Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 80

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặt trời lên rồi

lại lặn, lại là một ngày mới. Âu Dương Tĩnh bọn họ ra khỏi quán trọ, kết quả thấy rất nhiều người vây quanh một chỗ nghị luận. Khi thì lắc lắc

đầu, khi thì bàn tán.

Sở Ly La nhìn thấy lập tức hiếu kỳ: "Đã xảy ra chuyện gì?"

"Không biết." Âu Dương Tĩnh lắc lắc đầu, sau đó nhếch môi nói với Sở Ly La: "Hay là, chúng ta cùng đi xem thử."

“Được.” Ba người hướng về chỗ đám đông đi tới. Kết quả vừa ngang nhiên xông

qua, còn chưa kịp mở miệng hỏi, chợt nghe thấy đoạn đối thoại: "Thật vậy sao? Nữ tử cưỡi thú là con gái của một thị thiếp trong Âu Dương Phủ

tướng quân, chính nàng ta hại chết Tướng quân Phu nhân và hai vị công tử ư? Chuyện này cũng quá ngoan độc đi?"

"Đúng thế, đúng thể, ai mà chả biết nhà giàu có thì nhiều thị phi, đều nhiều máu tanh như thế…"

"......" Nghe thấy mấy câu đối thoại này, Âu Dương An và Sở Ly La sắc mặt lập tức chìm xuống. Đồ ngốc cũng biết, nhất định là có người nhằm

vào Tĩnh nhi tung ra lời đồn, rốt cuộc là ai đây? Nếu để cho hắn bắt

được có lột da chúng hắn cũng không hả Vâng.

Âu Dương An nắm tay

giật giật, bất kể là ai, dám hại Tĩnh nhi, hắn đều tuyệt đối không dễ

dàng tha thứ. Thường ngày là soái ca ôn nhu như ngọc, bây giờ vì một

người mà trở nên hung hãn. Âu Dương Tĩnh là nhược điểm của hắn, ai dám

động vào, hắn sẽ cùng liều mạng với người đó.

Sở Ly La cũng

quyết định dùng đến thế lực của mình, dám trêu chọc bạn của Thất công

chúa nàng, muốn chết sao! Trái ngược với hai người kia vẻ mặt đang trầm

xuống, Âu Dương Tĩnh thì cong môi, vẻ mặt mang theo mấy phần trào phúng. Bàn tay chạm tới trâm ngọc trên người, kẻ đứng sau lưng kia chừng nào

thì hiện thân đây?

"Đi thôi, không có gì hay để nghe." Nàng

hướng về Âu Dương An và Sở Ly La nói: "Nhưng chẳng lẽ để mặc bọn họ nói

vậy sao?" Sở Ly La mất hứng, nếu cứ tiếp tục truyền đi như thế. Không

quá ba ngày, Tĩnh nhi sẽ trở thành yêu nữ, đại ma nữ mất thôi.

"Nói thì cũng đã nói rồi." Âu Dương Tĩnh chu môi: "Chẳng lẽ bọn họ nói, tôi sẽ thiếu mất khối thịt nào sao?"

"Nhưng......" Nàng nghe xong trong lòng không thoải mái.

"La, chúng ta cần gì để ý này nọ. Cứ xem chuyện đó như gió thoảng ngoài tai đi." Âu Dương Tĩnh lại có tâm tư nói giỡn.

Sở Ly La nghe vậy ngẩn ra, tiếp theo cũng cười. Vậy cũng đúng, lại nói, ở

hiện đại, giới minh tinh không phải vẫn bị Cẩu Tử dội nước bẩn lên người đó sao. Người ta cũng vậy mà sống được tự tại, hơn nữa khí khái càng

tăng cao.

"Được rồi, coi như chó sủa loạn đi." Nàng nhún vai, cũng giống Âu Dương Tĩnh phớt lờ.

Hai người bọn họ thông suốt, nhưng Âu Dương An thì không thể. Ở cổ đại,

thanh danh rất quan trọng. Nhất là thanh danh của nữ tử, hắn sao có thể

để người khác phá hư danh dự của em gái mình đây. Nhưng bây giờ dù hắn

có chạy ra làm sáng tỏ, cũng sẽ không có người tin. Chẳng bằng tìm ra

người tung tin đồn này giải quyết thì tốt hơn.

Bọn họ vừa định

đi, kết quả ai biết sau đó, lại có chuyện khiến bọn họ dừng lại bước

chân: "Các ngươi nói nàng ta có phải là yêu nữ không? Sao có thể dùng

tiếng tiêu khống chế mãnh thú?"

"Hư, ta nghe nói không phải đâu, mà là trên tay nàng ta có một quyển bí kíp, học xong là điều khiển được thú. Vô cùng lợi hại."

"Vậy sao?"

"Chắc là vậy rồi. Tin này sẽ làm cho người trong võ lâm thèm muốn, không biết trên giang hồ lại nổi lên bao nhiêu gió tanh mưa máu đây? Dân đen thấp

kém như chúng ta cũng chỉ có thể nhìn."

"......"

Âu Dương Tĩnh và Âu Dương An, Sở Ly La nhìn nhau, trên vầng trán đã đọng

lại sát khí. Cả đôi con ngươi màu ngọc bích của Tiểu Bạch Hổ ngồi trên

vai Âu Dương Tĩnh cũng hơi đổi, dường như có chút suy nghĩ.

"Chúng ta về quán trọ trước rồi nói sau."

“Được.”

Quán trọ, trong phòng Âu Dương Tĩnh.

"Mọi người nói xem, rốt cuộc là ai ở sau lưng phá rối?" Sở Ly La híp con mắt lại, đôi con ngươi hẹp dài trong mắt phát ra ánh sáng lạnh. Đứng sau

lưng làm ra loại hành động đê tiện này đả thương người, nhất định là đồ

chuột nhắt.

"Còn chưa biết." Âu Dương Tĩnh lắc lắc đầu: "Nhưng

tôi và Ca từ khi rời cốc tới nay, kẻ thù đếm cũng không hết. Nếu loại

trừ thì, có khả năng nhất đó là Âu Dương Thấm và Vương gia."

"Trước tiên nên phái người đến Vương gia xem qua một chuyến đi, đã mấy ngày

rồi, bọn họ không lý nào lại không có hành động." Sở Ly La nói.

Âu Dương Tĩnh gật đầu một cái. Nàng lấy trâm ngọc ra, trực giác mách cho nàng biết đó chính là Âu Dương Thấm.

"Thiệt là lời đồn lúc trước vốn không có gì, nhưng bây giờ......" Sở Ly

La cau mày: "Người trong giang hồ đối với bí kíp võ công này đều rất

cuồng nhiệt, ai cũng muốn xưng bá thiên hạ. Bây giờ truyền ra trên người Tĩnh nhi có thể có bí kíp điều khiển thú, chỉ sợ nhiều người đều đã rục rịch, đến lúc đó phiền phức của chúng ta sẽ nhiều hơn."

"Để ta

xem ai dám tìm đến Tĩnh nhi gây phiền toái?!" Âu Dương An sắc mặt trầm

xuống, tiếp theo nhìn về phía Âu Dương Tĩnh, lời nói nhỏ nhẹ: "Tĩnh nhi, trước kia đều là muội bảo vệ đại ca. Lần này đại ca nhất định phải bảo

vệ muội, mặc kệ là bao nhiêu người, ta cũng sẽ không lùi bước, vẫn đi

theo bên cạnh muội......"

"Ca——" Âu Dương Tĩnh nhìn Âu Dương An. Hai người bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt đều chỉ có bóng dáng đối phương.

Sở Ly La ở một bên nhìn, nhíu mày lại. Sao có cảm giác ánh mắt Âu Dương An nhìn Tĩnh nhi dường như không hoàn toàn chỉ là huynh trưởng nhìn em

gái. Mà Tĩnh nhi, hình như cũng quá để ý Âu Dương An. Tuy hai người bốn

mắt nhìn nhau, một người áo bào trắng như ngọc, một người váy phấn xinh

đẹp, nhìn thế nào cũng thực bình thường. Chẳng qua nếu không khí không

phải có chút ám muội là tốt rồi.

"Tĩnh nhi, bây giờ cô định làm

gì? Muốn tôi hỗ trợ một tay không?" Sở Ly La lên tiếng cắt đứt ánh mắt

trao đổi của hai người. Âu Dương Tĩnh thu hồi ánh mắt, khuôn mặt lại đột nhiên đỏ lên. Vừa rồi nàng lại thiếu chút nữa rơi vào ánh mắt thâm thúy của Đại ca, tại sao như vậy? Hắn là đại ca của mình mà, cho dù linh hồn không phải, nhưng thân thể này vẫn là em gái của hắn.

"Nếu đã

không biết đối phương là ai, vậy cứ lấy tĩnh chế động đi, ôm cây đợi

thỏ." Chờ đỏ ửng lui đi, Âu Dương Tĩnh thản nhiên nói. Mà thất thường

đâu chỉ có nàng, Âu Dương An vừa rồi cũng thiếu chút nữa làm ra hành

động thất lễ. Nhìn môi anh đào phấn nộn, hắn thế nhưng lại muốn hôn Tĩnh nhi. Nghĩ tới đó, thân thể liền xao động, khó chịu. Nhưng không thể che giấu hết phần rung động kia.

"Ôm cây đợi thỏ không sao, nhưng

cũng không thể đợi mãi. Chúng ta phải tra ra người kia rốt cuộc là ai

mới được." Bỏ nhung nhớ trong lòng qua một bên, Âu Dương An cũng nói.

“Phải đó.” Sở Ly La gật đầu,

"Kỳ thực bên cạnh tôi vẫn còn một hộ vệ, tôi sẽ cho hắn đến chỗ Vương gia xem xét tình hình trước, có lẽ sẽ có tin tức gì đó."

"Không, hộ vệ của cô vẫn nên giữ lại bảo vệ cô đi." Âu Dương Tĩnh lắc đầu.

"Ai da… hay là để Cuồng đi." Dù sao cũng là thần thú, nếu hắn đi, ẩn thân sẽ không ai nhìn thấy.

Tiểu Bạch Hổ cuộn tròn ở một bên trên bàn vừa nghe lập tức trợn trắng mắt,

tốt rồi, hắn lại đi làm nô lệ: "Thôi được, để ta đi." Có thể không đi

sao? Ai kêu mình lại đi ký cái khế ước kia. Âu Dương Tĩnh bọn họ cười ra tiếng, đều bị Vân Khinh Cuồng làm trò mà buồn cười.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 80

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 80
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...