Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngược Thiếp – Chương 44

Ngược Thiếp

Tác giả: Sa Hạ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn thấy vẻ mặt phòng bị của ta,hắn cười tự giễu,cường ngạnh giữ lấy đầu ta, nhẹ nhàng bôi thuốc mỡ lên miệng vết thương.

Đau xót khiến ta khó chịu nhíu mi, cắn chặt môi mới kìm nén được tiếng kêu đau của mình. Đôi mắt hơi hướng lên âm thầm dò xét hắn, chỉ nhìn thấy khuôn mặt hấp dẫn,chăm chú của hắn đang bôi thuốc cho ta

Nam nhân này nếu không tàn bạo lạnh lùng,không mang gương mặt âm trầm như thế, thì quả thật rất có mị lực ….

Khó trách có vô số tiểu thư Viêm kinh ái mộ hắn, nếu không phải đã biết nội tâm hắn đen tối,chỉ e là ta cũng đã bị vẻ bề ngoài này mê hoặc.

“Làm sao vậy?Có phải bị phong thái của bổn vương làm cho khuynh đảo rồi không?”

Hắn cười nhạo nói vang bên tai ta, khiến ta hoảng hốt lui về phía sau, gương mặt nóng ran lên….

Ta khẽ thở dài, cười mình đã nhìn hắn đến ngây dại, chẳng lẽ đã quên những đau đớn hắn gây ra sao?

Hai tay hắn vươn ra định kéo ta lại,nhưng ta nhanh chóng tránh được,cố gắng hết sức đứng dậy,lùi sang bên cạnh.

Không để tâm tới ánh mắt đau đớn của hắn,ta nhẹ giọng nói: “Vương gia, Thương Nhi hơi mệt,Vương gia cũng về sớm nghỉ ngơi đi!”

Không đợi hắn đáp lại,ta liền xoay người bước vào bên trong, nhưng trong nháy mắt hắn đã xông tới chặn trước mặt,làm ta kinh hách lui lại

Kéo lấy cánh tay của ta,hắn nở nụ cười nhẹ nhàng mà tà mị, ánh mắt ái muội ngừng trên cơ thể ta, khiến ta nổi cả da gà.

“Về ư?Về làm sao được chứ? Ái phi đừng quên, nàng là thê tử của bổn vương….”

Hơi thở trầm thấp phảng phất lên gương mặt ta, hắn ở gần đến thế, đôi mắt nguy hiểm nheo lại,dục vọng ẩn sâu ấy làm ta chỉ muốn chạy trốn

Muốn né tránh,cổ tay chợt đau nhói lên, bị hắn nắm chặt không thể nhúc nhích

Chẳng lẽ đêm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy,mà hắn vẫn không muốn buông tha ta ư?!

Lòng tràn đầy mỏi mệt,một chút tủi thân nhẹ dâng lên trong tim.

Ta cúi đầu,thở dài chua xót, sống mũi cay cay chỉ muốn rơi lệ.

“Thương Nhi đâu dám quên,chẳng qua hôm nay Thương Nhi mới khỏi ốm thì lại bị thương,còn Vương gia hẳn là không thiếu một chỗ nghỉ ngơi, Thương Nhi đương nhiên không dám giữ lại!”

Thị thiếp của hắn thành đàn,‘hoàn phì yến sấu’đủ cả,mỹ nữ Trung Nguyên hay các nước khác đều có, hẳn sẽ không muốn đụng vào một nữ tử mà mình căm hận đâu.

Ta cười nhạo bản thân, có nữ tử nào lại một lòng đem phu quân của mình giao cho nữ nhân khác chứ,nhưng ta thì có thể,vì ta không coi hắn là phu quân!

Hắn trầm mặc không lên tiếng, đôi mắt sâu thăm thẳm thoáng qua một tia sáng, không biết đang suy nghĩ điều gì.Bàn tay hắn nâng cằm ta lên,ngón tay dịu dàng vuốt ve lên gương mặt ta

“Thật ra là do lòng Thương Nhi thấy trống vắng,bổn vương nên hiểu như vậy phải không? Hay là,nàng vốn không quan tâm bổn vương ở bên cạnh nữ tử nào?Bởi vì nàng căn bản chẳng coi ta là phu quân? Có phải trong trái tim này,vẫn chỉ có hình bóng một nam nhân khác không? Nàng, thật sự không ngoan chút nào cả……”

Ngón tay ấy lướt nhẹ trên mặt ta, tàn nhẫn lướt qua vết thương vừa mới bôi thuốc,làm ta đau đớn lạnh toát người,chạm lên ngực,rồi đầu ngón tay dịu nhẹ chạm lên vị trí của trái tim ta,đôi môi nhếch lên cười, giọng nói nam tính trầm lắng…

Ta mệt mỏi nhắm mắt lại,cố che giấu tất cả nỗi lòng, miễn cưỡng nở một nụ cười, tránh né sự tiếp xúc đầy mờ ám của hắn

Hắn tựa như đang khiêu khích,đang quyến rũ,càng giống như đang đùa giỡn, khiến ta cảm thấy mình giống một nữ tử đê tiện,có thể để hắn ban phát ân huệ,mặc ý trêu đùa…

Tôn nghiêm của ta bị phá hủy, bị dẫm nát trong lòng bàn chân, bị hắn chà đạp.

“Vương gia, Thương Nhi thật sự thấy không thoải mái……”

“Ồ….Ha ha,nếu đã vậy,vi phu càng không thể rời đi! Ái phi bị bệnh,bổn vương sao có thể vứt bỏ nàng để đi tìm niềm vui mới chứ!”

Ta cười yếu ớt,bàn tay hắn lại dùng sức ôm lấy gáy ta kéo lại gần, dùng sức cắn lên môi ta

Đau quá!Ta giống như một con thú nhỏ bị thương,nước mắt như những hạt châu tuôn rơi,đôi môi bị hắn cắn nuốt đến chảy máu

“Đau sao? Bổn vương muốn nàng đau,vì chỉ khi làm vậy, nàng mới có thể nhớ rõ bổn vương là phu quân của nàng,mới có thể khắc sâu hình ảnh của bổn vương trong đầu!”

Hắn tách khỏi đôi môi ta,khóe môi dính máu của ta,hắn vươn lưỡi l//i//ế//m đi, vẻ mặt khát máu lộ ra sự dịu dàng và mị hoặc khó nói thành lời

Trái tim âm u lạnh giá của hắn luôn che giấu rất nhiều suy nghĩ không muốn để người khác biết,luôn dùng những cách thức quỷ dị để đạt tới mục đích của mình.

Là do ký ức méo mó đau đớn hồi nhỏ, hay là bản tính hung ác lạnh lùng trời sinh?

Hắn dã man,bá đạo,kiêu ngạo lãnh khốc,trong tay nắm quyền lực khó ai bì nổi.

Mạng người trong mắt hắn,chẳng qua cũng chỉ là lục bình trong nước, có thể tùy ý thao túng.Còn ta vẫn tốt hơn những nhánh lục bình kia, nhưng luôn phải làm theo ý hắn, sinh tồn một cách đáng thương

Ta cười mỉa mai,oán hận nhìn hắn, muốn nhìn thấu lòng hắn,nhưng lại bị hắn che khuất ánh mắt,ôm vào trong lòng.

“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn bổn vương….Bổn vương không thích! Mặc dù nàng không muốn thừa nhận việc gả cho bổn vương là sự thật, thì cũng chẳng thể trở lại bên cạnh Mộc Thiệu Lăng nữa,ở nơi ấy đã không còn chỗ dành cho nàng.Chỉ có ở cạnh bổn vương….là luôn luôn,luôn luôn có vị trí của nàng……”

Vai bị ôm chặt cứng, ta đứng bất động như tượng đá,chẳng thể nhúc nhích,chỉ có thể tràn đầy phẫn nộ và kinh hãi nhìn hắn đang cười nhẹ với mình.Hắn ôm lấy ta,đi thẳng vào trong phòng

Một tay hắn vung lên,xuất ra nội lực mạnh mẽ,cánh cửa phòng đang mở tự động khép lại, ngăn cách cảnh sắc bên trong với màn đêm âm u phía ngoài kia

Hắn bế ta nằm lên giường, rồi ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng ngắm nhìn ta, nói:

“Mấy ngày nay đã làm nàng đau đớn sao?Bổn vương vẫn nghĩ,tra tấn nàng thì có thể từ từ xóa đi oán hận trong lòng, nhưng thật không ngờ,lòng ta lại rất đau….”

Hắn chậm rãi nhắm mắt, nằm xuống bên cạnh ta, xoay người ôm ta vào lòng, tiếp tục nói:

“Nơi này rất đau…nhìn thấy nước mắt của nàng,thấy nàng mình đầy thương tích ,ta sẽ đau…Sau đó ta càng mê mang,không biết đang tra tấn nàng hay tra tấn chính mình…”

Hắn tựa đầu chôn ở hõm vai ta, hơi thở ấm áp mơn man trên da thịt khiến ta muốn chạy trốn,nhưng lại trốn không thoát.

Bị những lời nói đau đớn và mệt mỏi của hắn làm cho kinh ngạc, ta mở to mắt, nhìn lên trần nhà.

Hắn, đang nói gì thế này?!

“Nàng nhất định cảm thấy lúc này ta rất nực cười đúng không? Đúng vậy,thật nực cười,ta vì bức họa kia mà hận nàng 8 năm, lại không biết từ khi nào đã bất giác để nàng tiến vào lòng mình.Hận nàng, lại nhịn không được muốn tới gần nàng,muốn lòng nàng cũng có ta.Vừa gây thương tổn,vừa hối hận, vừa không thể quên thù hận, ta giãy dụa, nhưng không cách nào thoát khỏi…..”

Hắn hơi trở mình,khủy tay chống lên nhìn xuống ta, trong mắt lóe lên sự phân vân.Thấy ta mở to mắt tỏ vẻ không tin,hắn lại cúi đầu cười:

“Khó tin lắm sao? Nam nhân âm ngoan trước mắt,kẻ khiến nàng thương tích đầy mình này, kỳ thật trong lòng vẫn có nàng, cho nên ta bắt nàng uống tình độc,để nàng chỉ có thể nhớ tới ta, trong lòng nàng chỉ có thể là ta! Trái tim nàng, nhất định cảm thấy rất buồn cười phải không?”

Buồn cười? Đâu chỉ buồn cười!Ta cực kỳ căm giận! _Ta phẫn nộ nhìn hắn, suy nghĩ của nam nhân này quả thực là quái lạ đến bất thường!

Ta nhìn vào mắt hắn,muốn từ đôi mắt ấy tìm được dấu vết của một âm mưu nào đó, nhưng ngoại trừ sự cô tịch và yếu ớt thì chẳng còn gì khác….

“Bổn vương,thật sự mệt mỏi rồi…Cho nên,chúng ta đừng tiếp tục thương tổn nhau nữa,hãy thử làm một đôi phu thê chân chính, được hay không?”

Được hay không? Nhìn hắn, trong lòng ta càng cười đến bi thương…Hắn nghĩ sau khi gây cho ta nhiều đau đớn đến thế,mà còn có thể xem như không có chuyện gì sao?!

Là hắn quá ngây thơ, hay do ta quá ngu ngốc?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Độc chiếm
Chương 2
Chương 2: Trúng độc
Chương 3
Chương 3: Nguyệt Kiến
Chương 4
Chương 4: Xa lạ
Chương 5
Chương 5: Ghê tởm
Chương 6
Chương 6: Trí nhớ
Chương 7
Chương 7: Thị thiếp
Chương 8
Chương 8: Giữ lấy
Chương 9
Chương 9: Cập kê
Chương 10
Chương 10: Trốn khỏi phủ
Chương 11
Chương 11: Sơ ngộ
Chương 12
Chương 12: Gặp chuyện
Chương 13
Chương 13: Va chạm
Chương 14
Chương 14: Tuyệt sắc
Chương 15
Chương 15: Khách quý
Chương 16
Chương 16: Đổ nát
Chương 17
Chương 17: Bệnh cấp tính
Chương 18
Chương 18: Đột biến
Chương 19
Chương 19: Yến kế
Chương 20
Chương 20: Trúng cổ
Chương 21
Chương 21: Âm mưu
Chương 22
Chương 22: Hoà thân
Chương 23
Chương 23: Ám sát
Chương 24
Chương 24: Hoang trạch
Chương 25
Chương 25: Sóng gió
Chương 26
Chương 26: Đêm lạnh
Chương 27
Chương 27: Trừng phạt
Chương 28
Chương 28: Tình độc
Chương 29
Chương 29: Tiết Y
Chương 30
Chương 30: Thiếp lâm
Chương 31
Chương 31: Tâm tư
Chương 32
Chương 32: Bức hoạ
Chương 33
Chương 33: Căn nguyên của nỗi hận
Chương 34
Chương 34: Vào cung
Chương 35
Chương 35: Vào cung <Tiếp theo>
Chương 36
Chương 36: Kinh sợ
Chương 37
Chương 37: Chuyển biến
Chương 38
Chương 38: Khổ hình
Chương 39
Chương 39:  Khổ hình <Tiếp theo>
Chương 40
Chương 40:   Tỷ tỷ?
Chương 41
Chương 41: Động phòng
Chương 42
Chương 42: Bùng nổ
Chương 43:  Thích khách
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54: Thám thính
Chương 54
Chương 55: Quyết sát
Chương 55
Chương 56: Ám thương
Chương 56
Chương 57: Hứa hẹn
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngược Thiếp
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...