Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 108

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặt trời lặn, ánh sáng mờ dần, cuối cùng tàn lụi, màn đêm buông xuống.

Đảo mắt một cái, mặt đất đã bị đêm tối bao phủ. Trấn nhỏ giản dị không có

náo nhiệt, thời gian cơm chiều qua đi, trấn trên lại có vẻ yên tĩnh.

Âu Dương Tĩnh, Âu Dương An hai người gọi tiểu nhị đem đồ ăn đưa lên phòng, sau đó dùng bữa cơm chiều. Hai anh em bắt đầu khoanh chân luyện công,

tiếp tục tu luyện linh lực của bọn họ. Mà Vân Khinh Cuồng cùng bọn họ

chia tay ở ngoài trấn nhỏ cũng đã trở về, trông hắn có vẻ thỏa mãn,

không biết đi làm cái gì. Hắn cũng không quấy rầy hai người luyện công,

mãi đến khi bọn họ thu hơi thở, mở to mắt.

"Cuồng, ngươi về rồi à." Âu Dương Tĩnh gật đầu với Vân Khinh Cuồng.

“Ừ.” Vân Khinh Cuồng cũng gật đầu, sau đó nhìn bọn họ mỉm cười."Công lực của các ngươi lại tiến bộ rồi."

Âu Dương Tĩnh và Âu Dương An mỉm cười, Âu Dương Tĩnh đã luyện tới tầng thứ chín. Còn Âu Dương An cũng đến tầng tám. Hai người bây giờ chỉ cảm thấy toàn thân đều thư sướng, thân thể so với trước đây càng thêm nhẹ nhàng, nhẹ đến nỗi dường như có thể bay lên.

"Tốt lắm, đi thôi, đến

lúc qua chỗ quân doanh nhìn một chút rồi." Âu Dương Tĩnh đem này nọ thu

vào vòng chứa đồ, sau đó cùng Âu Dương An theo đường cửa sổ bay vút mà

đi. Vân Khinh Cuồng lại biến trở về con hổ nhảy tán loạn đi theo, nhảy

tới đầu vai Âu Dương Tĩnh.

Ở cửa chính quân doanh, có đầu gỗ dựng cọc lâu cao cao. Đứng trên đó nhìn xa xa có binh lính tuần tra canh

gác. Ở dưới, tương tự có rất nhiều binh lính tới tới lui lui dò xét.

Trong quân doanh cứ cách vài bước chân sẽ có một cái lều, vẫn sáng đèn đuốc,

nhưng binh lính tuần tra cũng thực im lặng, cho nên quân doanh cũng

tương đối yên tĩnh.

Âu Dương Tĩnh, Âu Dương An, Vân Khinh Cuồng

bọn họ từ bên ngoài tiến vào không ai phát hiện. Bởi vì võ công của bọn

họ rất cao thâm, thân hình nhanh nhẹn, mặc dù có cảm giác, nhưng những

binh lính kia vẫn tưởng là mình bị hoa mắt.

"Nơi đó chắc là doanh trướng của tướng quân." Âu Dương Tĩnh nhìn thấy một tòa doanh trướng to lớn chỉ chỉ.

"Đi xem sẽ biết." Âu Dương An tiếp miệng nói.

“Được.” hai anh em hướng tới tòa doanh trướng mà đi, quả nhiên bên trong còn để đèn. Bọn họ nhìn nhau, không tiếng động bước vào doanh trướng.

Trong doanh trướng, Âu Dương Ngự đang ngồi chỗ bàn nhíu mày lại xem tấu thư.

Bên cạnh bàn ngọn đèn m//ô//n//g lung, đưa bóng dáng ông kéo dài chiếu vào

doanh trướng trên vách.

Âu Dương An nhìn phụ thân của mình, trong lòng cảm tình hơi phức tạp. Dưới ánh đèn, Âu Dương Ngự kia nhíu chặt

chân mày khiến ông nhìn qua thấy rất nghiêm túc, nhưng lại có cảm giác

cô đơn, cẩn thận ngẫm lại, tướng quân phu nhân, Âu Dương Tinh, Âu Dương

Thần đều đã chết, Âu Dương Thẩm thì không thấy đâu, bây giờ ông ấy dường như chỉ còn lại anh em bọn họ. Nhưng anh em bọn họ đối với ông cũng

không thân thiết, thậm chí trong lòng còn thầm oán. Há miệng thở dốc,

hắn không có hô lên tiếng.

Âu Dương Tĩnh liếc nhìn vẻ mặt của Âu

Dương An, lại nhìn Âu Dương Ngự dưới ánh đèn. Trong lòng thở dài, quên

đi, dù sao, ông ấy cũng là phụ thân của thân thể này. Ngón tay nhỏ nhắn

vừa động, một trận gió thổi qua chỗ Âu Dương Ngự.

Âu Dương Ngự

chấn động, ngọn gió này ở đâu ra? Ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy con gái

của mình đứng cách đó không xa đang nhìn mình, ông lại sửng sốt, một lúc lâu không kịp phản ứng.

"Phụ thân ——" Âu Dương An rốt cuộc mở miệng, tuy giọng hơi nghẹn.

"An nhi, Tĩnh nhi, các con đã tới." Âu Dương Ngự cũng bình tĩnh trở lại,

đối với việc các con không tiếng động vào doanh trướng của mình thật ra

không hề sợ hãi, cũng không loạn. Vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt, cũng không

vì bọn họ đến mà thay đổi gì. Kỳ thật không phải ông không kích động, mà là tính cách của ông không cho phép, căn bản không biết cách biểu đạt

tâm tình như thế nào.

Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh gật đầu, sau đó đi tới chỗ của ông.

Lúc này Âu Dương Ngự mới đứng lên, chỉ tay cho bọn họ ngồi vào trên cái

băng bên cạnh, nhìn một đôi nam nữ hơn nửa ngày, thế này mới hỏi:

"Sao các con tới đây?" Đúng vậy, ông đương nhiên cảm thấy lạ. Ông không ngờ

mình tốn mất nửa tháng mới tra được tình huống, mà bọn chúng lại tới nơi này.

Âu Dương An không đáp, Âu Dương Tĩnh mở miệng, đôi mắt sáng ngời trong ánh đuốc m//ô//n//g lung chiếu rọi xuống giống như hào quang. Nàng nhìn chằm chằm Âu Dương Ngự, hỏi:

"Cha có biết có kẻ muốn giết người không?"

Âu Dương Ngự đầu tiên là lặng im, sau đó gật đầu:

"Biết. Chẳng lẽ các con đến là vì chuyện này?" ông có chút giật mình, ông cũng biết rõ vì những chuyện trước kia, hai anh em này đối với ông có nhiều

oán hận, cho nên ông mới giật mình. Bọn chúng vì nghe được có người muốn giết mình mà đến ư, trong lòng bọn chúng vẫn có người cha là ông, phải

không.

Âu Dương An gật đầu, nhưng thật ra là để khẳng định ý nghĩ của bản thân.

"Không hẳn vậy." vẻ mặt Âu Dương Tĩnh có chút kỳ quái, nàng vẫn như cũ nhìn Âu Dương Ngự, trong lòng nghĩ ông ấy đã biết có người muốn ám sát mình mà

lại không có chút phòng bị nào, nên nói ông quá mức tự tin, hay là bất

cần đây.

"Cha có biết đối phương tìm đến tổ chức sát thủ nào

không?" Nàng muốn xem một chút, khi ông biết được những tiếp theo liệu

có thể vẫn giữ được nét mặt lạnh lùng như vậy không.

"Tổ chức

nào?" Âu Dương Ngự tuy đoán không ra con gái rốt cuộc muốn nói cái gì,

nhưng cũng biết là phải theo nàng tiếp lời. Tin tưởng, nàng sẽ tự nói ra nguyên nhân với mình.

"Ám Lâu."

Âu Dương Ngự khẽ nhếch mày, lộ ra một chút cười lạnh:

"Xem ra đối phương thật đúng là để mắt đến ta." Ông đương nhiên biết Ám Lâu, là tổ chức sát thủ lớn nhất nhì trên giang hồ. Chỉ cần là bọn họ tiếp

nhận nhiệm vụ, hầu như sẽ không thất thủ bao giờ.

"Đúng vậy." Âu

Dương Tĩnh gật đầu, khóe miệng mang theo ý cười."Ám Lâu tiếp nhận nhiệm

vụ giết cha, mà bây giờ, Ám Lâu là của chúng con. Cho nên con và đại ca

mới đến đây."

"Con có ý gì?" Nghe được Âu Dương Tĩnh nói..., Âu Dương Ngự nhíu mày lại. Ông dường như nghe có chút hồ đồ.

"Ý của con chính là, con là chủ nhân của Ám Lâu." Âu Dương Tĩnh cũng không giấu diếm, "Thực tế Ám Lâu đã bị Dẫn Lâu thôn tính, mà con bây giờ là

Chủ nhân của Dẫn Lâu, tất nhiên cũng là Chủ nhân của Ám Lâu."

Âu

Dương Ngự giật mình nhìn con gái, Ám Lâu, Chủ nhân của Dẫn Lâu? Nàng có

liên quan đến tổ chức sát thủ, ông phát hiện mình càng ngày càng không

hiểu nổi đứa con gái này rồi, rốt cuộc sao lại thế này? Con gái mình sao lại biến thành chủ nhân giấu mặt của tổ chức sát thủ đây. Ông nghe con

gái nói..., mấp máy môi, vẻ mặt kỳ quái nhìn nàng:

"Các con không phải là tới giết ta chứ?" Ám Lâu tiếp nhận nhiệm vụ, chúng lại tự mình

đến? Chẳng lẽ là vì còn oán hận trước kia mình xem nhẹ chúng, hại chúng

chịu khổ sao?

“Muốn giết cha, còn cần chúng con tự mình ra tay sao?"

Âu Dương Tĩnh tức giận tiếp lời, "Con cũng quá đề cao mình."

Khẩu khí của nàng thật không tốt, nếu là người ngoài, khẳng định phải răn dạy nàng không biết hiếu là gì.

"Phụ thân, chúng con mượn cơ hội đến để bảo vệ cha." Âu Dương An mở miệng.

Âu Dương Ngự chân mày buông lỏng ra, thì ra bọn chúng vẫn nhớ rõ ông là phụ thân của chúng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...