Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 81

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vương Phủ, thư phòng.

"Âu Dương tiểu thư thật sự là diệu kế. Hiện giờ đại bộ phận người trong võ

lâm đều đối với Âu Dương Tĩnh có toan tính. Dù có sợ hãi, nhưng vẫn mơ

ước bí kíp trên người nàng ta, tóm lại, nàng ta không thể yên ổn rồi."

Vương lão gia ánh mắt híp lại, ánh nến m//ô//n//g lung, khiến cho vẻ mặt đắc ý dữ tợn chiếu trên mặt ông ta càng rõ ràng.

"Như thế tốt nhất."

Âu Dương Thấm vẫn đeo khăn che mặt: "Một khi đám người ngu ngốc kia đều

phía sau tiếp bước phía trước động thủ với nàng ta, chúng ta chỉ cần

đứng một bên xem cuộc chiến, sau đó đợi đến tàn cuộc mới ra tay."

"Đúng. Bọ ngựa rình ve, hoàng tước tại hậu." Vương lão gia hận không thể lập tức vì con trai, con gái báo thù.

Âu Dương Thấm và Ma Sát cười, mối thù của bọn họ cũng sẽ mau chóng được báo.

Nhìn vẻ mặt của ba người trong phòng, Vân Khinh Cuồng ẩn thân bên cạnh bĩu

môi. Chỉ bằng mấy người xấu xa này nọ các ngươi mà cũng mơ tưởng hại chủ khế ước của bổn vương ư, thật sự là nghĩ chuyện hoang tưởng. Chờ mà

xem, tuyệt đối sẽ không để các ngươi thực hiện được đâu.

Đôi con

ngươi màu ngọc bích quét đến chiến đèn lồng bên cạnh bao phủ đèn cầy ở

bên trong, khóe miệng hắn khẽ cong, lộ ra một nụ cười đùa dai. Chỉ thấy

tay hắn nhẹ nhàng điểm một cái, chụp đèn kia lại từ từ đi lên.

Bọn Âu Dương Thấm lơ đãng thấy, nhất thời trợn lớn con mắt, dụi dụi con

ngươi. Nhưng khi thấy chụp đèn bay đến bên cạnh bàn đọc sách phát ra

tiếng, mà vốn ánh nến bên trong rõ ràng không lớn, nhưng bây giờ phút

chốc ngọn lửa bén lên thật cao thì ba người đều bị dọa sợ.

"Chuyện này, sao lại thế này?" Ba người nhìn quanh thư phòng, nhớ tới phòng bọn họ đang ở sát cạnh với phòng của Vương Phong. Không phải là ma quỷ quấy phá chứ?

Âu Dương Thẩm và Ma Sát đều có chút kinh hãi. Tuy rất

muốn tin tưởng trên đời này không có quỷ thần. Nhưng chuyện kỳ quái đang xảy ra ngay trước mắt, trong lòng bọn họ vẫn là rùng mình.

"Phong, Phong nhi, Vân nhi, Yên nhi, là các con sao?" Vương lão gia hiển nhiên

cũng nghĩ tới vài chuyện, nuốt nước miếng, hướng tới ánh nến kia run

giọng gọi.

Vân Khinh Cuồng thấy thế, ở một bên cười lăn lộn. Cố

tình lợi dụng người bên ngoài không nhìn thấy hắn, hắn lại làm cho ghế

dựa phát ra tiếng vang cách cách, càng làm cho không khí trong thư phòng khẩn trương đến cực kỳ.

"Phong nhi, các con đừng gấp gáp. phụ

thân đã nghĩ ra cách báo thù cho ba anh em các con rồi. Các con chờ nhé, chờ phụ thân lấy máu tươi của kẻ thù tế điện các con. Bây giờ các con

trước tiên cứ an tâm đi." Vương lão gia nói với chỗ trống trong phòng.

"Đúng vậy, Vương công tử, Vương tiểu thư, oan có đầu, nợ có chủ, chúng ta

cũng nhất định sẽ giúp các vị báo thù. Bây giờ các vị cứ rời đi trước

được không?" Âu Dương Thấm mặt cũng tái nhợt nói.

Vân Khinh Cuồng vung tay, ánh nến lại phút chốc bùng lên, sau đó lại buông lỏng trở về trạng thái bình thường.

Vương lão gia bọn họ thấy thế nhẹ nhàng thở ra, nín thở quan sát một lát. Xác định không có hiện tượng kỳ lạ gì, ba người lại càng khẳng định có lẽ

là hồn ma của Vương Phong bọn họ đã trở lại.

"Vương lão gia, xem

ra lệnh công tử, thiên kim quả nhiên chết không nhắm mắt. Chúng ta nhất

định phải giết yêu nữ kia mới được." Ma Sát cũng oán hận mở miệng. Những gì hắn có hôm nay đều là do Âu Dương Tĩnh ban tặng, tuyệt đối sẽ không

buông tha nàng ta. Thống khổ hắn đã trải qua, hắn muốn nàng ta phải gấp

trăm, gấp nghìn lần hoàn lại.

"Đúng." Vương lão gia cũng nặng nề mà gật đầu.

Cuối cùng ba người lại thì thầm thương nghị những điểm quan trọng thêm một lúc nữa, sau đó Âu Dương Thấm và Ma Sát mới rời đi.

Vân Khinh Cuồng thấy bọn họ đi rồi, cũng cùng đi theo. Hôm nay trêu chọc

bọn chúng một phen, chẳng qua là chút xả giận nho nhỏ mà thôi. Chiếu

theo tính tình của hắn ắt hẳn đã sớm đem cả đám bọn chúng trực tiếp đi

gặp Diêm La Vương rồi, nhưng không vội. Tĩnh nhi đã nói đối với lũ bại

hoại này, một đao giải quyết ngược lại sẽ quá tiện nghi cho chúng. Chỉ

có chậm rãi tra tấn mới chân chính làm cho bọn chúng thống khổ.

......

Vân Khinh Cuồng trở lại quán trọ, đem tất cả những chuyện ở Vương Phủ nghe

được, chứng kiến được kể hết cho Âu Dương Tĩnh bọn họ nghe.

"Quả

nhiên là nàng ta, mạng cũng lớn thật." Âu Dương Tĩnh vuốt vuốt trâm

ngọc, đột nhiên nhếch môi cười, trâm ngọc theo đó lập tức gãy: "Chỉ là

nàng ta ngàn không nên, vạn không nên xuất hiện lần nữa, lần này vận may của nàng ta cũng sẽ mau chóng dùng hết thôi."

"Đúng vậy." Sở Ly

La cũng gật đầu: "Nếu cô ta đủ thông minh, thì nên trốn đi mới phải. Nói không chừng còn có thể giữ lại cái mạng nhỏ, bây giờ lại tự mình đưa

tới cửa." Đôi mắt xinh đẹp cũng thoáng hiện vẻ lạnh như băng. Âu Dương

Thấm, ngươi quả nhiên không thông minh.

"Nhưng, Cuồng à, ngươi

trêu đùa bọn chúng như thế, thật sự rất buồn cười." Sở Ly La nói với Vân Khinh Cuồng, vừa nghĩ tới hình ảnh lũ người muốn hãm hại Tĩnh nhi hoảng sợ khi nhìn thấy ‘quỷ’, nàng đã cảm thấy rất thú vị.

"Đáng tiếc, chuyện vui như vậy, mình lại không được xem." Lắc lắc đầu, dáng vẻ tiếc hận.

"Dẹp, thế đã là gì. Nếu ta muốn, còn có thể khiến bọn chúng tinh thần điên

đảo, muốn chết cũng chết không được. Tươi sống tra tấn bọn chúng." Đôi

con ngươi màu ngọc bích của Vân Khinh Cuồng lóe ra ánh sáng lạnh lùng.

Nếu hắn muốn hại người, tất nhiên sẽ khiến đối phương so với xuống Địa

ngục còn đau khổ hơn.

"Nam tử đeo mặt nạ kia là ai?" Âu Dương An

nghe trong lời nói của Vân Khinh Cuồng đối với nam tử đeo mặt nạ kia rất nghi hoặc: "Lúc trước Âu Dương Thấm mất tích, liệu có phải do hắn ta

giở trò quỷ không?"

"Không sao, mặc kệ hắn là ai cũng chẳng có gì phải sợ. Bây giờ hắn đối với chúng ta chỉ có một thân phận, là kẻ

địch." Âu Dương Tĩnh đối với bạn bè của mình luôn rất hết lòng, nhưng

đối với kẻ địch cũng là vô cùng tàn khốc.

"Chúng ta cứ vươn cao

cổ lên chờ đi, để xem bọn chúng có thể dựa vào mấy trò vớ vẩn này lấy

đầu chúng ta xuống được không." Đầu của nàng trừ mình ra, ai cũng đừng

mong thương nhớ.

“Ừ.”

Hôm sau, Âu Dương Tĩnh bọn họ rời

quán trọ. Ba người một hổ, chuẩn bị tiếp tục hành trình du sơn ngoạn

thủy. Hơn nữa nếu bọn họ không ra khỏi cửa, chỉ sợ những người kia không có nhiều cơ hội ra tay.

Âu Dương An thuê một chiếc xe ngựa, Âu

Dương Tĩnh, Sở Ly La hai nữ tử mang theo Bạch Hổ ngồi trong xe, còn Âu

Dương An làm xa phu ở bên ngoài điều khiển.

Xe ngựa vừa đi vào rừng thì phía trước xuất hiện một hàng người áo đen, đứng nơi đó, yên lặng nhìn hắn.

Âu Dương An kéo dây cương, cho xe ngựa dừng ở ven đường.

Trong xe ngựa Sở Ly La và Âu Dương Tĩnh nhìn nhau, trong mắt thoáng hiện hào quang thần bí: Đến đây đi.

Âu Dương Tĩnh bàn tay mềm đẩy cửa xe ngựa ra, hào phóng mà bình tĩnh nhìn đám người lai giả bất thiện kia.

"Các vị muốn gì?"

"Để lại bí kíp điều khiển thú." người áo đen cầm đầu lạnh giọng đáp.

Cả bọn Âu Dương An lập tức rõ ràng, quả nhiên những người này đều vì bí kíp mà đến.

"Ta không muốn đưa đấy!" Âu Dương Tĩnh không sợ, ngược lại hướng tới đám

người áo đen kia tươi cười. Nụ cười lộ lúm đồng tiền ngọt ngào, giọng

nói mềm mại. Nhưng lời kia đã khiến đám người áo đen nổi giận.

"Không để lại bí kíp, người cũng đừng mong rời đi."

Dứt lời, vung tay lên. Tên áo đen phía sau tay cầm kiếm, lướt đi như gió

bước nhanh phóng tới chỗ Âu Dương Tĩnh bọn họ. Hiển nhiên, đám người này là kiên quyết muốn đoạt lấy.

Âu Dương Tĩnh cười nhạo một tiếng, duỗi tay ra, ngọc tiêu lập tức rơi xuống trong tay nàng. Sau đó chấp ở bên môi.

Những người áo đen kia thấy thế đều dừng chân, lui về phía sau mấy bước. Bọn

họ đã sớm biết tiêu kia của Âu Dương Tĩnh có bao nhiêu lợi hại, hơn nữa

hiện giờ đang ở trong rừng cây, ai biết tiếng tiêu của nàng sẽ gọi ra

bao nhiêu mãnh hổ dã thú?

"Lão đại, làm sao bây giờ?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 81

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 81
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...