Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 121

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tiểu thư nhà chúng ta mời hai vị công tử dùng một câu hình dung mỹ mạo của nữ tử."

Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh nghe lời Lạc nhi nói thì nhìn nhau, không

khỏi thầm đoán sẽ không phải Chiêu Nguyệt đang muốn bọn họ dùng thư pháp để khen nàng ta chứ. Có điều nàng ta ra ba đề thật đúng là đơn giản,

trên cơ bản chỉ cần hơi có học vấn thôi là mọi người có thể đáp được,

thật không biết nàng ta làm sao đạt được danh hiệu hoa khôi này, chẳng

lẽ chỉ bằng rất xinh đẹp?

"Cắt, cái này mà là đề sao? Chúng ta ở

nơi này cái gì nghe được nhiều nhất, còn không phải là các khách nhân

dùng lời nói khen các cô nương sao." Nha hoàn trước đó cũng không cam

lòng ở bên cạnh nói nhỏ, xem ra nàng ta đối với hoa khôi Chiêu Nguyệt

này dường như không có cảm tình lắm.

"Danh hoa khuynh quốc hai tướng diệp." Âu Dương An đáp án.

"Vân tưởng quần áo Hoa Tưởng Dung." Âu Dương Tĩnh đáp án.

Đáp án của hai người đều lấy từ thơ cổ, có lẽ thông thường, nhưng cũng là câu thơ hình dung mỹ nhân kinh điển.

"Hay cho câu vân tưởng quần áo Hoa Tưởng Dung." Trong phòng vang lên giọng

nói mềm mại đáng yêu cực mị, nếu nam tử nghe xong tất nhiên xương cốt

đều thoải mái, có điều Âu Dương Tĩnh không phải nam tử, mà Âu Dương An

mặc dù trên mặt có chút ửng hồng, nhưng lại không phải phàm phu tục tử,

hai người cũng không có gì luống cuống.

Nha hoàn kia thấy hai người vẫn bảo trì bình thảnnhư vậy, đối với bọn họ rất có cảm tình.

"Hai vị công tử, tiểu thư nhà chúng ta cho mời." Lạc nhi đi ra, cười khanh

khách với anh em Âu Dương An, hiển nhiên đối với bọn họ cũng hơi chào

đón.

Anh em Âu Dương An gật đầu, trước khi vào phòng vẫn không quên quay lại gật đầu chào với nha hoàn kia:

"Làm phiền cô nương đưa chúng ta đến đây."

"Tất cả đều là việc tiểu tỳ nên làm." Nha hoàn có chút thụ sủng nhược kinh, hảo cảm đối với hai người bọn họ mạnh hơn.

Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh lại là gật đầu, bấy giờ mới theo Lạc nhi vào

phòng hoa khôi, Âu Dương Tĩnh lại không bỏ qua vẻ mặt của nha hoàn, có

lẽ tiểu nha hoàn này cũng có thể thành người cung cấp tình báo tốt, dù

sao đã ở đây lâu, nha hoàn lại càng không bị người đề phòng.

Âu

Dương An, Âu Dương Tĩnh cùng vào phòng của hoa khôi, lập tức đập vào mũi là mùi son phấn, nhưng bọn họ lại phát hiện gian phòng ở cực kỳ thanh

nhã, phía sau màn tơ có một nữ tử đang ngồi đánh đàn. Mặc dù không thấy

rõ dung mạo, nhưng tư thái kia có thể đoán được là một nữ tử kiều mị

động lòng người. Ngón tay nhỏ nhắn khảy trên những dây đàn, tạo ra những âm thanh yểu điệu, duyên dáng làm say lòng người…

Âu Dương An,

Âu Dương Tĩnh cũng không quấy rầy đến nữ tử đang đánh đàn kia. Hai người theo hướng Lạc nhi mời, ngồi xuống ghế, nhận lấy trà nàng ấy đưa lên,

vừa uống trà vừa nghe đàn. Mãi đến khi khúc nhạc hoàn thành, hai người

mới buông ly trà xuống.

"Chiêu Nguyệt tiểu thư, khúc đàn ra thật

tuyệt diệu." Âu Dương Tĩnh cong môi nói, không có nửa điểm nịnh nọt,

giống nhau đang nói chuyện thường ngày.

Âu Dương An cũng gật đầu, khóe miệng mang theo nét cười yếu ớt, tương tự không có lời khen.

Lạc nhi thấy kỳ quái, từ trước tới nay đến gặp tiểu thư nhà nàng chưa có

khách nhân giống hai vị công tử này, nên nói là khích lệ, hay là nên nói bọn họ đang nói về một sự kiện rất bình thường. Chẳng lẽ tiếng đàn của

tiểu thư nhà nàng không thể đánh động đến bọn họ sao?

Phía sau

màn tơ, Chiêu Nguyệt cũng kinh ngạc, có điều chỉ luống cuống một chút,

rất nhanh nàng lại giương lên tươi cười rồi đứng lên, bàn tay mềm mại

với các móng tay được sơn màu đỏ thắm vén lên màn tơ bước liên tục từ

bên trong đi ra.

"Hai vị công tử dường như đối với tiếng đàn của Nguyệt nhi dường nhi không hài lòng lắm?"

Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh ngẩng đầu nhìn, quả nhiên hoa khôi này rất

quyến rũ. Hơn nữa còn có một đôi mắt câu hồn. Nhưng có điều, hai người

bọn họ đã thấy qua rất nhiều tuấn nam mỹ nữ, hơn nữa bản thân cũng được

xem là cực phẩm. Nàng ấy mặc dù mị, nhưng trên người kỳ thật vẫn có nét

phong trần, không giống Sở Ly La quyến rũ cao quý.

"Chiêu Nguyệt

tiểu thư đừng nói vậy, tiếng đàn của tiểu thư tất nhiên không sai. Tuy

nhiên núi cao vẫn có núi cao hơn, chúng ta ngược lại đã nghe qua ca khúc động lòng người hơn."

Âu Dương Tĩnh giương môi mà cười, tà tứ,

cảm giác không có nửa điểm nịnh nọt, ngược lại trực tiếp chỉ ra tài nghệ của nàng ta có người hay hơn. Âu Dương Tĩnh nghĩ kỹ, đại đa số người

đối với hoa khôi hẳn là khen ngợi, như vậy nàng cũng không cần phải khen nữa, nên chọn một con đường riêng ngược lại mà đi. Hơn nữa trong mắt

hoa khôi này mình đích thực cũng thấy được điều đó. Nếu mình mở thanh

lâu, dạy dỗ nữ tử thì coi như ăn chắc, ngay cả tiểu nha hoàn, nàng cũng

sẽ cho người ta cảm giác không giống nhau. Cho nên Túy Tiên Các này mang danh là đại thanh lâu đứng đầu Hoàng Thành có chút danh không đúng với

thực. Có lẽ nàng nên cho người của Dẫn Lâu đến Quân Quốc, mở một nhà

thanh lâu để chơi đùa.

Chiêu Nguyệt nhìn nam tử nói chuyện, tuy

có chút tinh tế, nhưng dáng vẻ tà tứ so với nam tử bên cạnh ôn nhuận tao nhã càng chọc người chú ý. Hơn nữa hai người này trên người đều không

có ý nịnh bợ đón ý nói hùa với mình, thế này khiến nàng cảm thấy ngạc

nhiên.

Chiêu Nguyệt mấp máy môi, cũng ưu nhã ngồi xuống đối diện

Âu Dương An. Bên trong áo yếm màu trắng vẽ hoa, lộ ra chiếc cổ mảnh

khảnh và xương quai xanh quyến rũ, làn da mát lạnh như ngọc, hơn nữa mị

nhãn kia cố ý khẽ cong, thật sự là tư thái ngàn vạn mị hoặc.

"À,

là do Chiêu Nguyệt tài sơ học thiển. Không biết hai vị ở đâu gặp qua vị

cao nhân có cầm kỹ cao siêu như thế? Chiêu Nguyệt luôn có niềm đam mê

với cầm kỹ, thật sự rất muốn thỉnh giáo vị này." Nàng dám khẳng định

trong hoàng thành này, không có nữ tử thanh lâu nào có cầm kỹ cao minh

hơn so với nàng. Các nàng ấy muốn học, chủ yếu vẫn là để quyến rũ khách

làng chơi, về phần cầm kỳ thư họa là điểm giúp các nàng ấy tăng thêm lợi thế thôi.

"Ha ha, nếu tiểu thư muốn nghe. Tại hạ sẽ thổi tiêu."

Âu Dương Tĩnh đột nhiên nghĩ ra cách này, dùng tiếng tiêu để nhiếp hôn,

để xem nàng ta có biết chuyện về Tam Lăng Kiếm hay không?

"Thật

sao?" Chiêu Nguyệt có chút ngạc nhiên nhìn Âu Dương Tĩnh, sau đó nhìn

thấy nàng bên hông giắt ngọc tiêu, gật đầu, "Nếu vậy, Chiêu Nguyệt cần

phải rửa tai lắng nghe."

"Bêu xấu rồi." Âu Dương Tĩnh lấy xuống ngọc tiêu, đưa lên bên môi, sau đó bắt đầu thổi.

Tiếng tiêu từ từ vang lên, tiết tấu thật sự là kỳ diệu. Chiêu Nguyệt và Lạc

nhi nhìn bọn họ, nghe tiếng tiêu, đều cảm giác mình say. Thì ra nhạc

khúc quả nhiên so với mình cao minh hơn rất nhiều, ánh mắt của các nàng

dần dần mê ly, giống như tiến nhập vào một thế giới khác.

Âu Dương An cũng nhìn ra bọn họ có vẻ không thích hợp, sau đó nhìn về phía Âu Dương Tĩnh.

Âu Dương Tĩnh gật đầu, lấy ánh mắt ý bảo hắn nên hỏi một chút vấn đề.

Anh em ăn ý, Âu Dương An tất nhiên hiểu được Âu Dương Tĩnh muốn làm gì, vì thế gật đầu, đi đến trước mặt Chiêu Nguyệt.

Chiêu Nguyệt và Lạc nhi ánh mắt mê mang, căn bản không biết cái gì. Chỉ cảm

thấy trong lỗ tai có khúc nhạc rất thư thái, làm cho các nàng có cảm

giác muốn đi ngủ. Tâm thần mơ hồ, căn bản không thuộc về mình.

"Chiêu Nguyệt tiểu thư, các nàng có nghe nói qua về Tam Lăng Kiếm chưa?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...