[NP] Bồ Câu Trắng – Chương 3: Tiêm thuốc, tội phạm và cầu xin
[NP] Bồ Câu Trắng
Cô lạnh lùng ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Điếu thuốc của gã đã rơi mất từ lúc nãy. Gã rút ra một điếu khác từ trong hộp thuốc ngậm vào miệng, bật lửa lên, ánh lửa lóe sáng trong tích tắc soi rõ gương mặt góc cạnh sắc sảo của gã.
Gã ghé sát vào Tống Lệ, đôi mắt màu xanh xám dán chặt vào mặt cô để quan sát tỉ mỉ.
Tàn thuốc đỏ hồng lập lòe mang theo hơi nóng rực đầy nguy hiểm.
Làn khói phả thẳng vào mặt Tống Lệ rồi xộc vào phổi khiến cô không kìm được mà ho sặc sụa.
Người đàn ông hỏi: “Kẻ chống lưng cho cô là quan chức cấp cao của Liên bang?”
Tống Lệ nhắm nghiền mắt, quay mặt đi chỗ khác không thèm nhìn gã.
Sát thủ khi bị bắt chỉ có một nguyên tắc duy nhất —— tuyệt đối không được tiết lộ bất kỳ thông tin nào.
Dù đối phương có nói gì hay đưa ra bất kỳ câu hỏi nào, cô cũng phải kiểm soát chặt chẽ biểu cảm, ánh mắt và từng cử động của cơ thể. Trong trường hợp cần thiết, cô buộc phải tự sát để thực hiện nhiệm vụ bảo mật cuối cùng này.
Người đàn ông đột nhiên đưa tay lên vuốt ve nốt ruồi nhỏ bên cạnh mũi cô.
“Không hề cấy chip ngụy trang da, là tự nhiên sao?”
Tống Lệ im lặng.
Gã thô bạo miết mạnh lên nốt ruồi nhỏ đó khiến cô khẽ nhíu mày, trừng mắt nhìn gã đầy giận dữ.
Gã khẽ cười, đột ngột bóp chặt cằm cô. Ngón tay thô ráp mơn trớn chiếc cằm trắng mịn màng như đang tán tỉnh.
“Bị bịt miệng rồi mà vẫn biết lườm nguýt cơ đấy.”
Tống Lệ vẫn trơ trơ không chút lay chuyển.
“Tính tinh được nuôi dạy cứng rắn thật.”
Người đàn ông bước ra phía cửa, ấn nút thiết bị liên lạc dặn dò vài câu. Rất nhanh sau đó đã có tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi.”
Một người đàn ông mặc âu phục đen cung kính xách một chiếc vali bước vào bên cạnh gã, mắt không hề liếc ngang liếc dọc:
“Thưa sếp, thứ ngài cần ở đây ạ.”
“Ừ, ra ngoài đi.”
Người đàn ông mở chiếc vali màu đen ra, bên trong có một ống xi lanh chứa sẵn thuốc chích.
Ánh mắt Tống Lệ lập tức dán chặt vào ống xi lanh đó.
Thuốc phiện?
Thuốc ức chế thần kinh?
Hay chỉ đơn giản là một loại virus bệnh truyền nhiễm không có thuốc chữa dùng để tra tấn người khác?
Cô nhắm chặt mắt lại, hít một hơi thật sâu để nén lại nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng.
“Đừng căng thẳng, đây chỉ là thuốc làm liệt cơ thôi.”
Người đàn ông cầm ống tiêm lên, tháo nắp bảo vệ ra rồi khẽ đẩy pít-tông dưới ánh đèn huỳnh quang, vài giọt chất lỏng trong suốt lập tức rỉ ra từ đầu kim nhỏ hoắt.
Gã cầm ống tiêm bước đến trước mặt Tống Lệ: “Nhưng bất kể cô vừa đoán đây là thứ gì, thì tin tôi đi, tôi đều đã từng tiêm nó vào người những kẻ muốn lấy mạng tôi rồi.”
Gã khẽ cười, dùng bông tẩm cồn lau sạch vùng da quanh tĩnh mạch trên cánh tay cô một cách thuần thục.
Tống Lệ điên cuồng giãy giụa. Vùng da vừa được lau cồn căng cứng lên, cổ họng bị chặn lại chỉ có thể phát ra những tiếng gầm gừ đe dọa ú ớ.
“Đừng quẫy đạp lung tung, thả lỏng ra đi, nếu không đau đớn thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.”
Vừa dứt lời, mũi kim đã đ.â.m thẳng vào tĩnh mạch, chất lỏng lạnh buốt chậm rãi được bơm vào cơ thể Tống Lệ.
Cô gái nhỏ vì quá căng thẳng mà lồng ngực phập phồng liên hồi, nhưng rất nhanh sau đó, cô nhận thấy nhịp thở của mình bắt đầu chậm lại.
Cơ thể cô cũng trở nên nặng trĩu. Ý thức vẫn có thể điều khiển tứ chi, nhưng tốc độ phản ứng của các cơ bắp đã trở nên vô cùng chậm chạp.
Người đàn ông giật chiếc quần lót đang bịt miệng cô ra, khép hai ngón tay lại thọc sâu vào khoang miệng cô, đùa giỡn chiếc lưỡi mềm mại của cô một cách cợt nhả.
Khóe mắt Tống Lệ đã ngân ngấn nước, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lùng như một thanh dao găm sắc lẹm chực chờ cơ hội cắt đứt cuống họng của kẻ trước mặt.
“Muốn giết tôi à?”
Giọng điệu trêu đùa của gã chẳng khác nào một con sư tử đầu đàn đang đùa giỡn một con thú non không biết trời cao đất dày là gì.
Tống Lệ không thể khép miệng lại được, chỉ có thể phát ra những tiếng thở dốc đầy chống cự từ sâu trong cổ họng.
“R.ê.n rỉ nghe cũng được đấy, quăng lên giường đàn ông chắc chắn sẽ kiếm được bộn tiền.”
Người đàn ông thong thả đùa nghịch chiếc lưỡi của cô. Ngón tay đang thọc trong miệng cô đột nhiên ghì chặt lấy hàm răng bên phải, rồi lôi ra một viên nhộng màu đen nhỏ như hạt gạo.
Gã giơ viên nhộng dính đầy nước bọt của cô lên quan sát dưới ánh đèn, sau đó ném xuống đất rồi thẳng chân giẫm nát.
Tống Lệ hoàn toàn mất đi cơ hội nuốt độc tự sát.
Người đàn ông cởi trói cho cô, thản nhiên nói:
“Được rồi, giờ thì cô hoàn toàn không thể tự sát nữa.”
Dù đã được giải thoát khỏi những sợi dây thừng siết chặt, Tống Lệ lúc này lại chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng nữa.
Người đàn ông bế thốc cô lên khỏi chiếc ghế, đặt cô nằm lên bàn bida rồi cúi người xuống, hai tay chống hai bên cơ thể cô.
Tống Lệ buộc phải nằm trên bàn bida đối mặt với gã. Đôi mắt màu xanh xám kia đang phản chiếu rõ mồn một dáng vẻ tội nghiệp, bất lực của cô lúc này.
Cô cố hết sức, chậm chạp thốt ra từng chữ:
“Anh... định làm gì?”
“Chỉ là muốn trò chuyện với cô một chút thôi mà. Tôi đâu có muốn bẻ gãy cả tay chân cô thì mới có thể nói chuyện tử tế được chứ.”
“...”
“Bây giờ cô nói chuyện có vẻ khó khăn quá nhỉ, vậy để tôi kể cho cô nghe chuyện này, thú vị lắm đấy.” Gã nở một nụ cười đầy vẻ lưu manh, bất cần: “Cô vẫn chưa biết tôi là ai đúng không?”
“... Không muốn biết.”
Nhìn thấy vẻ kháng cự trên mặt cô, gã khẽ cười:
“Asmon Tạ. Nhóc con, cô đã từng nghe qua cái tên này chưa?”
Đầu óc Tống Lệ đình trệ mất một giây, gương mặt không giấu nổi vẻ kinh hoàng tột độ.
Asmon?
Vị Nguyên soái trốn thoát khỏi quân bộ bằng một kế hoạch đào tẩu bí ẩn sau khi bị tuyên án tử hình vì tội phản bội Liên bang từ hai mươi năm trước... chính là người đàn ông này sao?
Đột nhiên, Tống Lệ cảm nhận được bàn tay gã đang mơn trớn dọc theo đùi mình.
“Bỏ tay ra...” Thuốc làm liệt cơ khiến giọng nói của cô trở nên đứt quãng, chậm chạp.
“Ngoan ngoãn chút đi.” Khóe môi Asmon nhếch lên một nụ cười đầy tà mị, gã tách hai chân cô ra: “Nên nhớ rằng, hiện tại tôi là một trọng phạm bị truy nã của Liên bang chuyên làm những chuyện mờ ám, danh tiếng từ trước đến nay cũng chẳng tốt đẹp gì đâu.”
Dù vụ án đào tẩu chấn động của gã xảy ra trước khi cô được sinh ra, nhưng trên các phương tiện truyền thông vẫn luôn đăng tải thông tin về vị cựu Nguyên soái —— một cỗ máy giết người máu lạnh vô nhân tính, kẻ đã cưỡng ép những công dân vô tội phải tiến hành cải tạo nghĩa thể.
Tống Lệ đã từng đọc qua những tài liệu này.
“Cút đi.” Khóe mắt cô đỏ bừng.
Asmon áp ngón tay vào vùng nhạy cảm sạch sẽ, phấn hồng của cô, thong thả miết nhẹ cánh hoa mềm mại trước cửa mình:
“Tôi đoán cô chưa từng bị ai chạm vào.”
Tống Lệ mím chặt môi, trong lòng hận không thể băm vằm kẻ trước mắt thành trăm mảnh.
Asmon vô cùng hứng thú ngắm nhìn vẻ mặt đầy căm hận nhưng lại hoàn toàn bất lực của cô. Hai ngón tay gã chậm rãi chen vào trong khe hẹp nhỏ bé, vừa mới tiến vào được một chút đã chạm phải một màng ngăn mỏng manh.
“À, đoán đúng rồi.”
Gã từ từ cúi người xuống sát bên cô, khoảng cách gần đến mức hai chiếc chóp mũi gần như chạm vào nhau:
“Cô có biết tại sao tôi lại đoán trúng không?”
Tống Lệ trừng mắt nhìn Asmon. Ánh mắt xanh xám của gã lúc này chứa đầy sự xâm lược đáng sợ khiến cõi lòng cô run rẩy vì kinh hãi.
“Bởi vì ——” Asmon nở một nụ cười đầy châm chọc, chậm rãi thì thầm: “Người bạn cũ của tôi, con chó săn của Tổng thống, ngài Tổng nghị trưởng Liên bang Trần Tri Hành... tuyệt đối không bao giờ cho phép thân tín của mình phát sinh quan hệ nam nữ với bất kỳ ai, dù là nam hay nữ.”
Gương mặt Tống Lệ lập tức cắt không còn một giọt máu.
Asmon vẫn tiếp tục thì thầm bên tai cô bằng chất giọng trầm ấm, dịu dàng đầy mê hoặc:
“Hắn đã tốn không ít tâm huyết để nuôi dạy cô nhỉ?”
“Nếu cô bị tôi vấy bẩn, hắn liệu có còn dùng cô nữa không?”
“Hắn sẽ nghi ngờ cô đã bị tôi mua chuộc mất rồi đúng không?”
“Cái gã đa nghi và hay thay đổi đó, liệu có hối hận vì đã phái cô đến đây không nhỉ?”
Từng câu từng chữ của gã nện thẳng vào tim Tống Lệ, khiến cô còn sợ hãi hơn cả cái chết.
Trên gương mặt cô gái nhỏ cuối cùng cũng lộ ra vẻ yếu đuối, hoảng loạn đúng với độ tuổi của mình. Cô cất giọng khẩn thiết van xin:
“Đừng làm thế... cầu xin anh... Chủ nhân của tôi không cho phép...”
“Có lẽ cô vẫn chưa đủ hiểu rõ về tôi rồi.” Khóe môi Asmon nhếch lên ác ý: “Tôi và hắn đã cộng sự với nhau bao nhiêu năm trời. Phàm là những việc hắn không thích ——”
Người đàn ông tóc vàng tuấn tú mang vẻ mặt lười nhác, nở một nụ cười cực kỳ tàn nhẫn:
“—— thì tôi đều sẽ làm bằng được.”