Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 84

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Bảo vệ tốt chính

mình." Ma Sát nhìn Âu Dương Thấm thật sâu, liếc mắt một cái dường như

muốn nàng vĩnh viễn khắc vào đáy lòng mình. Sau đó dứt khoát xoay người, thi triển khinh công hướng về phía trước nhanh chóng chạy đi.

Tử Nguyệt bảo kiếm lập tức tìm ra phương hướng của hắn, hướng tới phía

trước đuổi sát. Âu Dương Thấm núp trên nhánh cây, cắn khăn tay nhìn bóng dáng Tử Nguyệt kiếm đuổi theo Ma Sát biến mất. Mà lời nói cuối cùng kia của Ma Sát lại cứ ở trong đầu nàng tiêu tán không được. Sau một lúc

lâu, khẳng định Tử Nguyệt bảo kiếm sẽ không quay lại. Âu Dương Thấm mới

cẩn thận bò xuống khỏi nhánh cây, mắt nhìn phía sau, nàng không thể để

cho Âu Dương Tĩnh đuổi theo được. Bây giờ mình không phải là đối thủ của nàng ta, nàng nhất định phải trở nên mạnh mẽ, nhất định phải trở về báo thù.

"Ma Sát, nhất định phải sống đó." Nhìn về hướng Ma Sát

biến mất thật lâu, nàng dứt khoát quay đầu. Chuyển một hướng khác đào

tẩu.

Nửa nén hương sau, Âu Dương An đánh xe ngựa lại đó, phát hiện con đường phía trước không còn thích hợp cho xe ngựa đi qua nữa.

"Tĩnh nhi, con đường phía trước xe ngựa không qua được." Âu Dương An dừng xe, quay đầu nói với em gái.

"Xuống xe đi, chúng ta đi bộ." Âu Dương Tĩnh đáp, một bên vén màn xe cùng Sở Ly La từ trong bước ra ngoài.

Ba người một hổ, bỏ xe ngựa lại đi bộ. Đứng ở bốn phía Thanh Sơn, Âu Dương Tĩnh híp mắt, dùng ý thức cảm thụ Tử Nguyệt kiếm. Nhưng dường như không cần phải làm thế, bởi vì Lăng Tiêu kiếm đã cảm nhận được Tử Nguyệt.

"Tĩnh nhi, hướng này." Âu Dương An chỉ vào phía trước nói.

Âu Dương Tĩnh phút chốc mở to mắt, đáy mắt lóe sáng bắn ra bốn phía, gật đầu: "Đi."

Ma Sát vẫn dùng khinh công chạy trốn, hắn hi vọng dẫn dụ Tử Nguyệt kiếm đi để Âu Dương Thấm có thời gian đào tẩu. Nhưng chỉ một lúc sau, hắn đã

cảm thấy mệt mỏi, cước bộ cũng chậm lại. Mà quay đầu nhìn, thanh yêu

kiếm vẫn đuổi sát không từ.

"Đáng giận ——" Ma Sát oán hận mắng.

Quả nhiên là yêu nữ, rất tà môn, lại quay đầu cố gắng chạy. Nhưng rất

nhanh, cước bộ của hắn lập tức dừng. Bởi vì phía trước đã là vách núi

sâu vạn trượng. Hắn dừng bước nhìn phía trước, lại nhìn phía sau, Tử

Nguyệt kiếm cũng ngừng lại, sắc mặt khó coi. Suy tư một lát, hắn cắn

răng một cái, trực tiếp quay đầu rút kiếm tấn công về phía Tử Nguyệt

kiếm. Nếu phía trước đã không có đường lui, không còn cách nào hơn đành

phải liều mạng vậy.

Thế nhưng Tử Nguyệt kiếm lại không nhúc

nhích, toàn thân tỏa ra linh khí. Ma Sát chỉ cảm thấy phía trước như có

một trận áp lực vọt tới, trong lòng run lên, bị áp lực này bắn ngược trở về, lảo đảo một cái. Nếu không phải hắn phản ứng mau lẹ, một tay chống

đỡ, chỉ sợ đã rơi xuống vách núi vạn trượng rồi.

"Cái này, đây rốt cuộc là yêu kiếm gì?" La Sát thật sự bị dọa sợ.

"Nó không phải yêu kiếm, mà là thần kiếm của bản cô nương." Âu Dương Tĩnh

bọn họ đi tới lập tức gặp Ma Sát đang chật vật một tay chống đỡ, ánh mắt trừng trừng nhìn kiếm, vẻ mặt vừa hận lại vừa khó tưởng tượng.

Ma Sát thấy ba người đuổi theo, tự biết hôm nay nhất định không còn cơ hội sống. Chỉ là có hai chuyện còn trăn trở: Đầu tiên là không thể báo thù, thứ hai là rốt cuộc cũng không được thấy Âu Dương Thấm. Nhưng cao hứng

nhất cũng là Âu Dương Thấm đã trốn thoát.

Ánh mắt Sở Ly La đảo

qua, nhíu nhíu chân mày đen: "Nữ tử kia đâu rồi?" Sao lại không thấy

nàng ta, chẳng lẽ đã rơi xuống vách núi? Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh vừa

nghe Sở Ly La hỏi, hai người ánh mắt đảo qua một lượt, quả nhiên không

thấy Âu Dương Thấm. Hai người nhướng mày, chẳng lẽ lại để cho nàng ta

đào tẩu?

"Nàng ta đâu?" Âu Dương Tĩnh nhìn Ma Sát hỏi.

Ma Sát hừ lạnh một tiếng, từ trên mặt đất đứng lên, lạnh lùng đáp: "Các ngươi muốn bắt nàng ấy? Nằm mơ. Nàng ấy đã đi rồi."

Cho dù hôm nay mình có chết ở đây, hắn tin tưởng trong tương lai Âu Dương

Thấm nhất định sẽ vì mình mà báo thù. Tuy nàng ấy không biết võ công,

nhưng dùng tâm kế nhất định sẽ thành công.

"Ngươi rốt cuộc là ai? Ta không nhớ đã đắc tội với ngươi?!" Nhìn dáng vẻ căm hận của hắn, Âu Dương Tĩnh rốt cục hỏi.

"Ha ha ha......" Ma Sát ngửa đầu cười to.

"Cười cái gì? Người này có tật xấu quá đi." Sở Ly La cau mày nói với Ma Sát.

Ma Sát ngừng cười, đột nhiên nhìn Âu Dương Tĩnh, sau đó tháo mặt nạ trên mặt xuống.

"Á ——" Bọn Sở Ly La lập tức hít một ngụm khí, không ngờ dưới mặt nạ lại có dung mạo xấu xí như vậy. Vết thương trải rộng, có thể thấy được hắn

nhật định đã chịu rất nhiều cực khổ.

Âu Dương Tĩnh và Âu Dương An nhìn vết thương chằng chịt cả khuôn mặt, vẫn như cũ không có nửa điểm ấn tượng.

"Ta chính là người hơn một năm trước, ở trước miếu ngoại ô Hoàng Thành.

Trước khi bị ngươi đả thương hình dạng của ta chỉ là một đứa nhỏ - Ma

Sát." Ma Sát vừa nói, Âu Dương An bọn họ ngược lại lập tức nhớ ra.

"Là ngươi ——" Âu Dương Tĩnh nhìn hắn, không biết vì sao hắn lại biến thành

dáng vẻ này. Nhưng đối với hắn nàng ngay cả nửa điểm áy náy cũng không

có.

"Là ngươi gây bất lợi với đại ca ta, nên ta mới ra tay. Vì

vậy tất cả đều là ngươi gieo gió gặt bảo, không thể trách ai được......"

Sở Ly La nghe nàng nói thế, trong lòng có nửa điểm đồng tình đối với Ma Sát cũng đã biến mất.

"Hừ, bớt nói nhảm. Hôm nay ta báo không được thù, lại rơi vào tay yêu nữ

ngươi. Muốn chém giết muốn róc thịt, tùy ngươi xử lý." Ma Sát quăng kiếm đi, leng keng rơi trên mặt đất phát ra âm thanh thanh thúy.

"Tĩnh nhi, diệt cỏ phải diệt tận gốc, nếu không gió xuân đến sẽ lại sinh

sôi." Sở Ly La nói. Hận ý của Ma Sát vẫn mạnh mẽ như thế, nếu hôm nay để lại tính mạng của hắn, ngày khác tất sẽ là một tai họa.

“Ừ.” Âu Dương Tĩnh gật đầu, giương tay lên, Tử Nguyệt bảo kiếm bay thẳng đến

trước ngực Ma Sát cắm thẳng xuống. Chỉ nghe âm thanh của kiếm đ//â//m vào

người hắn, cả người đều bị sức mạnh to lớn đánh bay. Trước ngực phun ra

máu tươi đều bị Tử Nguyệt bảo kiếm hút vào trong thân kiếm, trong lúc

nhất thời, bảo kiếm tỏa ra hào quang càng thêm rực rỡ bắn ra bốn phía.

Tử Nguyệt kiếm từ thân thể của hắn rút ra, cả người Ma Sát lập tức ngã

về phía sau, rơi xuống vách núi vạn trượng.

Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh, Sở Ly La nhìn gió núi gào thét, không lên tiếng. Một lát sau, ba người thu hồi ánh mắt.

"Đáng tiếc để cho nữ tử kia chạy thoát." Sở Ly La nói, nàng có cảm giác,

trong tương lai Âu Dương Thấm sẽ trở lại, trở thành một mối nguy hiểm

của Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh bọn họ.

"Hết cách." Âu Dương Tĩnh nhếch môi một cái.

"Cứ để nàng ta trốn đi đi, chung quy nàng ta sẽ lại tới nữa thôi."

"Vậy cũng đúng." Sở Ly La gật đầu. Vì muốn báo thù, nàng ta khẳng định sẽ còn xuất hiện.

"Đúng rồi, bây giờ chúng ta đi đâu?" Nàng quay đầu nhìn Âu Dương Tĩnh hỏi.

"Đi biên cương." ánh mắt Âu Dương Tĩnh xa xăm, khóe môi mang theo nụ cười thần bí.

"Gì?" Sở Ly La sửng sốt, Âu Dương An cũng sững sờ. Hiển nhiên hắn không ngờ

đến Âu Dương Tĩnh nói muốn đi biên cương?: "Đi biên cương làm gì?"

"Muốn xem một chút khí thế chiến tranh hào hùng đến cỡ nào." Âu Dương Tĩnh

nói, kỳ thật nàng muốn đi gặp Âu Dương Ngự. Nhưng suy nghĩ của nàng rất

nhanh sẽ bị người phá hư, giang hồ còn có một trận mưa gió đang chờ bọn

họ.

Vân phủ, thư phòng.

Vân Tuyệt Trần đứng bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, vẻ mặt như bầu trời đầy mây bay.

Lâm Sơ Hạ đứng ở phía sau, cắn môi nhìn hắn, vẻ mặt rất bi thương. Vốn Vân

Tuyệt Trần muốn đưa nàng quay về nha môn Tri Phủ, nhưng sau khi biết Vân Tuyệt Trần động tâm với Âu Dương Tĩnh nàng làm sao có thể rời khỏi hắn

được, nàng phải giữ hắn lại. Nhưng bây giờ nhìn bộ dạng của hắn, trong

lòng cũng rất đau.

"Thiếu gia, A Mộc có việc bẩm báo."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...