngón tay vào tóc cô, nâng đầu cô lên.
Nguyên Na không trả lời, nước mắt cô lập tức rơi xuống, cứ như vậy nhìn chằm chằm hắn. Có lẽ là đang yếu thế với hắn, khiến ánh mắt hắn tối sầm lại. Ngay cả ngón tay đang chìm trong mái tóc đen của cô cũng khẽ run rẩy, đây là dấu hiệu của sự hưng phấn và vui sướng tột độ của hắn.
Lý Kinh Việt hỏi cô: "Em cũng từng nhìn những người khác như vậy sao?"
"Em không biết anh đang nói ai, đàn anh." Nguyên Na giống như học sinh tiểu học bất ngờ bị giáo viên bắt quả tang, sợ đến mức không nhẹ.
Cô cực kỳ ngoan ngoãn, cũng cực kỳ nghe lời, đối với mọi câu hỏi của hắn đều hỏi gì đáp nấy.
"Tối nay em mặc lễ phục, định đi gặp những người đó, cũng từng nhìn bọn họ giống như nhìn tôi thế này sao?"
"Không có..."
Lý Kinh Việt không có thói quen vòng vo với cô. Ngón tay đẹp như tác phẩm nghệ thuật vẫn không ngừng trượt xuống, thân thể cô không ngừng run rẩy, dùng phản ứng nhạy cảm và tươi sống để kiểm chứng tính chân thực của câu trả lời.
"Cầu xin anh, tha cho em đi," Khuôn mặt Nguyên Na đỏ bừng, cô nắm lấy tay hắn, lực đạo nhẹ đến mức gần như có thể bỏ qua.
Cánh môi cô cắn chặt, ửng lên màu hồng đậm: "Đàn anh, em, em không thể ở chỗ này..."
"Bởi vì em có bạn trai?"
"Bọn em hẹn hò rất lâu rồi..." Lời nói của Nguyên Na bắt đầu trở nên lộn xộn, "Em không thể, cũng không thể..."
Lý Kinh Việt liếc nhìn người đàn ông vẫn đang ngủ say.
Đối phương mặc chiếc áo sơ mi đầy nếp nhăn, chật vật đến mức có chút đáng thương.
Loại đàn ông này, muốn giải quyết thì thật sự quá dễ dàng.
Tầm mắt hắn tập trung vào ngón tay mình.
Vài phút trước, hắn tưởng chừng như mình đang ăn một quả đào mật đẫm nước, rất ngọt, cũng quá mềm.
Bỗng nhiên, Lý Kinh Việt thu tay lại. Thân thể Nguyên Na vốn đang dựa vào tường rốt cuộc không khống chế được mà mềm nhũn xuống. Nếu không phải cánh tay Lý Kinh Việt ôm lấy cô, e rằng cô đã ngã ngồi xuống đất.
Nguyên Na ngẩng đầu, khiếp đảm hỏi lại: "Anh còn tới nữa không?" Cô phảng phất phải nhận được câu trả lời của hắn mới hoàn toàn yên tâm.
Khuôn mặt tuấn mỹ của Lý Kinh Việt hiện lên ý cười trào phúng, nhưng rất nhanh, hắn khôi phục lại vẻ ngạo mạn đến cực điểm, buông Nguyên Na ra, xoay người rời đi.
Nghe tiếng cửa đóng lại, Nguyên Na vẫn không thể tin được mọi chuyện vừa xảy ra. Cô quỳ trên mặt đất, nhịp thở dồn dập, sắc mặt tái nhợt đáng thương.
Không biết qua bao lâu, Nguyên Na mới chậm rãi đứng dậy. Cô vừa mới vươn tay định đỡ Tấn Vũ lên giường nghỉ ngơi, bỗng nhiên hắn dùng sức ôm chầm lấy Nguyên Na. Có lẽ do men say từ từ rút đi, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của bạn gái, Tấn Vũ thế mà lại từ từ có xúc động.
Nguyên Na tối nay đã mệt rã rời, cô đẩy mạnh Tấn Vũ ra, trở về phòng, cắn chặt khớp hàm, thân thể run lên.
Nửa đêm, cô mơ màng cảm thấy giường lún xuống. Tấn Vũ lại ôm lấy cô từ phía sau. Mùi rượu trên người hắn đã tan bớt, hòa lẫn với mùi sữa tắm sảng khoái trong phòng tắm. Hắn lung tung hôn môi cô: "Bé cưng... Em đừng chê anh, hôm nay anh uống nhiều quá, bị nghị sĩ mắng, tâm trạng không tốt..."
Nguyên Na nhìn tay hắn vội vàng mở ngăn kéo, lấy ra hộp bao cao su lần trước chưa dùng hết.
Cô nhớ tới mọi chuyện xảy ra tối nay, giống như một tai nạn, lại như một giấc mơ.
Khoảnh khắc Tấn Vũ phát tiết, Nguyên Na nhắm nghiền hai mắt.
...
Chuyện xảy ra tối hôm đó, Nguyên Na gần như muốn quẳng ra sau đầu.
Chỉ duy nhất mỗi khi nhìn thấy tấm thảm màu trắng gạo mới thay trên sàn phòng khách, cô mới theo bản năng thẳng sống lưng, trái tim đập thình thịch sợ hãi.
Lại là một buổi sáng sớm, Nguyên Na dậy, sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô chọn một chiếc áo sơ mi đơn giản và quần jean, cài chiếc băng đô màu xanh da trời mảnh mai lên tóc, để lộ khuôn mặt trắng ngần nhu mì. Lông mi cong vút rậm rạp, cánh môi đầy đặn, mái tóc xoăn đen mềm mại xõa sau vai, rủ xuống vòng eo thon nhỏ.
Ra khỏi phòng, mùi thức ăn thơm phức ập tới. Nguyên Na lại lần nữa đánh giá căn hộ sạch sẽ ngăn nắp, cây sồi cành lá xum xuê ngoài cửa sổ cũng báo hiệu giữa hè sắp đến.
"Na Na, anh đi trước đây, bữa trưa em tự gói mang đi ăn nhé."
Tấn Vũ đứng trước gương thắt cà vạt.
"Còn anh?" Nguyên Na nhìn miếng sandwich trên bàn, lo lắng hỏi.
"Trưa nay anh có tiệc trưa hội nghị, ba bữa đều miễn phí, em đừng lo cho anh." Tấn Vũ mặc áo khoác vào, trước khi đi hôn lên má Nguyên Na, "Anh đi đây, tối nay anh không về đâu, gần đây phải tăng ca, anh ngủ luôn ở phòng họp."
Nguyên Na nhìn hắn, nuốt ý định muốn quay lại trường học thạc sĩ vào trong bụng.
Cuộc sống của cô và Tấn Vũ vẫn luôn túng thiếu.
Tấn Vũ vốn chỉ là trợ lý nhân viên cấp thấp nhất ở Quốc hội, lương tháng ít đến đáng thương. Bản thân Nguyên Na thì càng khỏi phải nói, cô còn chẳng được tính là biên tập viên, cùng lắm chỉ làm công việc soát lỗi chính tả khô khan, không có bất kỳ khoản phụ cấp phỏng vấn nào, thù lao như muối bỏ bể.
Khổ nỗi, chi phí sinh hoạt ở nơi như đặc khu lại đắt đỏ vô cùng. Ngoài tiền thuê nhà mỗi tháng, còn tiền giặt ủi âu phục, bảo hiểm xe, xăng, bảo dưỡng xe, trả nợ vay sinh viên... Tấn Vũ vốn làm việc ở văn phòng Quốc hội, vì giữ gìn hình tượng nên tiêu tốn một khoản chi phí lớn.
Ngày hôm đó, đôi giày Lý Kinh Việt tặng cô bằng cả năm tiền lương của cô và Tấn Vũ cộng lại.
Tấn Vũ ngày càng bận rộn, khoảng thời gian này cũng rất ít về nhà, thần sắc vội vã.
Nguyên Na khẽ thở dài, cô bỏ sandwich vào túi giữ tươi, cho vào túi xách, thất vọng bước ra khỏi căn hộ.
Địa điểm làm việc của Hoa Phủ Truyền Thông nằm ở khu đất vàng trung tâm thành phố, tòa kiến trúc màu đen tuyền to lớn khí phái. Trong khu vực làm việc màn hình có ở khắp nơi, hành lang treo đầy các giải thưởng Pulitzer đạt được qua các năm. Diện tích văn phòng rất lớn, người đến người đi, phần lớn đều dã tâm bừng bừng, khao khát có thể đào bới được chút tin tức khác biệt, từ đó trở thành người phát ngôn chính thức của Chính phủ Liên bang.
Tuy nhiên chỗ ngồi của Nguyên Na ở tít sau cây cột, gần như chẳng ai nhìn thấy cô.
Cô mới đặt túi xuống, các tiền bối đã lục tục tới giao việc cho cô.
Từ sáng đến tối, Nguyên Na bận rộn xem hết dự luật giao thông mà Đảng Bảo thủ công bố cách đây không lâu, nén nội dung mấy trăm trang vào đề cương phỏng vấn ngắn gọn để buổi phỏng vấn thứ Sáu có thể tiến hành suôn sẻ hơn.
"Ting." Nguyên Na đang cắn miếng nhỏ sandwich thì điện thoại vang lên.
Cô cúi đầu, nhìn thấy một tin nhắn hoàn toàn xa lạ.
"Cô là bạn gái Tấn Vũ sao?"
Đầu ngón tay Nguyên Na bỗng nhiên cứng đờ.
Cô nhìn chằm chằm điện thoại, không bao lâu sau, đối phương bỗng nhiên gọi điện tới. Trái tim cô đập loạn nhịp, mạc danh bắt đầu căng thẳng và sợ hãi, căn bản không dám nghe máy.
Có lẽ do mất kiên nhẫn, hoặc có lẽ bất mãn với hành động trốn tránh này của cô, rất nhanh người nọ lại gửi tin nhắn tới.
"Bạn trai cô ngoại tình, cô biết không?"
Chỉ một lát sau, điện thoại lại không ngừng gọi đến.
Nguyên Na cảm thấy đau đầu, có lẽ do bận rộn cả ngày nên có chút mệt mỏi. Cô lén lút ngẩng đầu, quan sát nhất cử nhất động của các đồng nghiệp trong văn phòng. Sau khi xác nhận đây không phải trò đùa dai của đồng nghiệp hay tiền bối, Nguyên Na rốt cuộc lấy hết can đảm nghe điện thoại.
"Alo..." Giọng cô xưa nay vốn nhẹ nhàng, nghe vào đặc biệt yếu thế, giống như người bị phát hiện ngoại tình là cô vậy, chẳng có chút sức lực nào.
"Rốt cuộc cô cũng chịu nghe máy." Giọng điệu người nọ hơi cao lên, nhạy bén nhận ra sự do dự của cô, ngữ điệu càng thêm hống hách, "Sao hả, cô cảm thấy tôi đang lừa cô, bạn trai cô tuyệt đối sẽ không ngoại tình?"
"Không phải, tôi chỉ là..." Ánh mắt Nguyên Na dao động, "Tôi không quen anh, anh bảo tôi tin anh thế nào được..."
"Hừ."
Cô nghe thấy đối phương phát ra tiếng cười đầy châm chọc.
"Đối tượng ngoại tình của hắn là người tôi đang hẹn hò, cô nghĩ tôi sẽ đùa với cô sao? Ra đây đi, tôi đang đợi cô dưới lầu tòa soạn, đưa cô đi tận mắt chứng kiến xem lời tôi nói có phải thật không."













