Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Niếp Môn – Chương 130

Niếp Môn

Tác giả: Ân Tầm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vào thu thời tiết sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, ánh nắng buổi chiều cho dù thực sung túc, nhưng độ ấm vẫn rất thấp.

Niếp Tích chỉ mặc một chiếc áo bệnh nhân đơn bạc, ngồi ở trên ghế trong khu vườn, gió lạnh từ từ thổi vào người hắn, hắn lại cảm thấy lạnh, trên thân thể lạnh, không chút ảnh hưởng đến trong suy nghĩ "Lạnh" của hắn.

"Lạnh" lại đến.

( Lạnh này là lạnh tâm ấy, âm mưu thủ đoạn)

Niếp Tích dùng khóe mắt nhìn Lãnh Tang Thanh đã đến, trong lòng trào ra một tia đắc ý, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, vẫn lẳng lặng ngồi ở dài ghế như cũ.

Một tiếng bước chân vang lên, Lãnh Tang Thanh đỡ thắt lưng, miệng thở phì phò, đứng ở trước mặt Niếp Tích, nhận ra Niếp Tích, một đôi mắt đẹp tràn ngập kinh ngạc cùng khó hiểu.

Trên mặt Niếp Tích thì suy yếu và hưng phấn, đứng nhanh dậy, nhưng vừa đứng được một nửa lại ngồi phịch xuống, tỏ ra rất thống khổ, một bàn tay ôm ngực.

" Rốt cuộc anh làm sao vậy? Đau tim không? Anh vào khi nào? Sao không cho tôi biết?" Lãnh Tang Thanh chạy nhanh đỡ Niếp Tích, lo lắng hỏi.

Niếp Tích ôn nhu cười cười, cười thực miễn cưỡng, có chút bất đắc dĩ lại tràn ngập thâm tình nhìn Lãnh Tang Thanh, nhẹ nhàng mà thở dài: " Không phải em nói không muốn gặp lại tôi sao, ha ha, tôi sợ em không vui, cho nên vốn không có gọi cho em."

Nói xong, hắn chống thân ngồi dậy, từ trong người lấy ra một lọ thuốc bỏ mấy viên vào miệng, Lãnh Tang Thanh liếc mắt một cái liền nhận ra cái lọ kia là thuốc trị tim.

Nghe Niếp Tích nói, Lãnh Tang Thanh trầm mặc xuống, xác thực, vài hôm trước, cô còn tuyệt tình nói với Niếp Tích là sẽ không gặp lại nữa, Niếp Tích thực nghe lời, đi vào bệnh viện không có nói cho cô biết, mà hôm nay cô lại chủ động chạy tới bên hắn.

Nhưng Lãnh Tang Thanh không có xoay người rời đi, so với lời trong miệng, xem ra người trước mắt này ở trong lòng cô rất quan trọng.

"Anh bị bệnh tim sao? Vì sao lại đột nhiên như vậy?" Tuy rằng cảm xúc có chút khẩn cấp, nhưng hai mắt Lãnh Tang Thanh vẫn lộ ra thân thiết quan tâm.

Bị Lãnh Tang Thanh hỏi, Niếp Tích yên lặng cúi đầu, một loại thương cảm không thoải mái quanh quẩn ở toàn thân hắn, hai người trầm mặc một hồi, Niếp Tích thấp giọng nói: "Mấy ngày hôm trước, anh nhận được một tin xấu, tuy rằng ở hiện tại không có ảnh hưởng gì, nhưng sau khi nghe xong anh cảm thấy rất đau, hôm nay đau không thể chịu đựng được, cho nên đi vào bệnh viện."

Lãnh Tang Thanh sửng sốt, tuy cô cũng không biết là chuyện gì, nhưng một loại cảm giác không tốt vẫn bừng lên, cô gấp giọng hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

Niếp Tích chậm rãi quay đầu nhìn Lãnh Tang Thanh, hai mắt biểu lộ nhè nhẹ bi thống, tiếng nói khàn khàn: "Cảnh sát phát hiện hài cốt đại ca, xét nhiệm, chính là anh ấy."

"A!" Lãnh Tang Thanh hoảng sợ, tuy cô đã sớm chuẩn bị tinh thần, nhưng nghe tin này xong, lòng của cô vẫn phản ứng có chút run rẩy.

Niếp Tích thấp mắt, hết sức chăm chú quan sát phản ứng Lãnh Tang Thanh, Lãnh Tang Thanh cũng không khóc, nhưng trên mặt cũng không nên khóc vì nó như trò hề, cô ngồi thẳng xuống ghế dài, con ngươi khô cạn thấy rõ tơ máu hồng một chút một chút lan tràn, ánh mắt mờ mịt nhìn xuống mặt đất, một bàn tay đỡ bắt lấy tay, mặc dù hơi thở không nhanh, nhưng rất sâu.

Đúng vậy, ngay tại lúc cô phát hiện không biết là ai lén lút đem chiếc áo dài này đổi đi nhưng cũng là màu trắng, cô còn tưởng thượng đế an bài, duyên phận hai người còn không có phải xa nhau, còn ngây thơ ảo tưởng đợi người nào đó trong một mùa hoa anh đào sáng lạn, thân ảnh Niếp Ngân còn sẽ xuất hiện tại trên chiếc ghế dài, cùng giống như tư thế trước đây, và giống khuôn mặt trước kia...

Nghĩ đến đây, Lãnh Tang Thanh tự giễu cười khổ một chút, chính ra ở tuổi này cô không nên ưu sầu, cô cảm thấy thượng đế tựa hồ còn không có buông tha cô muốn tra tấn cô, hiện tại cho dù là ảo tưởng của cô, thượng đế cũng không muốn lưu lại hoàn toàn dẫm nát.

Niếp Tích thấy Lãnh Tang Thanh như vậy, trong lòng hiện lên một trận đau đớn, tuy nhìn là tươi cười, không phải nước mắt, nhưng hắn có thể cảm thấy rõ được biểu cảm hiện tại với khóc còn tuyệt vọng hơn, hắn không nghĩ tới Lãnh Tang Thanh sẽ như vậy, cho nên sắp xếp mọi chuyện tiến hành từng bước, hắn cắn chặt răng, tràn ngập kiên định nhìn Lãnh Tang Thanh, hắn tin tưởng vững chắc mình có thể cho Lãnh Tang Thanh một hạnh phúc lớn nhất, cho dù là lừa gạt.

"A!" Niếp Tích thống khổ r//ê//n rỉ một tiếng, hai tay đè nhanh trước ngực, từ trên ghế dài ngã xuống mặt đất, hành động này cũng phá vỡ suy nghĩ của Lãnh Tang Thanh.

"A! Làm sao vậy? Lại bắt đầu đau sao?" Lãnh Tang Thanh chạy nhanh đến bên người hắn, ở trong túi hắn tìm thuốc.

Lại đổ ra bỏ vào miệng Niếp Tích, hơi một lúc lâu sau, Niếp Tích dần dần tốt trở lại, ngồi dưới đất, mồm mở to thở hổn hển, thâm tình nhìn Lãnh Tang Thanh: "Cám... Cám ơn..."

Lãnh Tang Thanh cũng không có lưu ý đến ánh mắt hắn, vội vàng nói: "Mức đau rất mạnh, hẳn là thực nghiêm trọng, bác sĩ nào xem cho anh? Anh lại theo tôi đi vào kiểm tra thật tốt một chút đi."

Niếp Tích khoát tay, ẩn tình cười cười: "Không có việc gì, chỉ khi anh nhớ tới đại ca, tâm sẽ đặc biệt đau, những lúc khác hoàn toàn tốt."

Trong mắt Lãnh Tang Thanh lại hiện lên một tia đau khổ, mỗi lần nhớ tới Niếp Ngân, trong lòng sẽ đau làm sao chỉ có một mình Niếp Tích, cô dùng sức nâng Niếp Tích lên, thản nhiên nói một câu: "Chúng ta trở về đi, anh mặc ít như vậy, sẽ lạnh."

Niếp Tích tay khoát lên trên vai Lãnh Tang Thanh, thân thể dựa vào cô, tuy rằng bệnh viện có chút mùi độc hại, nhưng không có ảnh hưởng đến mùi thơm trên thân thể Lãnh Tang Thanh, mùi thơm truyền vào xoang mũi Niếp Tích, làm cho tâm hắn cảm thấy từng đợt tê dại, hắn cố ý dựa vào thân thể Lãnh Tang Thanh càng thêm gần sát một chút, cảm thụ độ ấm của cô, Niếp Tích cảm thấy mỗi một tế bào trên người mình đều nhảy lên.

"Thanh Nhi..." Niếp Tích thấp giọng kêu lên.

Lãnh Tang Thanh cũng không có nói gì, hiển tình của cô vẫn đắm chìm ở bên trong nhớ Niếp Ngân như cũ, căn bản không có lưu ý đến người bên cạnh, chỉ máy móc đưa Niếp Tích đi về phòng bệnh.

"Thanh Nhi!" Niếp Tích lớn tiếng thêm, thanh âm cũng nghiêm túc rất nhiều.

"A?" Lãnh Tang Thanh đột nhiên phản ứng lại: "Chuyện gì?"

Nhìn cô như vậy, xoang mũi Niếp Tích nổi lên một trận dấm chua, tiếp theo phải chính thức yêu cầu cô: "Đem anh chuyển tới phòng của em đi, như vậy anh cũng sẽ yên tâm một chút, hơn nữa lần sau, anh hy vọng em có thể mỗi ngày giúp anh."

"Ừ... Tốt..." Lãnh Tang Thanh trả lời không yên lòng, có lẽ cô nghe thấy lời nói của Niếp Tích, có lẽ căn bản không nghe được, trong đầu cô đang suy nghĩ, nên nghe cũng không xong.

Hai người, chậm rãi đi tới cửa lớn bệnh viện...

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Niếp Môn
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ