Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhặt Được Vương Phi Tham Tiền – Chương 79

Nhặt Được Vương Phi Tham Tiền

Tác giả: Tự Cẩm
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn nói năng lộn xộn. Hạ Sơ Thất đành vỗ lưng hắn an ủi. A “Ta biết, ta biết, Lan Đần, huynh đừng sợ, chuyện này không liên quan đến huynh.”

“Nàng ta chết rồi, nàng ta chết rồi. Không phải ta, không phải ta!”

Lan2Đần là người thành thật, đần độn. Sáng tinh mơ, vừa tỉnh lại đã thấy trên giường có một cô gái tr*n tr*ng, có thể thấy hắn sốc đến mức nào. Hạ Sơ Thất đau lòng, nhưng trong chốc lát lại không biết an8ủi hắn thế nào.

“Nào, Lan Đần, mặc quần áo vào trước đã, nếu không sẽ bị lạnh.”

Nàng định đây Lan Đẩn đang ôm tay nàng ra. Nhưng Lan Đần khỏe đến nhường nào chứ? Nhất là vào lúc này, hắn như người chết đuối6vớ được bè gỗ, đừng nói mặc quần áo, ngay cả câu cú còn lộn xộn, chỉ biết ngu người ôm chặt lấy Hạ Sơ Thất, nước mắt tuôn như mưa: “Thảo... Thảo Nhi, hai ta về nhà đi? Ở đây không tốt... không3tốt...”

Túm tụm ở đây làm gì? Hay lắm sao?” Lúc Nguyệt Dục bước vào thì Lan Đần vẫn đang run rẩy ôm Hạ Sơ Thất. Nàng ta là đại nha đầu của điện hạ, trước giờ cũng có chút uy phong. Nhưng xưa nay5nàng ta vẫn luôn ôn hòa, ít khi giận dữ, nên vừa quát thì rất nhiều người yên tĩnh lại.

Nguyệt Dục đi vào, không để ý đến Oanh Ca đã chết trên giường, thậm chí còn không nói lời thừa thãi, chỉ lẳng lặng nhận quần áo từ tay Hạ Sơ Thất, hiền hòa dỗ Lan Đần mặc quần áo, “Lan Đần, mặc quần áo vào trước đi, đừng để người ta chế cười. Dù ngươi làm sai điều gì thì gia cũng sẽ làm chủ cho ngươi, không cần sợ.”

Nghe vậy, Hạ Sơ Thất liền giặt quần áo trong tay nàng ta, cười nói, “Nguyệt đại tỷ không thể nói thế được. Lan Đẩn nhà ta làm gì sai chứ? Tỷ là bộ đầu trong nha môn hay Huyện thái lão gia thế? Người này chết thế nào còn chưa biết, tỷ đã vội vàng định tội cho người khác rồi. Không phải là trong lòng tỷ có quỷ đấy chứ?”

Lúc nàng tức giận thì sẽ trở nên cực kỳ tàn nhẫn.

Nguyệt Dục sững sờ, lập tức xin lỗi.

“Sở Thất, ta lo lắng nên nói năng không lựa lời. Cô đừng tức giận với ta, ta nói thể cũng không có gì đâu. Oanh Ca cũng chỉ là một tỳ nữ, dù Lan Đần có làm gì hay không, gia nhất định sẽ gánh trách nhiệm vì ngươi.” Con mẹ nó, càng nói càng như thật thế hả? Ý nàng ta không phải là Lan Đần nếu không sao thì cũng là vì Triệu Tôn bao che cho nàng nên mới bỏ qua tính mạng tỳ nữ để giúp Lan Đần thoát tội đấy ư?

Hạ Sơ Thất cười lạnh, “Nguyệt đại tỷ, nói không thể nói bậy, nước bẩn cũng không thể hắt lung tung được. Đại Yến ta có pháp luật, Oanh Ca chết thế nào cũng sẽ có quan phủ trả lại công bằng cho nàng ta. Còn chưa khám nghiệm tử thi, tỷ đã gấp cái gì?”

“Sở Thất, ta...”

Nguyệt Dục chực rưng rưng.

“Là tỷ tỷ không biết nói chuyện, ta càng gấp thì càng lẩn thẩn. Ý của ta là, ngươi đừng sốt ruột, đợi gia đến rồi hẵng nói.” Nàng ta ra vẻ oan ức thế này, Hạ Sơ Thất lại không thể gây sự. Nàng liếc Nguyệt Dục, đang chuẩn bị giúp Lan Đần mặc quần áo thì đột nhiên lại nhìn thấy ngang lưng Lan Đần có một cái bớt to màu đỏ hình bầu dục, trông rất đặc biệt. Trước kia Lan Đần chưa từng c* tr*n trước mặt nàng, nàng cũng không để ý lắm nên bất chợt nhìn thấy cái bớt to như vậy, nàng liền sửng sốt kinh ngạc.

“Sáng sớm ngày ra đã náo nhiệt thật đấy.” Một giọng nói vừa êm tai vừa ấm áp vang lên từ ngoài cửa. Nàng không ngẩng đầu lên, cài đến nút áo cuối cùng cho Lan Đẩn rồi mới nhìn Đông Phương đại yêu tinh xinh đẹp như đóa hoa kia, “Không ngờ Đại đô đốc lại có hứng thú với người chết như vậy?” Hạ Sơ Thất vỗ tấm lưng đang run lẩy bẩy của Lan Đần, không giãy ra được nên đành để hắn ôm.

“Sáng sớm đã nghe nói ở viện chung phía Tây có án mạng, bổn tọa đương nhiên cũng nên đến xem thế nào.”

Đông Phương Thanh Huyền vẫn khuynh quốc khuynh thành như vậy, giọng nói mềm mỏng ẩn chứa sự ngông cuồng, bộ đồ màu đỏ lộng lẫy cao quý. Nếu so sánh với nhau, Đông Phương Thanh Huyền nghiễm nhiên còn cao quý hơn Hoàng thất quý tộc như Ninh Vương mập mạp cũng vừa mới đến cửa kia nhiều. “À, xin hỏi Đại đô đốc, ngài nhìn ra được những gì?”

Giọng nói của Hạ Sơ Thất không hề khách khí, nhưng trong đó vẫn không hề có sơ hở gì.

Miệng lưỡi bén nhọn! Ánh mắt Đông Phương Thanh Huyền nhìn nàng thâm sâu hơn đôi chút, chỉ cười, “Người đã chết trong phòng Lan Đần này, đương nhiên bổn tọa phải đưa hắn về thẩm vấn rồi.”

Nghe vậy, ánh mắt mang vẻ hoài nghi của Hạ Sơ Thất lạnh đi.

Không phải là cái chết của Oanh Ca cũng liên quan đến tên yêu nghiệt này đấy chứ? Cố ý lấy chuyện này để bắt Lan Đẩn, uy h*p nàng?

Thiên hạ này có ai không biết Cẩm Y Vệ và Đông Phương Thanh Huyền thủ đoạn như sấm sét, người không có tội cũng có thể bị thẩm vấn thành một tên gian d//â//m cướp bóc. Lan Đần lại là người chất phác thành thật, nếu bị thẩm vấn ở chỗ Cẩm Y Vệ thì dù có còn sống cũng sẽ thành không ra người.

Hạ Sơ Thất vô thức ôm lấy Lan Đần như gà mẹ che chở cho con, ánh mắt lạnh lùng, nghiến răng kèn kẹt. “Có phải Đại đô đốc quản quá nhiều rồi không? Oanh Ca chết ở trạm dịch huyện Thanh Cương, đương nhiên phải do huyện nha huyện Thanh Cương thẩm vấn, kết án mới đúng chứ? Làm nhiều chuyện bắt chó đi cày” quá sẽ bị tổn thọ đấy.”

(*) Bắt chó đi cày: xen vào việc của người khác

Đông Phương Thanh Huyền từ tốn bước từng bước về phía nàng, tay áo phất phơ, nở nụ cười xinh đẹp, lạnh lẽo quét mắt nhìn quanh phòng, từ Lan Đần đến Oanh Ca, rồi nhìn về phía nàng. “Hình như Sở Tiểu Lang có chút hiểu lầm với bổn tọa thì phải? Nhưng mà hôm nay tâm trạng bổn tọa tốt, không so đo với người. Cẩm Y Vệ ta phụng mệnh Thánh thượng lo những vụ tuần tra, truy bắt, có quyền đơn phương thẩm vấn tuần tra, bắt lại, phán quyết, giam giữ. Bất kể vụ án nào, Cẩm Y Vệ cũng đều có quyền can thiệp.”

Hạ Sơ Thất sinh hận trong lòng. Một tên yêu nghiệt như báu vật tuyệt thế như vậy, sao không đi làm tiểu thụ mà chạy tới làm Cẩm Y Vệ làm gì, đúng là lãng phí. Nhưng tiếc là, dù nàng có hận thì cũng không hiểu rõ luật pháp Đại Yến lắm, trong phút chốc không tìm được lời nào để phản bác lại, chỉ dành chắn trước mặt Lan Đần bằng dáng người gầy gò, lôi Triệu Tôn ra.

“Thế nhưng mà Đại đô đốc, đây là địa bàn của Tấn Vương điện hạ, người chết cũng là người của Tấn Vương điện hạ, hình như ngài đi quá giới hạn rồi thì phải?”

Đông Phương Thanh Huyền mỉm cười để lộ má lúm đồng tiền, không cãi với nàng mà thẳng thừng ra lệnh.

“Người đâu! Bắt Lan Đẩn này thẩm vấn về vụ án Oanh Ca bị cưỡng h*p rồi giết!” “Vâng, Đại đô đốc!”

Mấy tên Cẩm Y Vệ đáp lời rồi định lên bắt người. Lúc này, một giọng nói thờ ơ chợt vang lên từ ngoài cửa.

“Ai dám?”

Triệu Tôn không gằn giọng, nhưng lại cực kỳ có tính uy h*p.

Đám người vây ở cửa vội vàng tránh ra thành một con đường.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhặt Được Vương Phi Tham Tiền
Chương 79

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 79
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...