Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Thú Nữ Vương – Chương 107

Ngự Thú Nữ Vương

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mười ngày sau, biên quan Đại Lan trấn trên.

Một đôi nam nữ xuất hiện ở trấn nhỏ, hai người dung mạo tuấn tú. Nam tử mặc trên người trường bào màu trắng, vấn quanh eo là thắt lưng màu ngọc,

ánh mắt sáng ngời, khóe miệng mỉm cười, dáng vẻ hào hoa phong nhã; nữ tử xinh đẹp động lòng người, quần màu hồng nhạt, áo khoác lụa mỏng, lưng

đeo ngọc tiêu, mỉm cười hai má lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào.

Trong trấn nhỏ đều là thương nhân qua lại, còn có dân chúng bản địa, ngẫu

nhiên sẽ xuất hiện binh lính. Ít có dịp nhìn thấy một đôi nam nữ như vậy khiến người ta nhìn cảnh đẹp mà ý vui, mọi người đem ánh mắt rơi xuống

trên người bọn họ.

Đối với nam nữ đi thuê quán trọ, mới vừa tới ngoài quán trọ, điếm tiểu nhị lập tức ân cần đón chào.

"Hai vị khách quan, nghỉ trọ sao?"

Thiếu nữ gật đầu, cho tiểu nhị một cái tươi cười.

Tiểu nhị cũng là một thiếu niên, nên khi nàng cười với hắn một cái, hắn đã

cảm thấy bản thân như uống rượu say, mặt cũng đỏ cả lên. Không nhớ rõ

chính mình làm cách nào dẫn đôi nam nữ kia vào quán trọ, cho đến khi

chưởng quầy hỏi:

"Công tử và cô nương đây chắc là người từ bên ngoài đến."

"Đúng vậy." Bọn họ cười khanh khách gật đầu.

Chưởng quỹ nhìn thấy bọn họ tâm tình tốt, cũng cảm thấy mình tự dưng vui vẻ, không tự chủ được hướng về bọn họ tươi cười.

"Hai vị hẳn là một đôi vợ chồng trẻ rồi, ở đây chúng ta vừa vặn có một gian phòng hảo hạng."

Lời ông vừa ra khỏi miệng, đôi nam nữ lập tức sửng sốt, nhất là nam tử mặc

áo bào trắng, khuôn mặt ửng đỏ; ngược lại nàng kia thần thái lại bình

tĩnh, lắc lắc đầu:

"Chưởng quầy, ông nhầm rồi."

"Không

phải vợ chồng sao?" Chưởng quỹ trước hết sửng sốt, tiếp theo lại gật đầu xin lỗi."Thực xin lỗi, thực xin lỗi, cũng do lão xem hai vị rất có

tướng phu thê."

"Tướng phu thê?" Nữ tử, cũng chính là Âu Dương

Tĩnh khóe miệng co giật, bọn họ là anh em, lại là anh em sinh đôi. Tuy

theo tuổi tác lớn lên, đã không như còn giống nhau như hồi còn nhỏ nữa,

nhưng ít nhất cũng còn có ba bốn phần giống nhau chứ.

"Chưởng

quầy, hai gian phòng hảo hạng." Âu Dương Tĩnh không hề cùng chưởng quầy

dài dòng, tuy vừa rồi nghe câu này, trong lòng nàng cũng không có biến

động, nhưng nghiêng đầu nhìn Âu Dương An. Hắn lại lộ ra khuôn mặt tuấn

tú trắng bệch, hay là thôi đi.

"Nhưng chỉ còn một phòng thôi."

Chưởng quầy xin lỗi, không phải mới nói đó sao? Bọn họ thật không phải

vợ chồng à? Ông thực sự cảm thấy bọn họ có tướng phu thê mà. Bằng vào

ông có kinh nghiệm nhìn người mấy chục năm qua, làm sao có thể nhầm lẫn

được? Hẳn là hai người còn chưa trở thành vợ chồng, hoặc giả bọn họ là

đôi tình nhân bị người nhà phản đối nên bỏ trốn?

"Tĩnh nhi, hay

là, chúng ta đổi quán trọ đi." Âu Dương An nói với Âu Dương Tĩnh, vừa

rồi nghe được chưởng quầy nói bọn họ có tướng phu thê, tim của hắn lại

xao động. Nhiệt độ trên mặt ngay cả mình cũng cảm thấy bỏng đến dọa

người. Bây giờ quán trọ lại chỉ còn có một phòng, hắn làm sao dám ở

chung một phòng với nàng đây?

"Cũng được." Âu Dương Tĩnh gật đầu, nhưng hai người còn chưa kịp xoay người rời đi, chợt nghe chưởng quầy nói chuyện.

"Hai vị khách quan, trấn chúng ta thường xuyên có thương nhân lui tới. Quán

trọ đều chật người rồi, quán trọ của lão còn có một gian phòng, nhưng

nếu các vị đến nhà trọ khác khẳng định cũng là không có phòng đâu."

Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh nhìn nhau, có chút hoài nghi.

"Khách quan, nếu các vị không tin, hay là các vị đi xem trước đi. Lão cũng là

muốn tốt cho các vị thôi, đỡ cho các vị đến lúc đó không tìm được phòng, trở về đây, ngay cả một phòng cuối cùng của chúng ta cũng bị người khác đặt mất." Chưởng quầy thấy bọn họ không tin, không khỏi lắc lắc đầu

nói.

"Khách quan, thật đó." Điếm tiểu nhị cũng xen mồm, "Không

biết gần đây có chuyện gì xảy ra? trong trấn nhỏ của chúng ta đột nhiên

có rất nhiều người, trấn trên có chừng mấy gian quán trọ đều đầy hết

rồi."

"Đột nhiên có rất nhiều người sao?" Âu Dương Tĩnh nhìn bọn họ hỏi, một bên cân nhắc xem chuyện này có phải có vấn đề không?

"Cũng không phải." Chưởng quầy cùng điếm tiểu nhị đều gật đầu, "Trông bọn họ

giống như thương nhân, nhưng cũng không phải thương nhân. Cũng không

biết làm cái gì nữa, tóm lại, có rất nhiều người đến."

Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh lại nhìn nhau, sau đó Âu Dương Tĩnh lấy bạc ra đặt trên quầy, nói:

"Vậy lấy gian phòng hảo hạng đi."

"Được, được." Chưởng quầy gật đầu, nhận lấy bạc, một bên vẫy vẫy tay với điếm

tiểu nhị." Tam nhi, dẫn hai vị khách quan lên phòng đi."

“Vâng”

điếm tiểu nhị gật đầu, hướng tới Âu Dương An, Âu Dương Tĩnh bày ra tư

thế mới, nói."Hai vị khách quan mời theo tiểu nhân."

Anh em Âu Dương An gật đầu, theo điếm tiểu nhị lên lầu.

Điếm tiểu nhị dẫn bọn họ đến gian phòng lớn căn thứ ba, đẩy cửa, đứng ở bên cạnh để cho hai người đi vào.

Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh vào phòng, đánh giá, bên trong chỉ có một

giường, còn có bàn, không lớn, nhưng coi như sạch sẽ. Không khiến người

ta cảm thấy không thoải mái.

"Hai vị khách quan, có vừa lòng không?" Điếm tiểu nhị ở một bên quan sát vẻ mặt.

Âu Dương Tĩnh gật đầu, quay đầu hướng về tiểu nhị cười nói:

"Không tệ lắm, rất sạch sẽ. Cám ơn tiểu nhị, ngươi xuống trước đi. Có việc lại gọi ngươi."

“Được.” Điếm tiểu nhị gật đầu, xoay người rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại Âu Dương An và Âu Dương Tĩnh, nhưng chẳng biết tại

sao, Âu Dương An đột nhiên cảm thấy khó chịu, rất không thoải mái. Tuy

lúc trước, anh em bọn họ đều là hai người ở cạnh nhau. Nhưng kể từ khi

biết em gái kỳ thật linh hồn là một người khác thì có nhiều lúc hắn sẽ

cảm thấy không được tất nhiên, sẽ đem nàng ấy trở thành một nữ tử khác.

Chẳng hạn như bây giờ, hắn còn có cảm giác xấu hổ khi cô nam quả nữ ở

chung một phòng. Ánh mắt không dám nhìn Âu Dương Tĩnh, chỉ đến bên cạnh

bàn cầm lấy ly trà.

"Tĩnh nhi, đêm nay muội ở đây đi. Huynh xuống ngủ trong xe ngựa." Lúc đến đây bọn họ có thuê xe ngựa, cả phu xe nữa.

Còn bọn họ thì hóa trang thành thương gia.

"Ở xe ngựa?" Âu Dương

Tĩnh nhìn hắn vẻ mặt không được tất nhiên, trong lòng cũng rõ giữa hai

người kỳ thật đã có cảm giác ám muội tồn tại. Nhưng nàng mấp máy môi,

nói với hắn."Cứ ở đây đi, muội nằm trên giường, mà trong phòng chỉ có

một cái giường, đành phải vất vả Ca buổi tối ngủ trên giường cùng muội......"

"Không được, như vậy sao được?" Âu Dương An lắc lắc đầu, từ chối.

"Có gì không được chứ?" Âu Dương Tĩnh cố ý nói, "Chúng ta trước kia cũng ngủ chung với nhau mà."

Đương nhiên là chỉ thời gian hai người còn nhỏ.

Quả nhiên, khuôn mặt tuấn tú của Âu Dương An đỏ cả lên, không được tất nhiên biện minh:

"Đó là trước đây, giờ chúng ta đã trưởng thành."

"Được rồi, ca. Cứ quyết định vậy đi." Âu Dương Tĩnh phất phất tay, không cho hắn tiếp tục nói nữa.

"Buổi tối chúng ta ra chỗ quân doanh xem xem."

Âu Dương An thấy thế, chỉ đành thở dài, gật đầu.

“Được.” hắn biết, sau khi từ quân doanh trở về, mình sẽ không ngủ được.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Thú Nữ Vương
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...