Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 90

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Kẻ nào xâm nhập Hắc Độc Lâm?"

Giọng nói âm trầm xuyên thấu xé toang màn sương, vọng ra vô số tiếng vang,

khí thế lại càng thêm kinh người. Nhìn sương mù lởn vởn âm trầm trong

rừng độc, càng khiến người ta cảm thấy như có khí lạnh từ lòng bàn chân

xông thẳng lên.

Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh, Sở Ly La ba người

nhìn nhau, cẩn thận từng li từng tí bám sát nhau. Ánh mắt nhìn quanh bốn phía, xem ra nơi này thực sự có cao nhân.

Quả nhiên, chỉ một lúc sau lập tức thấy một bóng người màu đen như ẩn như hiện xuất hiện cách chỗ bọn họ không xa.

Cả bọn Âu Dương Tĩnh đồng thời nhìn lại, hướng về bóng dáng màu đen kia hỏi:

"Các hạ là ai? Vì sao không hiện thân gặp mặt?"

Bóng dáng màu đen vẫn đứng ở đó không nhúc nhích, lại giống như đang nhìn

bọn họ, có điều bị màn sương che khuất nên nhìn không rõ. Nhưng càng như vậy, lại càng khiến người ta nôn nóng bất an.

Bọn họ cứ thế giằng co, người nọ cũng không trả lời.

"Tôi đi xem thử." Sở Ly La hết kiên nhẫn, bóng dáng nhoáng lên một cái lướt tới chỗ bóng người màu đen kia.

"La cẩn thận đó." Âu Dương Tĩnh dặn dò.

“Ừ.” Sở Ly La gật đầu, cũng không xoay người lại. Chỉ là chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra. Khi nàng đang định ra tay tấn công bóng dáng màu đen kia thì lại thấy bóng dáng ấy tựa như mây bay nước gợn, thân thể vặn vẹo chấn

động, rất nhanh, đã lại không thấy bóng dáng tăm hơi.

Sở Ly La ngẩn ra, nàng chỉ cảm thấy tay mình như nắm vào không khí. Sao lại thế này?

Âu Dương Tĩnh và Âu Dương An cũng nhíu chân mày. Đúng lúc này, bóng dáng màu đen lại xuất hiện ở đằng sau Sở Ly La.

"La, phía sau." Âu Dương Tĩnh lên tiếng, một bên nhìn chằm chằm bóng dáng

màu đen kia. Cả người căng thẳng, lại phát hiện có gì đó không thích

hợp, nàng sẵn sàng chuẩn bị phát động tiến công về phía người nọ.

Sở Ly La nghe thấy Âu Dương Tĩnh nói lập tức nhanh chóng quay lại. Nhưng vừa quay người, bóng dáng màu đen lại không thấy.

Giống như muốn trêu người, bóng dáng màu đen kia cứ lặp lại rồi biến hóa.

Dần dần, Sở Ly La cũng truy đuổi đến thở gấp. Nửa khom người đứng nơi đó nghỉ xả hơi.

Mà Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh đã nhìn ra chân tướng, đi tới chỗ Sở Ly La.

"La, đó chắc là ảo ảnh thôi. Không phải là bản thể thực sự."

Sở Ly La ngẩn ra, tiện đà cũng đã hiểu rõ. Đúng rồi, vốn dĩ đã không phải

người thật, nếu không làm sao nàng cứ mỗi lần xông đến bắt đều không

được. Nàng ngẩng đầu nhìn Âu Dương Tĩnh nói:

"Chẳng lẽ chúng ta đã lạc vào mê trận?"

"Chắc là vậy." Âu Dương Tĩnh gật đầu, lại phát hiện Tiểu Bạch Hổ ngồi trên vai có điểm lạ.

"Cuồng, sao vậy?" Âu Dương Tĩnh thấy Vân Khinh Cuồng thần sắc ngưng trọng, đôi

con ngươi màu ngọc bích cũng không có nhiều biểu tình, dường như trong

lòng hắn đang suy tư về chuyện gì đó rất phức tạp.

Âu Dương An

và Sở Ly La nghe thấy Âu Dương Tĩnh nói, cũng vội vàng nhìn phía Vân

Khinh Cuồng. Quả nhiên thấy thần sắc hắn khác thường, hai người không

lên tiếng lại đồng thời có chút lo lắng.

"Tĩnh nhi ta cảm nhận

được một luồng hơi thở âm u, hôi tanh mùi máu. Nơi này chắc chắn có thứ

gì đó tương tự như thế." ánh mắt Vân Khinh Cuồng vừa đánh giá bốn phía,

vừa nói với bọn họ.

"Thứ tương tự?" Âu Dương An bọn họ đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo đột nhiên nói: "Ngươi muốn nói Quỷ Hồn?"

"Không phải chứ, Quỷ Hồn ư?" Sở Ly La cũng mở to hai mắt nhìn.

"Đúng vậy."

Vân Khinh Cuồng lại gật đầu một cái: "Hơn nữa còn là Quỷ Hồn rất lợi hại,

oan khí cùng lệ khí đều vô cùng mạnh mẽ." Lần đầu tiên hắn gặp phải loại oan khí mạnh mẽ như thế.

Nghe Vân Khinh Cuồng nói xong, ba người đều không hoài nghi. Ánh mắt nhìn về bốn phía càng thêm cẩn thận, chẳng lẽ âm thanh vừa rồi là của Quỷ Hồn sao?

Sở Ly La và Âu Dương Tĩnh nhìn nhau, hai người dường như cũng nghĩ tới điểm này.

Trong rừng vẫn âm u, sương mù quanh quẩn, tất cả như ẩn như hiện, thực im

lặng. Sự im lặng khiến người ta có chút rợn cả tóc gáy.

"Tĩnh nhi hay là chúng ta ra ngoài đi?" Sở Ly La hỏi Âu Dương Tĩnh. So với đám

người trong võ lâm bên ngoài, thì ở nơi thần bí này lại càng thêm nguy

hiểm.

"Cô cảm thấy chúng ta bây giờ còn có thể lui trở ra được

không?" Âu Dương Tĩnh kéo kéo môi, bọn họ giờ đã ở trong mê trận rồi,

chỉ sợ ra không được nữa. Khiến cho Cuồng thần sắc run sợ như vậy, có

thể thấy được Quỷ Hồn này có bao nhiêu lợi hại.

Sở Ly La vừa nghe, cũng gật đầu. Đúng, bây giờ dù họ có muốn rời đi cũng không thể.

"Làm sao bây giờ?" tâm tình nàng lúc này thực phức tạp, có tò mò, có sợ hãi, nhưng cũng có cả hưng phấn. Quỷ Hồn đó, ngẫm lại, không biết trong chốc lát nữa nàng có thể nhìn thấy thứ đó không.

Âu Dương Tĩnh nghĩ nghĩ, đột nhiên bước ra từng bước hướng về nơi trống trải đằng kia hô:

"Các hạ xuất hiện đi, chúng ta biết ngươi ở gần đây thôi."

Theo tiếng của nàng, Âu Dương An và Sở Ly La cũng cẩn thận đánh giá bốn

phía. Nhưng vẫn như cũ yên lặng, không có bất cứ động tĩnh gì.

"Chẳng lẽ chúng ta đoán sai rồi?" Sở Ly La bắt đầu hoài nghi.

Anh em Âu Dương An lắc lắc đầu, Cuồng chưa nói sai bao giờ.

"Tĩnh nhi, An nhi, lấy kiếm ra đi." Vân Khinh Cuồng nói với hai người. Thần

kiếm thượng cổ ra khỏi vỏ, tất sẽ phát ra thần khí, đến lúc đó Quỷ Hồn

chịu không nổi thần khí của tiên kiếm, tất nhiên sẽ hiện thân.

Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh gật đầu đưa tay lên. Lăng Tiêu bảo kiếm cùng

Tử Nguyệt bảo kiếm lập tức từ trong cơ thể của bọn họ đi ra ngoài, hào

quang màu lục và tím cùng giao nhau, ở trong rừng tỏa ra ánh sáng chói

lóa. Bốn phía xung quanh hai thanh bảo kiếm cũng nổi lên một tầng vầng

sáng kỳ quái m//ô//n//g lung, rất nhanh, bọn họ đã nghe thấy từng tràng âm

thanh kỳ quái.

"Các ngươi nhìn kìa ——" Tiếng Vân Khinh Cuồng vang lên.

Ba người Âu Dương An theo phương hướng của hắn nhìn lại, lập tức thấy một

vùng đông nghìn nghịt. Nhìn kỹ mới phát hiện là mười mấy bóng dáng màu

đen, toàn bộ đang lơ lửng.

"Là Quỷ Hồn." Sở Ly La mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn. Má ơi, phải đến mười lăm Quỷ Hồn đấy.

Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh không nói gì, chỉ là yên lặng đánh giá bọn chúng.

"An nhi, Tĩnh nhi các ngươi mau bảo vệ tâm mạch. Oan khí cùng lệ khí của

Quỷ Hồn quá nặng, âm khí cũng quá mạnh mẽ. Các ngươi không được để bọn

chúng tới gần, nếu không sẽ tổn hại dương khí của các ngươi….."

“Được.” Âu Dương Tĩnh gật đầu, hai anh em y theo lời Vân Khinh Cuồng nói mà

làm. Đồng thời, nàng cũng ở bên cạnh Sở Ly La thì thầm, giúp nàng ấy bảo vệ thân thể.

Rất nhanh, đám Quỷ Hồn cách bọn họ khoảng năm thước thì dừng lại. Mà theo sự xuất hiện của bọn chúng, màn sương cũng tản

ra, làm cho Âu Dương Tĩnh bọn họ có thể nhìn thấy rõ Quỷ Hồn. (Thảo Hà:

Ko hiểu sao mình lại liên tưởng đến đám Zombies )

Cầm đầu Quỷ

Hồn là một nam tử ước chừng hơn sáu mươi tuổi, xem ra so với các Quỷ Hồn khác uy nghiêm hơn rất nhiều. Tuy sắc mặt trắng bệch, đôi mắt trũng

sâu, nhưng Âu Dương Tĩnh bọn họ đoán được, giọng nói mới rồi nhất định

là của người này.

Đám Quỷ Hồn cũng quan sát đám người Âu Dương Tĩnh, đột nhiên, gã cầm đầu đám Quỷ Hồn mở miệng:

"Các ngươi không nên có mặt ở đây." Mà bọn chúng cũng không hoan nghênh

người lạ. Tuy những người tiến vào hầu nhưđều đã thành đồng bạn của bọn

chúng. Nhưng cũng do không mời mà tự đến, đó là họ tự tìm.

"Các người là quỷ sao?" Sở Ly La nhịn không được hỏi

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 90

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...