Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngược Thiếp – Chương 48

Ngược Thiếp

Tác giả: Sa Hạ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

P/s

nay tui siêng chưa. Đánh máy tận 2 chap ùi uiiii. Không liên quan nhưng mai tui thi :3 chời

ơiii

Không khí trong trẻo mà lạnh lùng, làn sương mù tràn ngập bầu trời, mấy chú chim không sợ cái rét đậu trên thân cây cứ kêu toang toác lên từng hồi, dường như không biết sự ấm áp sớm đã đi xa..

Trong khuê thất trang trí tinh xảo,cánh cửa sổ đang hé mở, nhìn qua khe hở ấy có thể thấy giữa màn sương khói lượn lờ,trong mùi hương ấm áp tràn ngập, là một thân thể mềm mại đang nằm trên giường,chiếc áo ngủ bằng gấm nhẹ nhàng đã bị kéo xuống nửa người…

Cánh tay tráng kiện dò xét vào trong,đụng chạm đến thân mình mềm mại đó,liền gắt gao ôm chặt vào lồng ngực, đôi bên dựa sát vào nhau, hưởng thụ sự ấm áp của nhau.

Lông mi như đôi cánh nhỏ nhẹ nhàng chớp chớp, cảm nhận được sức nặng bên hông mình, mí mắt ta giật giật, cuối cùng nhịn không được chậm rãi mở mắt, thấy nam nhân vẻ mặt tái nhợt suy yếu nằm bên cạnh mình thì hơi hơi nhíu mi, im lặng không nói gì.

Tầm mắt trượt xuống, từ khuôn mặt cương nghị của hắn kéo dài tới thắt lưng, làn da màu đồng rắn rỏi thật đẹp, nhưng màu da xinh đẹp ấy giống như một con rắn nhỏ thản nhiên xé rách vết sẹo ký ức của ta một tháng trước…

Về một đêm khiến ta sợ hãi đến mức cả đời cũng không thể quên……

Ta bị cơn đau đớn toàn thân làm cho bừng tỉnh, vừa mở mắt nhìn đã thấy một thứ xấu xí đáng sợ hệt như quái vật.Khuôn mặt nó hết sức khủng khiếp, không đếm được có bao nhiêu bọc mủ quái dị,thứ huyết mủ màu vàng tanh hôi không ngừng chảy ra, cái miệng tanh tưởi không ngừng phun phì phì, nước miếng của nó tràn xuống mặt đất, giống như một dòng suối nhỏ….

Đôi mắt khảm sâu vào làn da ấy cứ nhìn ta chằm chằm, thèm khát tới vằn máu, khiến thân thể ta đột nhiên lạnh như băng.

Nó dọa ta ngây ngốc, cứng đờ như bức tượng không thể động đậy,chỉ biết trơ mắt nhìn nó không ngừng nhè ra những con độc xà, thỉnh thoảng còn gầm nhẹ lên.

Trong không gian kín bưng, chỉ có một ánh đuốc hơi chớp lên, phản chiếu toàn bộ khung cảnh âm trầm khủng khiếp.

Trên đỉnh đầu ta là một mảnh thiết chú môn lan,không gian phía yên tĩnh vô cùng, chỉ có vầng sáng ảm đạm hắt xuống, khiến ta mơ hồ thấy được dây xích màu đỏ…

Lòng ta căng như dây đàn sắp đứt, đôi mắt mở to giằng co cùng con quái vật trước mặt ,chỉ sợ không cẩn thận nó sẽ bước về phía mình.

Trong lòng bàn tay lạnh lẽo,ướt đẫm mồ hôi lạnh, toàn bộ thân thể đều ẩm ướt ,nhịp tim đập dữ dội chẳng thể khống chế, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.

Vừa mở mắt ra liền đối mặt với một hình ảnh kích động tâm trí như vậy, cơ hồ làm ta suýt ngất,ráng gắng sức ép mình bình tĩnh, ngăn cho nỗi khiếp đảm trong lòng không bộc phát.Nhìn cái thứ khủng khiếp,thứ mùi hôi tanh và những khối mủ ghê tởm đầy người kia, dạ dày ta quặn thắt,suýt chút nôn ra …

Nữ tử kia rốt cục là ai? Vì sao lại oán hận ta ghê gớm đến vậy, sao lại đối xử với ta như vậy?!

Lời nói lạnh băng âm trầm đó xẹt qua đầu ta, giống như lãnh huyết độc xà bò khắp người, làm toàn thân ta nổi da gà, run rẩy lợi hại…

Quái vật vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm ta, tựa hồ rất muốn bò lên cắn xé ta một trận, nhưng chẳng biết vì sao nó cứ đứng im ở đó, đôi mắt đỏ như máu lộ vẻ tức giận..và cả sự sợ hãi mà ta không hiểu nổi!

Sợ ư? Nó có vẻ e ngại ta, nhưng ta có gì đáng sợ chứ?

Ta cảm thấy vô cùng khó hiểu, nhưng mà máu trong người vẫn như đông cứng lại,vì nếu bây giờ nó tiến đến, trong không gian kín như bưng này,ngay cả cửa để trốn cũng không có, ta chỉ có thể trở thành bữa ăn ngon trong miệng nó mà thôi.

Ý thức được điểm này, ta nuốt nước miếng, kinh hãi thử cử động thân mình.

Sau đó, nhìn động tác của ta, nó giống như bị dọa sợ, vội vàng lui từng bước về đằng sau, từ xa xa gào thét, phun ra mùi hôi thối nồng nặc, đó là mùi thối của thi thể người chết !

Ta hơi kinh ngạc dừng lại hết thảy động tác,khó hiểu cúi đầu đánh giá chính mình, nó rốt cục đang sợ cái gì chứ?!

Thấy nó sợ hãi mình,sự căng thẳng và bối rối trong lòng ta dần dần ổn định.Ta bám vào vách tường cố hết sức đứng dậy, nhưng bàn tay vừa chạm tới vách tường đã có cảm giác ghê sợ không chịu nổi!

Ta hoảng hốt thét lên một tiếng, vội vàng lui cách vách tường, dùng sức chà lau bàn tay lên quần áo, muốn lau đi cảm giác ghê tởm khiến cả người lông tơ dựng đứng kia!

Bức tường nhìn như bóng loáng,thực chất đã bị những con côn trùng nhỏ dày đặc phủ kín,nếu không nhìn kỹ,căn bản sẽ không phát hiện được.

Ta buồn nôn, nhưng lại lảo đảo té ngã, ngay cả sức để nôn ra cũng không có.

Ta run rẩy nhắm mắt lại, rốt cục ta đã lạc vào nơi khủng khiếp nào thế này?!

Bày tay……

Cảm giác bẩn thỉu vẫn còn đây,ta thật sự không chịu nổi, ra sức chà sát đôi tay mình, muốn bỏ đi cảm giác ghê tởm lạnh lẽo vừa rồi!

Nhưng đôi tay đã tróc da, chảy máu,mà sự ghê tởm ấy sao vẫn không mất đi?!

Ta oán hận,dùng sức đánh lên mặt mình, nước mắt chảy xuống……

Ta không hiểu rốt cục mình đã làm sai điều gì?! Sao ông trời lại trừng phạt ta như vậy?

Trước là Liên Thành Trích, nay lại tới một nữ tử quái dị bí ẩn, những ngày thế này đến bao giờ mới chấm dứt?!

Quái vật bị động tác của ta làm cho kinh hách,nó thô bạo rống giận,nước miếng trong miệng càng rơi rớt nhiều hơn, thật quá ghê tởm.

Theo tiếng tê rống của nó, vách tường côn trùng cũng không ngừng rung động , như đang muốn thoát ly khỏi trói buộc,chúng cứ mấp máy,dính dớp, cuồn cuộn lên từng đợt.

Ta nhịn không được thét chói tai, sợ hãi ôm chặt lấy cơ thể, bất chấp cái đau rát trong lòng bàn tay, cảm thấy khắp nơi đều là những thứ khiến mình ghê sợ đến phát điên!

Sau một lúc lâu, bên tai nhưng lại truyền đến tiếng nhai nuốt.Ta nức nở,co rúm người lại, lặng lẽ hé hai mắt, nhưng mà cảnh tượng trước mặt, cuối cùng đã làm cho ta phải quỳ rạp trên mặt đất mà nôn mửa!

Thứ quái vật kia…… Đang cắn nuốt những con nhuyễn trùng nhơ nhớp trên vách tường…..

“Ọe…..”

Không ngừng nôn ra,nhưng vẫn không dừng được âm thanh nhai nuốt bên tai!

“Ha ha ha…mới có thế đã chịu không nổi? Đợi sau đó còn có thứ kích thích hơn, ngươi sẽ làm gì nào? Phải gắng mà chịu đựng đấy, ta đã chuẩn bị cho ngươi rất nhiều tiết mục, xem còn chưa đã đâu! Đêm vẫn còn dài……”

Trên đỉnh đầu bỗng nhiên truyền tới tiếng cười ma quỷ của nàng ta,vừa âm lãnh lại vừa điên cuồng.

Nước mắt ngập tràn khuôn mặt,ta oán hận ngẩng đầu nhìn nàng, nhưng chỉ có thể qua song sắt thấy được nàng ta đi một đôi hài thêu chỉ vàng,bên cạnh là chiếc trường tiên [*roi dài] đang nhỏ từng giọt chất lỏng màu đen xuống mật thất!

Trường tiên bỗng nhiên vụt lên, hung hăng quật xuống con quái vật đang nuốt nhuyễn trùng, quái vật bị đau liền rống lên tàn bạo, đem những con trùng vừa nuốt vào miệng phun ra.Những thứ đó rơi ra mặt đất, lập tức hóa thành một bãi nhầy nhụa màu trắng,chậm rãi lách qua kẽ hở dưới đất, biến mất không thấy!

“Con vật ngu xuẩn, ai bảo ngươi ăn những thứ bẩn thỉu đó?! Ta bảo ngươi phải tiếp đón Vương phi xinh đẹp thật chu đáo cơ mà, ngươi còn tỏ ra ương bướng gì chứ!”

Thân thể khủng khiếp ấy bị trường tiên quật vào, nhất thời nứt toác ra một lỗ hổng lớn,dòng máu đen đặc trào ra, thật là kinh tâm….

Ta kinh hãi co rúm lại, phẫn nộ nhìn về phía nữ tử đang đánh con quái vật,thấy nó dần dần khuất phục trước đòn roi hằn xuống, cả người ta cũng lạnh băng.

Nàng ta cười âm trầm mà khát máu, nhẹ giọng hừ lạnh,rồi bỗng nhiên trên đỉnh đầu lại truyền đến tiếng sáo thanh thúy tựa như tiên khúc, dần dần mê hoặc tâm trí người ta

Quái vật hung dữ đang nằm im, hai tròng mắt đỏ sậm chợt lóe lên tia sáng, nháy mắt chuyển hướng nhìn chằm chằm ta,vô cùng hung ác!

Tiếng sáo bỗng trở nên thê lương,con quái vật rống lên một tiếng, mạnh mẽ xông thẳng về phía ta!

Tiếng kêu sợ hãi tắc nghẹn trong cổ họng, trái tim cũng quên đập,ta nghĩ phen này mình chết chắc rồi!…

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Độc chiếm
Chương 2
Chương 2: Trúng độc
Chương 3
Chương 3: Nguyệt Kiến
Chương 4
Chương 4: Xa lạ
Chương 5
Chương 5: Ghê tởm
Chương 6
Chương 6: Trí nhớ
Chương 7
Chương 7: Thị thiếp
Chương 8
Chương 8: Giữ lấy
Chương 9
Chương 9: Cập kê
Chương 10
Chương 10: Trốn khỏi phủ
Chương 11
Chương 11: Sơ ngộ
Chương 12
Chương 12: Gặp chuyện
Chương 13
Chương 13: Va chạm
Chương 14
Chương 14: Tuyệt sắc
Chương 15
Chương 15: Khách quý
Chương 16
Chương 16: Đổ nát
Chương 17
Chương 17: Bệnh cấp tính
Chương 18
Chương 18: Đột biến
Chương 19
Chương 19: Yến kế
Chương 20
Chương 20: Trúng cổ
Chương 21
Chương 21: Âm mưu
Chương 22
Chương 22: Hoà thân
Chương 23
Chương 23: Ám sát
Chương 24
Chương 24: Hoang trạch
Chương 25
Chương 25: Sóng gió
Chương 26
Chương 26: Đêm lạnh
Chương 27
Chương 27: Trừng phạt
Chương 28
Chương 28: Tình độc
Chương 29
Chương 29: Tiết Y
Chương 30
Chương 30: Thiếp lâm
Chương 31
Chương 31: Tâm tư
Chương 32
Chương 32: Bức hoạ
Chương 33
Chương 33: Căn nguyên của nỗi hận
Chương 34
Chương 34: Vào cung
Chương 35
Chương 35: Vào cung <Tiếp theo>
Chương 36
Chương 36: Kinh sợ
Chương 37
Chương 37: Chuyển biến
Chương 38
Chương 38: Khổ hình
Chương 39
Chương 39:  Khổ hình <Tiếp theo>
Chương 40
Chương 40:   Tỷ tỷ?
Chương 41
Chương 41: Động phòng
Chương 42
Chương 42: Bùng nổ
Chương 43:  Thích khách
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54: Thám thính
Chương 54
Chương 55: Quyết sát
Chương 55
Chương 56: Ám thương
Chương 56
Chương 57: Hứa hẹn
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngược Thiếp
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...