Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 89

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Biên quan Lan quốc. Quân doanh.

Bên trong lều Tướng quân, Âu Dương Ngự trên người mặc áo giáp màu bạc cúi đầu nhìn binh thư.

"Tướng quân, trong Hoàng Thành có thư đến." Quân sư của Âu Dương Ngự - Liêu Mân tay cầm thư đi vào.

Âu Dương Ngự ngẩng đầu, chân nhíu mày lại, đưa tay tiếp nhận thư từ trong

tay ông ta. Sau đó Liêu Mân ở bên cạnh nhìn Âu Dương Ngự cầm thư, đọc

thư, mày chau lại càng chặt hơn.

"Tướng quân, đã xảy ra chuyện gì?"

Âu Dương Ngự buông thư đứng lên: "Ta muốn quay về Hoàng Thành một chuyến."

"Tướng quân ——"

Liêu Mân cả kinh, không đồng ý lắc đầu.

"Không có hoàng lệnh truyền gọi, nếu người trở về sẽ là kháng chỉ quay về. Lỡ

như bị Hoàng thượng biết, hậu quả thật không tưởng tượng nổi." Hoàng

thượng cũng vì lo lắng Tướng quân tay cầm binh quyền, công cao lấn chủ,

vẫn luôn có tâm đề phòng.”

"Không quay về hậu quả càng nghiêm trọng hơn." Âu Dương Ngự nói xong đem thư đưa cho Liêu Mân.

Liêu Mân vừa đọc lập tức ngây ngẩn cả người. Thư do quản gia ở Âu Dương Phủ

tướng quân gửi tới, viết là gần đây trên giang hồ đang đồn đại về một nữ tử có khả năng điều khiển thú, còn có chuyện Thần kiếm thượng cổ Tử

Nguyệt bảo kiếm, Lăng Tiêu bảo kiếm, và thái độ của hoàng gia bình tĩnh

đến bất bình thường.

"Ngắn ngủi mấy tháng, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy?"

Âu Dương Ngự mi tâm khóa lại, tệ hơn là những người này đều có liên quan tới Âu Dương phủ.

"Quản gia nói giang hồ đồn đãi người giữ Thần kiếm thượng cổ là Nữ tử cưỡi

thú cũng chính là Tĩnh nhi, hơn nữa bức họa vẽ nó đã lan truyền khắp nơi trên giang hồ. Ta lo lắng chính là tin đồn kia: ‘Người được kiếm tất

được thiên hạ.’ điều này chỉ sợ sẽ chấn đống đến Hoàng thượng. Huống chi người giữ kiếm không phải ai khác chính là con gái của Âu Dương Ngự ta. Mà ta lại tay cầm binh quyền, chỉ e Hoàng thượng sẽ càng thêm nghi kỵ,

suy đoán...."

Liêu Mân cũng gật đầu, tương tự nhíu mày lại: "Tướng quân, chẳng lẽ Nữ tử cưỡi thú thật sự là Ngũ tiểu thư?"

Ông nghe nói Tứ thiếu gia, Ngũ tiểu thư kia năm đó thiếu chút nữa chết ở

bãi tha ma, không ngờ bây giờ bản lĩnh lại được như thế. điều khiển thú, đó là chuyện thần kì cỡ nào chứ. Huống chi nàng ấy còn giữ Thần kiếm

thượng cổ.

Âu Dương Ngự lắc đầu, bây giờ ông cũng không biết.

Nhưng chuyện này thế nhưng tuy nhỏ mà lớn. Nặng thì tịch thu tài sản

giết hết cả nhà, nhẹ thì cũng là mất đi uy tín, thu hồi binh quyền.

"Nhưng Tướng quân. Nếu bây giờ người trở về bị Hoàng thượng phát hiện, chẳng

phải Ngài ấy sẽ càng hoài nghi lời đồn là thực sao. Hơn nữa nếu Nữ tử

cưỡi thú là Ngũ tiểu thư, nàng ấy cùng với Tứ công tử bây giờ chắc cũng

không có ở Hoàng Thành, người trở về cũng vô dụng thôi."

Âu Dương Ngự ngẩn ra, quên mất, sự thực đúng như Liêu Mân nói: "Quân sư có đối sách gì không?"

"Tướng quân, theo thuộc hạ nghĩ, hay là trước hết chúng ta phái người đi điều

tra một phen. Nếu việc này là thật, vậy chúng ta cần phải nghĩ ra đối

sách. Chẳng qua nếu Ngũ tiểu thư thực sự là Nữ tử điều khiển thú, chuyện này thật rất phiền phức."

Âu Dương Ngự nghe vậy thở dài, nhớ

tới cái chết của hai con trai trưởng. Ông kỳ thật ít nhiều trong lòng

cũng có nghĩ đến, nhưng đối với anh em Âu Dương Tĩnh vốn đã chịu nhiều

thiệt thòi, ông cũng không muốn chấp nhặt gì. Chỉ là không ngờ chuyện

bây giờ lại thực phiền toái.

"Vậy cứ theo ý của ngươi đi, trước tiên phái người điều tra."

“Vâng.”

......

Bên kia, Âu Dương Tĩnh, Âu Dương An, Sở Ly La ba người cứ đi tới chỗ nào

cũng đều bị người khác nhận ra. Bọn họ hoài nghi trên giang hồ không

biết có phải người trong võ lâm đều dốc toàn bộ lực lượng ra hay không,

một đám đỏ mắt nhìn chằm chằm bọn họ. Đương nhiên, mục tiêu là bí kíp

điều khiển thú của Âu Dương Tĩnh, còn có Thượng cổ bảo kiếm.

"Bọn họ đâu?." Sau lưng lại kéo tới một đám người trong võ lâm vung đao. Một đám hung thần ác sát, ánh mắt sáng lên tất cả đều là tham lam. Ba người Âu Dương Tĩnh đã bị đuổi tới một mảnh rừng cây hoang vắng, bọn họ quay

đầu nhìn thoáng qua đám người đuổi theo không chịu từ bỏ kia, mày nhíu

chặt. Kỳ thật bằng bản lĩnh của bọn họ, muốn giải quyết những người này

dễ như trở bàn tay. Nhưng dù bọn họ có thể giết sạch một đám, sau này sẽ lại có vô số đám tham lam khác truy đuổi theo. Cho nên, đó cũng không

phải biện pháp tốt nhất. Hơn nữa sẽ làm bọn họ càng có thêm nhiều kẻ

địch.

"Làm sao bây giờ?" Sở Ly La hận. Người trong giang hồ nói

cho cùng cái gì mà mở rộng chính nghĩa, giúp yếu cứu bần, không ngờ lại

tham lam đến vô sỉ như vậy. Đồ không phải của mình cũng muốn đoạt lấy.

Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh không trả lời, ngược lại cùng nhau quan sát

cánh rừng phủ mờ sương. Nếu không nhìn lầm, trong rừng này kỳ thật có

khí độc nghiêm trọng. Nơi này vẫn được người gọi đến với cái tên ‘Hắc

Độc Lâm’.

"Chúng ta vào đi." Âu Dương Tĩnh nói xong, đưa cho Sở

Ly La một viên đan dược. Nàng và Âu Dương An không sợ trúng độc, bây giờ hai anh em đã là thân thể bách độc bất xâm rồi.

“Được.”

Ba người Âu Dương An mang theo Tiểu Bạch Hổ trực tiếp xông vào Hắc Độc

Lâm. Mà đám người đuổi theo phía sau cũng đang dừng chân trước Hắc Độc

Lâm.

Nhìn sương khói bao phủ cánh rừng, hai mặt ngó nhau: "Bọn họ chạy vào Hắc Độc Lâm rồi?"

Tất cả mọi người trợn tròn mắt. Đuổi theo bọn họ để lấy bí kíp điều khiển

thú và Thần kiếm thượng cổ mới có thể nhất thống thiên hạ, xưng bá võ

lâm. Kết quả giờ lại bị Hắc Độc Lâm cản lại.

"Sợ cái gì? Không

phải chỉ là Hắc Độc Lâm thôi sao? Chúng ta dùng Tị độc đan, sau đó xông

vào." Một người xúc động nói, đao kiếm khua khua, ánh mắt đỏ vằn tham

lam, vẻ mặt dữ tợn khiến người ta chán ghét.

"Không được, rừng

Hắc Độc này quỷ dị khó lường. Nhiều năm như vậy, biết bao anh hùng hào

kiệt xông vào lại không một người sống sót trở ra."

Vẫn còn số ít người không bị bí kíp gây lú lẫn, lập tức nói: "Không lẽ chúng ta cứ như vậy bỏ qua?"

"Ta xem bọn chúng vào đó nhất định là cũng không thể sống sót." Lắc đầu một cái, xem ra bí kíp điều khiển thú cùng Thần kiếm thượng cổ sẽ lại mắc

kẹt trong Hắc Độc Lâm rồi. Vậy cũng tốt, ai cũng không chiếm được, chẳng phải tốt hơn sao.

"Trước tiên chúng ta ở ngoài Hắc Độc Lâm chờ

thêm mấy ngày, nếu mấy ngày sau bọn chúng không trở ra. Vậy khẳng định

là đã chết, chúng ta sẽ rời đi......" Một nam tử mặc áo xanh nghĩ

nghĩ nói.

Những người khác ngẫm lại, cũng đúng. Tuy nói không ai có thể sống sót từ trong Hắc Độc Lâm đi ra, nhưng cũng không phải là

không có khả năng. Huống chi nữ tử kia có năng lực điều khiển thú, lại

có Thần kiếm thượng cổ bên mình, thân thể chắc hẳn cũng không phải là

người bình thường, có lẽ sẽ thoát ra được? Kết quả, mọi người quyết định ở bên ngoài Hắc Độc Lâm chờ đợi.......

Bên kia, Ba người

Âu Dương An bọn họ tiến vào Hắc Độc Lâm. Vừa mới đi vào đã bắt đầu phát

hiện trúc trong rừng đều có màu đen, còn có sương mù quanh quẩn, không

có nửa điểm âm thanh, kể cả chim hót, thú kêu cũng không có. Xem ra

trong rừng Hắc Độc quả nhiên là kịch độc, ngoại trừ trúc mọc ở ngoài kia sẽ không còn sinh vật nào khác. Ba người thật cẩn thận, không dám có

nửa điểm lơi lỏng. Nhưng ai ngờ càng đi vào trong, bọn họ cũng lại phát

hiện một chuyện không tốt, đó chính là ba người đã bị lạc vào một vòng

mê cung luẩn quẩn.

"Tĩnh nhi cô có thấy lạ không chúng ta dường như đã đi qua chỗ này rồi?" Sở Ly La đứng lại, nhìn chung quanh nói.

Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh cũng nhíu chân mày, hiển nhiên đều đã phát hiện.

"Xem ra dường như chúng ta đã đi vào một mê cung."

"Chắc đây là trận pháp, chúng ta đang bị một địa trận vây khốn." Âu Dương An cũng gật đầu.

Ba người cùng nhau đánh giá, bọn họ ít nhiều đều đã tiếp xúc qua trận

pháp. Nhất là Âu Dương Tĩnh và Âu Dương An, hồi còn ở Vô Nhai cốc, Đoạn

Vô Nhai đã dạy bọn họ. Nhưng một lúc sau, bọn họ phát hiện căn bản là

không nhìn ra được rốt cuộc đã bị loại trận pháp gì vây khốn.

"Chẳng lẽ trong Hắc Độc Lâm này có người, lại còn là cao nhân tinh thông trận pháp huyền thuật?"

Ngay khi ba người đều nghĩ vậy thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói âm trầm truyền đến:

"Kẻ nào xâm nhập Hắc Độc Lâm?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 89

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...