Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 80

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng chuông cảnh báo đột ngột vang lên, làm cho tất cả mọi người trong khách sạn đều nhộn nhạo

Chưa tới năm phút đồng hồ, người bên trong khác sạn đã dồn dập chạy gần hết ra bên ngoài, trên mặt mỗi người đều hiện ra sự hoảng sợ.

Thứ khiêu khích này, khiêu chiến nhóm dân cờ bạc, nhưng tất cả chẳng ra sao.

Niếp Nhân Nghĩa vội vàng chạy tới cạnh cửa sổ nhìn xuống dưới, phía dưới không chỉ có nhiều người, mà có cả xe cứu hỏa và xe cảnh sát đều đến đây.

“Chúng ta làm sao bây giờ? Hay là nắm lấy thời gian mà rời đi đi!” Hắn trong lòng sao lại không sợ chết.

La Sâm cau mày, không nói gì, đứng ở tại chỗ, trong đầu suy nghĩ rất nhanh, tỉ lệ ở Lạp Tư Duy Gia Tư phát sinh ra sự cố là rất nhỏ, huống chi một chút dấu hiệu cũng không có và vụ sự cố này thật không đúng lúc.

Trong đầu hắn nghi hoặc liên miên, nhưng lại không dám hoàn toàn không tin.

“Còn chờ cái gì, xe cứu hỏa đều chạy tới rồi!” Niếp Nhân Nghĩa một bên hô, một bên đẩy cửa phòng ra, tính định mang Tu Nguyệt đi.

“Đầu óc ngươi bị ngớ ngẩn sao? Ngươi muốn toàn khách sạn này ai nhìn cũng biết chúng ta bắt cóc người sao? Đừng có mang cô ta theo!” La Sâm quản gia thét ra một mệnh lệnh, kêu Niếp Nhân Nghĩa.

“Nhưng vô luận ra sao cũng phải cho cô ta sống, tôi phải nghĩ cho con tôi chứ.” Hắn hiểu được đứa con trai mình thích Tu Nguyệt đến cỡ nào, nếu Tu Nguyệt chết ở chỗ này, và biết được chuyện cô và Niếp Tích yêu đương vụng trộm thì nó sẽ ra sao.

“Bốp bốp bốp!” La Sâm dùng súng đập ba phát vào Niếp Nhân Nghĩa, mặt rất hung tợn, dùng súng chỉ vào hắn:“Ngươi đừng có mà lề mề, lấy đại cục làm trọng! Nếu không phải ngươi là người duy nhất ở Niếp môn mà có lợi ích chụi sự không chế của ta thì ta đã súng xử lý ngươi lâu rồi!”

Nói xong, hắn nổi giận đùng đùng đi ra khỏi cửa, trong phòng có một người khác cũng đi theo.

Niếp Nhân Nghĩa phẫn hận nhìn bóng dáng La Sâm quản gia, hai tay lắm thành hai đấm thật chặt, tuy rằng hắn không cam lòng chịu sự vũ nhục như vậy, nhưng lại hận chính mình thua kém La Sâm, hắn nhìn thoáng qua Tu Nguyệt, thâm thở dài một hơi rồi vội vàng chạy ra cửa.

Trong phòng, chỉ còn lại hai người bị chói, chuông báo động vẫn cứ vang.

Tu Nguyệt giãy dụa trên mặt đất, cô hiện tại đã chẳng còn sức, cô có thể đoán ra vụ chuông báo động này là Niếp Tích dở trò, bất quá vì an toàn, cô vẫn phải dùng hết khí lực cuối cùng gọi tới Ngải Tư bên cạnh, làm cho hắn đang hôn mê mà tỉnh lại.

Không có nửa khắc nghỉ ngơi, Tu Nguyệt cắn răng, ánh mắt suy yếu nhìn thẳng cửa, dùng đầu vai, đầu gối và cằm làm điểm tựa, chậm chậm đi về phía cửa, mỗi một lần di động đều truyền đến cơn đau đớn kịch liệt. (tức nghĩ là cô ấy đang dùng đầu gối, đầu vai vs cằm để bò)

Chậm rãi, trên chiếc cằm ngọc kia do cọ sát với mặt đất nên đã bị thương, chảy ra máu hồng, hai sườn đầu vai lộ ra cũng bị thương, lúc trước bị Niếp Nhân Nghĩa tát vào khuôn mặt bên trái, giờ phút này đã đỏ ửng và sưng tấy lên.

Cô cố nén cái đau nhức của thân thể, toàn thân đã thấm ướt mồ hôi, bất quá cô vẫn cứ phải đi đến phía trước, bởi vì cô biết Niếp Tích tưởng rằng cô tự hành động, nhưng sự thật là bị đối phương bắt lại.

Hơn nữa, hiện tại Niếp Tích rất nguy hiểm.

Lúc này, hình ảnh một đôi da giày tinh xảo đi vào mi mắt cô, theo bản năng cô cực kỳ cố hết sức ngẩng đầu lên, nhìn người ở phía trước lộ ra một khuôn mặt quen thuộc, một ngương mặt tươi cười tà mị.

“Là anh!” Hiện tại ngoài miệng Tu Nguyệt vẫn bị băng dán bịt lại như cũ, nhưng trong nội tâm ngầm thông lời qua ánh mắt mà biểu đạt ra ngoài.

“Cô hy vọng là ai?” Cung Quý Dương ngồi xuống dưới, bỏ cái băng dán ở miệng cô ra.

Nhưng thấy được vết thương trên thân thể Tu Nguyệt, ý cười trên khuôn mặt hắn ngừng lại một chút, dù sao cũng là một cô gái xinh đẹp như vậy mà giờ lại biến thành như vậy, ai nhìn cũng thật đau lòng.

“Người vừa cùng bọ họ làn giao dịch là anh!” Tu Nguyệt kinh ngạc cảnh giác nhìn cung quý dương.

Cung Quý Dương không để ý đến lời của cô, có hưng trí hỏi cô: “ Cái người con trai ngày đó đi cùng cô đâu?”

Đối với người con trai kia hắn thật hứng thú, bởi vì người đó thật giống “Lão bằng hữu” mà hắn quen, nhưng, lại thấy không giống chút nào.

“Anh giúp tôi cởi trói tôi liền nói cho anh.” Khuôn mặt Tu Nguyệt cực kì kiên quyết, cô không rõ người đàn ông này là địch hay là bạn.

Xem Phim hoat hinh anime online

“A!” Cung Quý Dương bị kiên định của cô làm cho hoảng sợ, không khỏi cười khổ một tiếng, gãi gãi đầu, đơn giản chỉ ngồi ở bên cạnh.

“Cô biết Niếp Ngân sao?” Đi thẳng vào vấn đề, hắn tiếp tục lại hỏi một câu nữa.

“Anh giúp tôi cởi trói, tôi liền nói cho anh.”

----------------------

Máy bay đến đúng giờ tới sân bay Lạp Tư Duy Gia Tư.

Trên mặt thạch chuyên trơn bóng trong như gương, một đôi giày da xa hoa dẫm trên mặt trên đá phát ra tiếng “Cồm cộp”, nhìn từ trên đến dưới mỗi một chỗ đều lộ ra vẻ xa xỉ.

Ở vị trí xuất khẩu, thân ảnh Niếp Ngân được ánh lên mặt sàn đá, hắn đi rất nhanh, phía sau Lãnh Tang Thanh miễng cưỡng đuổi theo hắn.

Hai người tựa hồ không có nói gì.

“A! Tên chán ghét, anh đứng lại!” Lãnh Tang Thanh hô to một tiếng, ném hành lý của mình xuống đất.

Niếp Ngân quay đầu lại, hơi hơi nhíu mi, không chút biểu tình nhìn cô, ánh mắt vẫn hờ hững như trước, đứng ở tại chỗ, không nói gì.

“Tôi mệt rồi!” Lãnh Tang Thanh tức giận nói.

Cô cũng nhận ra bên hóa trong mắt Niếp Ngân, loại ánh mắt này lạnh tự như không có độ ấm, thật sự làm cho tinh thần cô hỏng nát.

Niếp Ngân không hề có chút xao động, dù sao hiện tại tinh thần bị tra tấn không chỉ có riêng Lãnh Tang Thanh:“Tốt, cô có thể ở đây trực tiếp mua vé máy bay về nhà, anh trai cô đang ở nhà chờ cô đấy!”

“Anh trai!” Lãnh Tang Thanh cả kinh, ngẩng đầu mờ mịt nhìn Niếp Ngân.

Niếp Ngân cũng ý thức được là mình nói sai, lập tức nói sang vấn đề khác:“Cô nghĩ rằng cô và tôi tới đây để đi chơi sao?”

Nói xong, hắn nhặt hành lý của Lãnh Tang Thanh lên, xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Lãnh Tang Thanh cắm chặt khớp hàm, không chút yếu thế nào, cầm cánh tay Niếp Ngân, đem hắn lại xoay lại.

“Vì cái gì mà anh biến thanh thế này! Mỗi lần tôi nản lòng thoái chí, anh liền chủ động xuất hiện ở trước mặt tôi, mà mỗi lần khi nào tôi cao hứng vui vẻ, anh lại múc một chậu nước lạnh dội xuống dưới, một cước đem tôi đá ra! Anh rốt cuộc muốn thế nào! Anh rốt cuộc muốn làm cho tôi thành thế nào!” Những lời này là cô đã nghẹn ở trong lòng thật lâu rồi, một hơi nói ra toàn bộ, cô nghĩ mình không muốn thua kém mà rơi lệ, cũng không nghĩ mình sẽ phải giả vờ bên ngoài bình tĩnh nữa.

Mỗi một từ một câu đều làm cho trái tim Niếp Ngân kinh ngạc, hắn nhíu chặt đôi mày kiếm, nhìn thẳng vào mắt Lãnh Tang Thanh, hơi thở dồn dập, muốn nói cái gì đó, nhưng không thể mở miệng được.

Lúc này, một người đàn ông chạy tới hai người, Niếp Ngân ghé mắt đảo qua, không có nửa khắc do dự, đem Lãnh Tang Thanh kéo về phía sau mình, chắn phía trước mặt cô.

Người trung niên đó sửng sốt, sau đó lại lễ phép cười cười, cúi mình chào:“Niếp Ngân tiên sinh, không cần đa tâm(nghĩ nhiều), tôi do Niếp Tích thiếu gia phái tới đón ngài.”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 80

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 80
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...