Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 120

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quân Quốc, Đông cung.

Một viên Dạ Minh Châu cực lớn khảm trên vách đá, lay động ánh nến, đem gian phòng chiếu sáng như ban ngày. Cửa sổ mở ra, gió đêm thổi vào cuồn

cuộn.

"Bọn họ đến đâu rồi?" Mộc Nguyệt Ly miễn cưỡng nhìn lướt qua hộ vệ ẩn danh của mình.

“Hồi bẩm thái tử, Âu Dương cô nương cùng với Âu Dương công tử đã đến Quân

Quốc vào buổi trưa. Tìm nơi ngủ trọ tại Tường Vân quán trọ." hộ vệ đáp.

"Còn bây giờ? Bọn họ đến Quân Quốc có động tác gì không?" Ánh mắt Mộc Nguyệt Ly híp lại, không biết đang suy nghĩ gì.

"Âu Dương cô nương cùng với Âu Dương công tử hôm nay đầu tiên là ở trên

đường cứu dân chúng thiếu chút nữa bị xe ngựa chèn phải, còn có chủ xe

là Nghiên quận chúa. Sau đó đến mấy quán trà các loại... xem ra dường

như là tìm hiểu tin tức......" hộ vệ tiếp tục đáp.

"Đợi chút ——" Mộc Nguyệt Ly mở to mắt, "Ngươi nói bọn họ cứu Nghiên quận chúa?"

"Vâng" hộ vệ gật đầu.

"Nghiên quận chúa kia có phản ứng gì?" Người khác không biết Nghiên Nhi, nhưng

hắn thì biết. Đường muội này của hắn, mặt ngoài thì ôn nhu thục nữ,

nhưng kỳ thật bên trong lại tương đối tùy hứng bá đạo. Tuy đã sắp đến

tuổi xuất giá, lại cứ thiên hạ ai cũng không thích. Nói gì là không có

chân chính quân tử, hắn đột nhiên nghĩ đến Âu Dương An ôn nhuận như

ngọc, không biết đường muội có coi trọng hắn hay không?

"Quận

chúa dường như rất cảm tạ Âu Dương công tử cứu ngài ấy, nhưng Âu Dương

công tử ngay cả tên cũng không nói cho quận chúa biết."

"Nghiên

Nhi nếu thật sứ có hứng thú với Âu Dương An, nó sẽ không từ bỏ đâu." Mộc Nguyệt Ly cười cười, chỉ sợ Âu Dương An cứu người lại cứu ra một đoạn

đào hoa, có điều không biết hắn có muốn đào hoa hay không thôi.

"Chủ nhân ——"

Ngay trong lúc Mộc Nguyệt Ly hơi trầm, đã thấy một hộ vệ khác cũng đi đến.

"Chuyện gì, nói đi." Mộc Nguyệt Ly cũng không có nghi thức xã giao, hộ vệ thân

cận bên cạnh hắn có bốn người. Mỗi một hộ vệ đều có bản lĩnh của riêng

mình, hơn nữa tương đối trung thành, cho nên hắn thực yên tâm.

“Hồi bẩm chủ nhân, Âu Dương cô nương và Âu Dương công tử hiện giờ đang ở Túy Tiên Các." Một hộ vệ khác đáp.

"Cái gì?" Mộc Nguyệt Ly giật mình, "Bọn họ chạy tới Túy Tiên Các?" Lại đi thanh lâu?

"Vâng,” hộ vệ đáp, ”người của chúng ta nhìn thấy Âu Dương cô nương nữ giả nam trang, cùng Âu Dương công tử đến Túy Tiên Các.”

"Chẳng lẽ bọn họ muốn đến thanh lâu tìm hiểu tin tức?" Mộc Nguyệt Ly cũng đoán được một ít, quán trà, thanh lâu đều là địa phương dòng người hỗn tạp,

tin tức lưu truyền là rất rộng.

Hai hộ vệ cũng không nói gì, còn chưa tới phiên bọn họ tùy tiện ở trước mặt chủ nhân suy đoán.

"Đi thôi, chúng ta cũng đi nhìn xem." Mộc Nguyệt Ly đột nhiên đứng lên, mặc trên người áo bào hoa lệ, đi ra ngoài cũng chỉ bị cho là phú gia công

tử thôi, hơn nữa vẻ mặt kia, thực sự như là đang đi dạo thanh lâu.

"Chủ nhân ——" hộ vệ giật mình rồi, chủ nhân lại muốn tự mình đến địa phương kia.

"Đi thôi." Mộc Nguyệt Ly vẻ mặt thay đổi, sau đó đi đến phía trước.

Hai hộ vệ nhìn nhau, đều thực bất đắc dĩ đi theo.

Túy Tiên Các, đèn lồng treo cao, theo gió dao động, ngọn đèn m//ô//n//g lung, âm

khúc lả lướt, nữ tử thanh lâu trang điểm xinh đẹp, không kiêng nể gì cất giọng trêu đùa, ở chốn làng chơi này đều là cực kỳ…… bình thường.

Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh theo nha đầu đi vào phòng của hoa khôi Chiêu

Nguyệt, đem âm thanh mị hoặc đều ngăn cách ở bên ngoài. Bởi vì Chiêu

Nguyệt có được một cái tiểu viện độc lập, tương đối cách biệt với bên

ngoài, nơi này thật là im lặng, tuy vẫn thoáng mùi hương phấn, nhưng

cũng là có vài phần nhẹ nhàng khoan khoái.

Âu Dương An và Âu

Dương Tĩnh nhìn nhau, đối với Chiêu Nguyệt có vài phần hiếu kỳ. Có điều

không biết Chiêu Nguyệt có thể lộ ra vài phần tin tức hay không, kỳ thật bọn họ muốn ở đại sảnh hơn, người nơi đâu càng nhiều, phải biết rằng

nơi đó tin tức thu lượm cũng càng dễ dàng hơn. Âu Dương An thật sự không được tự nhiên, hơn nữa Âu Dương Tĩnh cũng không biết bình thường khách

làng chơi có biết Tam Lăng Kiếm hay không, nàng phỏng chừng ít nhất sẽ

dính dấp một chút đến quan lại quyền quý. Mà thông thường người có tiền

tất nhiên sẽ tìm đến những nữ tử thanh lâu xinh đẹp.

"Chiêu Nguyệt tiểu thư, có hai vị khách đến." Nha hoàn dẫn bọn họ đến ngoài cửa, hướng vào bên trong gọi.

Rất nhanh, từ bên trong bước ra một cô bé khác mặc áo lục. Xem ra ánh mắt

sáng ngời có thần, còn có vài phần thông minh. Đại khái nàng ta chính là tiểu nha hoàn bên người hoa khôi Chiêu Nguyệt.

"A, thì ra là tiểu Lạc. Tiểu thư nhà muội đâu?" rời khỏi Âu Dương An bọn họ chạy tới chỗ nha hoàn cười hỏi.

"Oánh tỷ tỷ, tiểu thư nhà muội ở bên trong. Mama có phải đã quên rồi không,

tiểu thư nhà muội không phải là ai cũng có thể gặp. Phải theo quy củ của tiểu thư." Thấy nha hoàn tùy tiện dẫn người vào, Lạc nhi dường như

không quá cao hứng. Có điều ánh mắt đảo qua Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh thì lại đỏ mặt vài phần, cô bé thật không ngờ người đến lại là hai nam

tử tuấn mỹ.

"Muội ——" nha hoàn mặt trầm xuống, "Mama nói tất nhiên là phải được, chẳng lẽ......"

"Hai vị cô nương đừng cãi nhau." Âu Dương Tĩnh lên tiếng ngăn lại các nàng

ấy, nàng đối với quy củ của Chiêu Nguyệt rất hiếu kỳ. Chẳng lẽ giống với một ít tình tiết trong tiểu thuyết nàng từng xem qua, muốn tới thi phải đấu cờ, hay là thi thơ vẽ tranh? Quân cờ chắc là không biết, để đại ca

lo. Còn mình thì làm thơ nha, tất nhiên có thể mượn thêm mấy bài thơ cổ

của người xưa cho đủ số.

"Nếu Chiêu Nguyệt tiểu thư có quy tắc, vậy mong vị Lạc tiểu cô nương này giảng giải giúp một chút thế nào là hình thức quy củ?"

"Công tử, các vị hoàn toàn không cần phải thế. mama đã cho các vị đến đây,

tất nhiên là không cần quá quy củ." Nha hoàn kia hiển nhiên đối với Âu

Dương An bọn họ cũng không dám tin tưởng.

Nhưng Lạc nhi tiểu cô

nương thì thích thú gật đầu. Hai vị công tử này. Một ôn nhuận tao nhã,

một tà tứ tuấn mỹ, xem ra cũng không phải người thường. Nói không chừng

trong đầu sẽ có một ít chữ?

"Hai vị công tử muốn theo quy củ mà đến? Vậy được, xin chờ một chút, ta đây lập tức vào bẩm báo tiểu thư nhà chúng ta."

Dứt lời, Lạc nhi đã đem ba người gạt ở ngoài cửa, đi vào phòng, rất nhanh, chỉ nghe thấy tiếng nàng ấy lại truyền tới:

"Hai vị công tử, tiểu thư nhà chúng ta muốn ra đề mục. Các vị nghe kỹ nha.

Đề thứ nhất là đoán câu đối, vế trên là: giương trường cung, kỵ kỳ mã,

đan mâu khiêu chiến. Mời hai vị công tử đối ra vế dưới?"

Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh đều mỉm cười, đề như thế không thể làm khó được bọn họ.

"Chung kim trẻ nhỏ, lê lợi bò, thập khẩu vì Điền." Âu Dương An đối ra vế dưới.

Trong phòng an tĩnh trong chốc lát, rất nhanh, giọng Lạc nhi lại truyền đến:

"Công tử giỏi văn thái. Vậy xin mời nghe đề thứ hai: muôn tía nghìn hồng Yến trong âm thanh, đoán một chữ."

"Đẹp." Lần này là Âu Dương Tĩnh dẫn đầu đáp ra, cái này là do nàng ở hiện đại từng thấy qua trong câu đố chữ, đồng âm đố chữ.

"Hai vị công tử lại đáp đúng, còn một đề mục cuối cùng là các vị có thể vượt qua kiểm tra rồi. Xin nghe——"

"Tiểu thư nhà chúng ta mời hai vị công tử dùng một câu hình dung mỹ mạo của nữ tử."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...