Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhân Duyên Tương Phùng – Chương 2

Nhân Duyên Tương Phùng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

02

Năm mười tám tuổi, tôi được chẩn đoán mắc ung thư phổi giai đoạn cuối, bác sĩ nói tôi sống không quá năm tháng.

Nhưng bố mẹ tôi không muốn bỏ cuộc, đưa tôi đi khắp các bệnh viện lớn.

Tuy nhiên kết quả đều không như ý, tế bào ung thư đã di căn, không thể kiểm soát.

Thực ra tôi rất biết ơn bố mẹ, vì họ không bỏ cuộc mà tôi đã sống thêm được hai năm.

Năm hai mươi tuổi, bệnh tình của tôi hoàn toàn trở nặng, bệnh viện thông báo bố mẹ đưa tôi về nhà.

Về đến nhà, chị gái tôi cũng ở đó, nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt và cái đầu trọc lốc của tôi, chị ấy không kìm được mà đỏ hoe mắt.

Để dỗ dành chị ấy vui vẻ, tôi xoa đầu trọc của mình, cười nói, "Chờ em khỏe lại, em sẽ nhuộm cái này thành màu hồng, rồi mua một chiếc áo khoác màu hồng, hiên ngang đi trên phố”.

Thực ra lúc đó tôi đã không còn sống được mấy ngày nữa, mặc dù họ không nói, nhưng tôi vẫn luôn biết.

Chị gái tôi vì muốn thực hiện ước nguyện của tôi mà mua những thứ này, chỉ là tôi không còn cơ hội để mặc nữa.

Vì không lâu sau khi về nhà, tôi không còn sức, đau đớn không thể dậy nổi, không ăn uống được, cả người hôn mê bất tỉnh.

Bố tôi thực sự không đành lòng nhìn tôi chịu khổ, nén đau xót mà rút ống oxy của tôi.

Sau khi chế.c, linh hồn tôi lơ lửng trên không trung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Tôi thấy bố tôi vốn mạnh mẽ, nước mắt như những viên ngọc trai đứt dây, không ngừng tuôn rơi từ khóe mắt.

Mẹ tôi ôm t.h.i t.h.ể tôi khóc nức nở, "Con gái ngoan của mẹ, con của mẹ, ông trời ơi, số phận của con đây sao”.

Vì quá xúc động, mẹ tôi đã ngất đi mấy lần.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Chị gái tôi ôm chặt chiếc áo khoác hồng và bộ tóc giả hồng mua cho tôi, chị ấy há miệng muốn nói gì đó, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Chỉ có em trai tôi không khóc, nhưng từ sắc mặt tái nhợt và ánh mắt không thể tin được của em ấy, có thể thấy em ấy cũng rất buồn.

Tôi và em trai tôi chênh nhau ba tuổi, từ nhỏ đã đánh nhau suốt.

Nhớ lúc tôi mới bị bệnh, em trai tôi còn nói là vì tôi lười, không muốn đi học nên mới giả vờ bệnh.

Em ấy còn chế giễu tôi, "Thì ra cô gái ngoan cũng có lúc không ngoan”.

Nhưng khi cậu ấy nhìn thấy tờ kết quả xét nghiệm, mấy ngày liền không nói chuyện.

Chiều hôm đó tôi ngủ thiếp đi, mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng khóc, mở mắt ra nhìn, là em trai tôi.

Em ấy nằm sấp bên giường tôi khóc thút thít, miệng còn lẩm bẩm, "Xin lỗi, xin lỗi”.

Tôi không biết phải an ủi em trai tôi thế nào, liền cứ giả vờ ngủ.

Đợi đến khi em ấy khóc đủ rồi quay lưng đi ra ngoài, tôi mới mở mắt ra lần nữa, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhân Duyên Tương Phùng
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...