Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 82

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Uống cà phê ở tầng hai của Sa Mạc khách sạn, có thể nhìn thấy toàn bộ đại sảnh. Cung Quý Dương ngồi ở một vị trí rất tốt cho việc quan sát, ly cà phê hương trần mộc phong cách cổ trang hoàng, cùng với khuôn mặt hắn giờ phút này hợp lại càng tăng thêm cuốn hút, tay phải hắn cầm một điếu xì gà C//u Ba, tựa như tiếu phi tiếu, nhàn nhã nhìn tất cả mọi thứ phía dưới.

Bởi vì vừa mới trải qua báo động giả, giờ phút này trong quan cà phê, trừ bỏ mấy khu khuôn viên, thì chỉ có một mình hắn là khách, mà nói chính xác lúc mọi người chạy trốn, hắn cũng đã ngồi chỗ này, cho nên không ai để ý hắn đang ngồi trước một chậu hoa và sau chậu hoa đó là thân hình mảnh mai của Tu Nguyệt bị dây thừng trói lại.

“Tiên sinh, đây là cà phê của ngài.” Một cô gái có dáng người như người mẫu, diện mạo xinh đẹp ngọt ngào đi đến bên cạnh Cung Quý Dương, đem một ly cà phê đặt ở trước mặt hắn, cũng có vẻ đang trộm nhìn khuôn mặt người đàn ông này.

Cung Quý Dương không để ý đến cô, cầm ly cà phê lên, nhấm nháp một ngụm.

Mà người bán hàng xoay người vừa định rời đi, nhưng lại giống như phát hiện cái gì đó, đột nhiên dừng bước, quay đầu hướng mặt nhìn về chậu hoa.

Cung Quý Dương thấy hành động của cô, lập tức cầm cổ tay cô lại, đem phân tán sự chú ý, với đầu óc có năng lực tư duy nhanh hấp dẫn sự chú ý về hắn.

“A, mỹ nữ, cảnh báo giả vừa rồi rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?” Cung Quý Dương tràn ngập tà mị cười, loại tươi cười này của hắn toàn thế giới có 80% cô gái đều không thể chống cự.

“A...... Cái đó...... Tiên sinh, về chuyện này, chúng tôi thật sự có lỗi.” Nữ bán hàng thân là một trong những nhân viên khách sạn, tất nhiên là rất biết ăn nói, nhưng đối mặt với nam nhân như hoa như ngọc này, cô không tự giác được mà nói lắp.

Cung Quý Dương cười tệ hơn, đi về phía trước từng bước, thấp giọng nói:“Thật đúng là làm dọa chết tôi, tim của tôi đến bây giờ còn kêu ‘Thình thịch’ loạn lên, cô có muốn nghe chút không.” Nói xong, liền đem bàn tay cô gái dò xét khuôn ngược mình.

“A!” Nữ bán hàng thất thanh hô lên, khuôn mặt cô tượng hồ đỏ lên như một cây táo chín, cái khay trong tay cũng rơi xuống.

“Thực xin lỗi! Thực xin lỗi!” Cô bối rối nói vài câu, vội vàng xoay người tránh đi, ngay cả khay bị rơi xuống cũng quên nhặt lên, âm thanh trái tim đập loạn lên, ngay cả Tu Nguyệt đang trốn ở phía sau chậu hoa đều nghe được nhất thanh nhị sở(âm thanh tim đập của cô bán hàng ý).

Lúc nhìn thấy cô bán hàng đã hoàn toàn đi khỏi, Cung Quý Dương mới an tâm mà trở lại vị trí, tiếp tục nhìn chằm chằm phía dưới.

“Đại sắc lang này, anh mau thả tôi ra, tôi còn có chuyện quan trọng!” Tu Nguyệt gầm nhẹ một tiếng, cô đã không thể kiềm chế nữa rồi, an nguy của Niếp Tích là chuyện mà cô lúc này lo lắng nhất.

“Đại sắc lang?” Cung Quý Dương cau mày nhìn Tu Nguyệt, bất đắc dĩ cười cười, vẻ mặt vô tội:“Dựa vào cái gì nói tôi như vậy, tôi rõ rằng không có làm gì cô mà.”

“Cố ý để cho một cô gái xa lạ nghe tiếng tim đập của mình, như vậy không phải sắc lang à?” Tu Nguyệt cũng không nhưỡng bộ nói lại.

“Uy uy uy, trái tim của tôi thật sự là kêu ‘Thình thịch’ loạn lên đây, trộm người của Niếp môn, đây chính là sự dũng khí cứu với người không bình thường.” Cung Quý Dương thong dong biện giải.

“Có dũng khí cứu tôi, nhưng không có dũng khí thả tôi sao?” Tu Nguyệt cố ý châm chọc Cung Quý Dương.

Cung Quý Dương liếc mắt về cửa quán cà phê một cái, hai tránh hán tây trang giày da đang đứng ở phía trước cửa, biểu tình ngưng trọng, trái phải tuần tra, hắn lại nhìn xuống phía dưới, đại sảnh lầu một có ba, bốn tráng hán, phân bố ở nhiều vị trí, còn có ở trong đám người nhộn nhạo như đang đợi lệnh. (tránh hán = vệ sĩ)

Cung Quý Dương biết bọn họ, mấy người này hắn nhìn thấy qua trong phòng của La Sân quản gia.

Việc chuông cảnh báo giả vừa được thông báo, La Sâm quản gia đã vội vã đi về khách sạn, trước tiên liền an bài mấy vệ sĩ canh gách ở đây, vội vàng đi vào thang máy, Cung Quý Dương cứ ở trong này, chậm chạp không muốn nói nguyên nhân cho Tu Nguyệt.

“Chờ một chút đi, bọn họ ở đâu cũng có người, hiện tại thả cô đi, chỉ sợ bị bắt lại thôi.” Cung Quý Dương không cho là đúng, ngay sau đó cố ý hỏi một câu:“Vì sao họ lại bắt cóc cô? Không phải vì cái tên Niếp Ngân kia gây phiền toái đó chưa?”

Niếp Ngân!

Cái tên này, Tu Nguyệt đã thấy hắn gọi tới hai lần.

Cô biết nếu không phải người quen thì sẽ rất dễ tưởng hai anh em Niếp Ngân và Niếp Tích là một người, nhưng nên cô trả lời như vậy? Nhưng trước kia hắn gặp Niếp Tích thì cũng phải nhận ra tính cách hắn không giống Niếp Ngân chứ, đúng rồi, hắn vừa mới nói “Phiền toái”, xem ra hắn và Niếp Ngân xảy ra “Phiền toái”, ít nhất có thể cam đoan một chút, bọn họ không phải bằng hữu.

“Niếp Ngân? Niếp Ngân cái gì? Tôi chưa từng nghe qua tên này.” Tu Nguyệt bình tĩnh trả lời.

Cung Quý Dương lãnh xuy một tiếng, còn có chút nghi ngờ, nhưng hắn cũng phải tin lời nói của Tu Nguyệt, tuy rằng hắn với Niếp Ngân tiếp xúc không nhiều lại đã có ấn tượng sâu sắc, nhưng ấn tượng không phải hình tượng bên ngoài, mà là tính cách Niếp Ngân và quanh thân hắn phát ra khí phách mãnh liệt và nam tử có tính cách bất đồng lần trước gặp mặt kia tuy rằng ngoại hình cực kỳ giống.

Lúc này, La Sâm quản gia an bài mấy tên thủ hạ kia, tựa hồ nhận được mệnh lệnh gì đó, tất cả đều vội vã ly khai.

Cung Quý Dương nhìn lướt qua, xác nhận lại một lần, sau đó tươi cười thoải mái, thả lỏng cái thắt lưng lười:“Tốt lắm, cô có thể đi, bọn họ đều đi rồi.”

Nói xong, liền cúi lưng xuống, chuẩn bị cởi bỏ dây thừng trên người Tu Nguyệt, nếu nam nhân kia không phải Niếp Ngân, coi như mình làm được một chuyện tốt đi.

Cùng lúc đó.

Niếp Ngân và Lãnh Tang Thanh một đường chạy như bay, chạy tới khách sạn Sa Mạc.

Ngay lúc dừng xe, thần kinh hai người chợt căng thẳng.

Cửa khách sạn, đám người lung tung kia còn chưa đi hết, sổ lượng xe cảnh sát, xe cứu hỏa, xe cứu thương đều đứng ở nơi đó, đèn trên xe họ vẫn còn chợt lóe xoay tròn.

Lãnh Tang Thanh theo bản năng nắm chặt cánh tay Niếp Ngân, trong đôi mắt đẹp tràn ngập lo lắng:“Sẽ không là xảy ra chuyện gì chứ!”

Niếp Ngân không chút trì hoãn, nhanh chóng đi xuống xe, đầu tiên tới bên cạnh xe cứu thương nhìn thoáng qua, trong xe cũng không có người bị thương, bất quá tâm hắn vẫn là không nới lỏng.

Sau đó, hắn lại chạy tới khách sạn, nhìn trong đại sảnh rõ ràng nơi này vừa xảy ra chuyện gì đó.

“Cô được cứu rồi, tôi nhìn thấy bạn trai của cô.” Ngồi trong quán cà phê Cung Quý Dương nhìn thấy Niếp Ngân đang từ cửa chạy vào, nhưng hắn không có cho rằng người này chính là Niếp Ngân, hai tay của hắn vẫn sờ soạng dây thừng như cũ, xem ra rất khó cởi.

Tu Nguyệt ngẩn ra, dùng sức lắc lắc đầu.

Lúc này, Lãnh Tang Thanh cũng vội vàng đi vào khách sạn, đến bên người Niếp Ngân, cầm cánh tay hắn.

“Không tốt, bây giờ chưa phải lúc, tôi khuyên cô đừng có đi.” Nhìn thấy có một cô gái xuất hiện, còn cầm ở cánh tay hắn, Cung Quý Dương cảm thấy Tu Nguyệt làm nhiều chuyện như vậy thật không đáng. Hắn có ý tốt khuyên, lại có chút vui sướng khi nhìn thấy người phía dưới gặp họa, bất quá trong giây lát, cả người hắn cứng lại rồi đứng mạnh dậy, xoa xoa hai mắt của mình, khuôn mặt vô cùng rối rắm.

“Hả? Thanh Nhi!!!”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ