Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhân Duyên Tương Phùng – Chương 3

Nhân Duyên Tương Phùng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

03

Đôi khi tôi vẫn oán trách sự bất công của ông trời, tại sao lại là tôi mắc căn bệnh này? Tại sao tôi phải chế.c?

Rõ ràng tôi mới mười tám tuổi, tôi chưa kịp báo hiếu cha mẹ, chưa kịp bước ra ngoài ngắm nhìn non sông tươi đẹp.

Tôi nghĩ, có lẽ kiếp trước tôi đã làm điều gì đó trái lương tâm, ông trời đang trừng phạt tôi.

Tôi liếc nhìn chị gái mình, vẻ mặt chị ấy bình thường, không còn như lúc tôi vừa chế.c, chị ấy không thể nhìn thấy chiếc áo này, nhìn thấy là khóc.

Giờ thì xem ra, chắc là không còn vấn đề gì nữa.

Quay về Âm phủ, tôi có chút cảm giác buồn bã không thể diễn tả.

Thấy họ như vậy tôi thực ra rất vui, nhưng cũng rất đau lòng.

Tôi không muốn họ vì cái chế.c của tôi mà tiếp tục đau khổ, nhưng cũng không muốn nhanh chóng bị họ lãng quên như vậy.

Vừa đúng lúc này, cô bạn thân ở Âm phủ của tôi là Từ Thanh Thanh đến nhà tìm tôi.

Tôi vội vàng ngẩng đầu, cố gắng kìm nén dòng nước mắt sắp tuôn trào.

Cô ấy không phát hiện ra sự khác lạ của tôi, hơi phấn khích nói, "Âm Âm, cậu đoán xem hôm nay bố mẹ tớ lại đốt cho tớ bao nhiêu tiền?"

Tôi lắc đầu, "Không biết, nhưng chắc chắn là không ít”.

Lúc sống, cô ấy là con của một nhà giàu mới nổi, tiền tiêu vặt toàn mấy trăm mấy triệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Chế.c rồi thì càng khỏi nói, người nhà đốt cho cô ấy mấy trăm triệu, mấy trăm triệu.

Thật ghen tị quá đi.

Cô ấy nghe thấy giọng tôi hơi nghẹn ngào liền hoảng hốt, "Âm Âm, cậu sao vậy?"

Tôi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, "Không sao cả”.

Cô ấy nhéo má tôi, "Mặt cậu sắp biến thành quả mướp đắng rồi, còn nói không sao”.

Nhưng tôi không muốn nói, cô ấy cũng không hỏi thêm nữa, chỉ kéo tôi nói, "Đi đi đi, chị đây hôm nay mời cậu ăn bữa lớn, đi ăn món nướng cậu thích nhất thì sao? Hay là lẩu? Hoặc cậu còn muốn ăn gì, tớ đều mua cho cậu”.

Đáng lẽ được ăn ké uống ké thì phải rất vui.

Nhưng trên đường lại gặp mấy đồng nghiệp nói xấu tôi, họ bóng gió nói tôi không ai yêu, không ai muốn.

Từ Thanh Thanh là người nóng tính, xông lên muốn phân bua.

Đánh nhau ở Âm phủ là sẽ bị đưa xuống tầng địa ngục thứ mười tám đấy.

Tôi vội vàng kéo cô ấy lại, "Thanh Thanh thôi đi, chúng ta đi thôi”.

Cô ấy giận đến tím mặt, "Cậu đừng có kéo tớ, hôm nay không đánh chế.c mấy thằng rùa rụt cổ hay nói xấu sau lưng đó, tớ không mang họ Từ nữa”.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Tôi ôm chặt lấy cô ấy, giọng điệu thất vọng, "Họ nói cũng không sai, tớ quả thật bảy năm rồi không nhận được tiền vàng mà người nhà đốt cho”.

Cô ấy đột nhiên sững sờ, rồi thở dài xoa đầu tôi, "Có lẽ họ có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ thì sao?"

Có lẽ vậy.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhân Duyên Tương Phùng
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...