Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Phật – Chương 105

Ngự Phật

Tác giả: O Trích Thần
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Qua cầu rút ván

Khổng Tước Hoàng dẫn người đi rồi, sắc mặt của Bạch Hổ Hoàng cũng không khá hơn chút nào, đám trưởng lão còn ở lại cũng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ không cẩn thận bị giận chó đánh mèo.

Ngạo Nghiệp mặt đầy vẻ âm trầm đứng trên đại điện không nói một lời, trong lòng lại thoáng qua không ít suy nghĩ. Khổng Mân từ xưa đã là một kẻ không có lợi thì sẽ không dây vào, hắn đã trợ giúp Hoa Liên như vậy, tất đã lấy được thứ gì đó khiến hắn động tâm. Ví dụ như… độc mà Ngạo Vô Song trúng phải.

Dù sao ông ta cũng là Yêu Hoàng một phương, dĩ nhiên là hiểu biết cũng nhiều hơn Yêu Tu bình thường, đan độc ông ta cũng đã từng gặp, trên tay cũng có một ít nhưng chưa từng nhìn thấy thứ nào quỷ dị như vậy, nếu đan độc này là do Hoa Liên luyện chế ra, thì như vậy, nàng đích thực là rất có giá trị. Chẳng qua là so sánh giữa giá trị này và đại cục, vẫn có chút nhỏ bé không đáng kể.

Lần này Khổng Mân có thể giúp nàng ta, nhưng lần sau nàng ta có thể an ổn được sao?

Nghĩ đến đây, sát khí trên người Ngạo Nghiệp dần dần rút đi, chân mày thoáng giãn ra, các trưởng lão trên đại điện cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. “Mai đưa Ngạo Vô Song đến Khổng Gia trại.”

Hắn cũng muốn xem xem, Hoa Liên rốt cuộc có bao nhiêu thủ đoạn.

Sau khi quay lại Khổng Gia trại, biết hai mẹ con nàng có chuyện cần nói, Khổng Mân và Khổng Uyên đã tránh đi trước. Hoa Liên đi bên cạnh Hồ Uẩn, từ từ bước về phía chỗ ở của mình.

Trong lòng Hoa Liên mơ hồ có một ý niệm chẳng lành, từ lúc nàng nhìn thấy Hồ Uẩn, ý niệm này vẫn chưa từng ngừng lại. Phải chăng nàng không nên trở về?

“Tiểu Liên, con không nên quay về.” Bước chân Hồ Uẩn chậm lại, trong giọng nói mơ hồ lộ ra vài phần mệt mỏi.

“Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Hoa Liên chợt dừng bước.

“Sợ rằng Yêu tộc sẽ liên thủ với Chính đạo, hai bên đã định ra một hiệp nghị, con… cũng nằm trong hiệp nghị đó.” Hồ Uẩn dừng bước, quay đầu nhìn về phía Hoa Liên, trong mắt mang theo sự áy náy nhàn nhạt.

Nếu không phải vì bà, Hoa Liên đã không bị cuốn vào những chuyện này.

Hoa Liên rũ mắt, thanh âm dần trở nên lạnh lẽo, “Là Linh Lung cung đề xuất?”

“Trừ Kim Luân tự, Nhị cung Tam điện của Chính đạo đã thay mặt toàn bộ đồng ý, Yêu tộc đang suy nghĩ chuyện này.” Tuy nói là suy nghĩ, nhưng sự thực đã bày ra trước mắt, nếu không phải như vậy, Vân Khi đã không hạ thủ với bà trước.

Ngạo Vô Song, chẳng qua chỉ là một kẻ chết thay mà thôi, điểm này Hồ Uẩn hiểu rõ trong lòng. Vân Khi sẽ không ra tay với bà, nhưng lại không thể không giao Hoa Liên ra, cho nên mới xảy ra chuyện bà bị Ngạo Vô Song bắt này.

Khổng Tước Hoàng tại sao lại đổi ý giữa chừng, bà không biết, bà chỉ biết là, một Khổng Tước Hoàng, không thể giữ được Hoa Liên, trừ phi bên phía Chính đạo chịu nhả ra.

“Con cũng không biết là sức hút của mình lại lớn đến vậy.”

“Nghe nói là bởi vì Linh Lung cung mời được một vị tiền bối đã vượt qua sáu đạo thiên kiếp xuất chiến.”

“Cho nên con bị coi như cống phẩm, dâng cho Thương Tình sao…” Hoa Liên lẩm bẩm tự nói, ngay sau đó nhếch lên một nụ cười lạnh, “Yêu tộc cảm thấy, đám Ma Tu kia nhất định sẽ thua ư?”

Hồ Uẩn ngẩng đầu nhìn lên khoảng không trên đỉnh đầu, khẽ thở dài, “Ai mà biết được.”

“Chuyện này… xảy ra từ bao giờ?” Hoa Liên đột nhiên hỏi.

Hồ Uẩn sửng sốt một chút, “Đại khái khoảng hơn hai tháng trước.”

“Nói vậy… chắc hắn sớm đã biết rồi…” Đã vậy, hắn còn đưa mình quay về, hắn làm vậy là có ý gì? Có phải hắn đã biết được chuyện gì, cho nên mới yên tâm đưa mình về Đại Hoang sơn như vậy?

Hoa Liên không nhịn được có chút ảo não, nàng dường như vĩnh viễn không đoán nổi suy nghĩ của Ân Mạc, cảm giác này, thực khiến người ta khó chịu.

“Hắn? Con nói là hòa thượng tên Niết Thiên đó?”

Thấy mẫu thân cười như không cười mà nhìn mình, Hoa Liên cảm thấy mặt hơi nóng lên, nhưng vẫn gật đầu một cái.

“Tiểu Liên, con hiểu hắn lắm sao?” Con gái có quan hệ tốt với Khổng Uyên, bà không hề lo lắng, nhưng còn Ân Mạc, khi hắn lẳng lặng không một tiếng động xuất hiện trước mặt mình, Hồ Uẩn bị kinh sợ không ít.

Không chỉ vì việc hắn là một Phật Tu mà lại có thể xuất hiện ở Đại Hoang sơn này, mà còn vì, bà có thể nhìn thấy sự băng lãnh ẩn sau nụ cười của nam nhân kia.

Cảm giác đó không phải là cố ý tạo ra, mà là một thứ đã ăn sâu vào xương tủy, không thể nào xóa bỏ.

Bởi vì chưa từng gặp Hoa Liên và Ân Mạc ở bên nhau cho nên Hồ Uẩn đến giờ vẫn rất lo lắng. Bà không biết, Ân Mạc muốn lấy thứ gì trên người Hoa Liên.

Câu hỏi của Hồ Uẩn khiến cho Hoa Liên trầm mặc một lúc, nàng đầu tiên là gật đầu, sau đó lại lắc đầu. Nàng biết thân phận của Ân Mạc, một vài thú vui đáng ghét, tính tình của hắn, nhưng, những gì nàng biết, là thực sao? Điểm này, mới là thứ nàng không xác định.

Trong mắt nàng, Ân Mạc quá mức phi thường, không gì không làm được. Sự cường đại đó khiến cho nàng cảm thấy Ân Mạc mà nàng biết, thực ra là giả chưa biết chừng.

”Con không quá hiểu hắn, nhưng hắn sẽ không làm con tổn thương.” Hoa Liên nhìn về phía Hồ Uẩn, rất nghiêm túc nói với bà.

Hồ Uẩn yên lặng nhìn Hoa Liên, một lúc lâu mới gật đầu một cái, “Vậy là được rồi. Tiểu Liên, hiện giờ Đại Hoang sơn đối với con mà nói cũng không an toàn, nếu Khổng Tước Hoàng chịu giúp con, không bằng để ông ta đưa con rời khỏi chỗ này đi.” Hồ Uẩn cũng không muốn đặt hy vọng trên người Khổng Tước Hoàng, chẳng qua là, bà không có năng lực để bảo vệ Hoa Liên.

Quả nhiên, giống hệt những gì Ngạo Vô Song nói, rời khỏi Vân Khi, bà chẳng là gì cả, không có bất cứ thứ gì. Nhưng dù như vậy, bà vẫn đứng về phía Hoa Liên, bà đã từng phải chịu nỗi đau mất người thân, bà không muốn chịu nỗi đau ấy lần thứ hai.

“Mẹ, chuyện này cứ để con xử lý, mẹ yên tâm đi, bọn họ không động đến con được đâu.”

Thấy Hoa Liên chắc chắn như vậy, Hồ Uẩn cũng không hỏi gặng nữa, hai mẹ con nắm tay tiếp tục đi về phía trước.

Bạch Hổ Hoàng đại khái là rất lo Hoa Liên sẽ đổi ý, ngày hôm sau đã phái người đưa Ngạo Vô Song đến Khổng Gia trại. Thứ thuốc lần trước Hoa Liên sử dụng cho Ngạo Vô Song ở Bạch Hổ tộc vẫn chưa mất hiệu quả, thân thể nàng ta không nhúc nhích, hai mắt nhắm nghiền.

Nhưng chỉ có mình Hoa Liên biết, ngoài mặt thoạt nhìn như nàng ta vẫn đang hôn mê, thực tế, những đau đớn nàng ta phải chịu vẫn không mất đi tí nào, chẳng qua là không biểu hiện ra ngoài thân thể mà thôi. Người khiến cho nàng phải ghi hận, nàng sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy.

Sau khi đưa Ngạo Vô Song đến hậu viện nơi nàng ở, Hoa Liên giống như quăng một đống rác ném người vào trong góc, căn bản không hề có ý cứu người.

Nếu không phải kiêng dè chỗ này là Khổng Gia trại, mấy tên hộ vệ của Bạch Hổ tộc kia chắc đã sớm xé xác Hoa Liên. Mỗi lần ra cửa đều thấy bọn họ đứng canh chừng ở ngoài viện, hung dữ nhìn trừng trừng nàng khắp nơi, Hoa Liên trái lại không có tí căng thẳng nào, vẫn nên làm gì thì làm việc ấy, đợi cho đến ngày thứ ba, Ngạo Vô Song cuối cùng cũng có thể động đậy.

Sáng sớm, Hoa Liên còn chưa ra khỏi cửa đã có thể nghe thấy tiếng chửi rủa của Ngạo Vô Song, dĩ nhiên, nàng không hề ngạc nhiên tí nào khi mình trở thành đối tượng bị chửi rủa.

Cũng may thân thể Ngạo Vô Song vẫn bị trói buộc như cũ, nếu không với mức độ oán hận của nàng ta với Hoa Liên, sợ rằng sẽ trực tiếp ra tay giết người chưa biết chừng.

Chờ đến khi Hoa Liên ra cửa, bên ngoài viện của nàng đã có không ít người, có một số là bị tiếng chửi rủa kia thu hút, còn một số là đặc biệt đến xem Hoa Liên làm thế nào để giải hết độc cho Ngạo Vô Song.

Hoa Liên cũng không có ý định biểu diễn cho quần chúng xem, giơ tay phải siết chặt giữa không trung, cổ Ngạo Vô Song giống như đã buộc một sợi dây bị nàng kéo vào trong phòng, đóng cửa lại, bên trong chỉ còn lại hai người bọn họ.

Dù sao Hoa Liên cũng là khách do Khổng Mân tự mình mời đến, đám yêu quái vây xem mặc dù tu vi cao hơn nàng rất nhiều nhưng cũng không dám tự tiện vận dụng thần thức để dò xét những gì xảy ra trong phòng.

Có điều hai người mới đi vào chưa bao lâu, đã nghe thấy một tiếng hét thê thảm vọng ra từ bên trong, thanh âm kia quanh quẩn giữa không trung hồi lâu vẫn chưa tiêu tan, chỉ mới nghe thôi đã thấy da đầu tê dại.

Đám người ngoài cửa hai mắt nhìn nhau, nếu không có người chặn lại, mấy gã hộ vệ của Bạch Hổ tộc đã sớm vọt vào.

Lúc này, trên da của Ngạo Vô Song, những vệt đen kia lại nổi lên, những vệt đen dày đặc từ từ chuyển động trên làn da cua nàng ta, theo sự khuếch tán của viên thuốc màu trắng trong tay Hoa Liên, những vệt đen kia chuyển động ngày càng nhanh, đột nhiên có một vệt đen vọt ra từ làn da của Ngạo Vô Song, sau đó liền biến thành một luồng khói đen tan biến.

Mỗi khi một vệt đen biến mất, Ngạo Vô Song đều kêu thảm thiết một lúc lâu, Hoa Liên ngồi trên ghế mỉm cười nhìn nàng ta, vẻ mặt không có lấy một tia dạo động.

“Đau không?”

Ngạo Vô Song khó khăn ngẩng đầu lên, cặp mắt đỏ cạch nhìn trân trân vào Hoa Liên, bởi vì cơn đau đớn trên người, môi của nàng ta đã bị cắn nát.

Hoa Liên quét mắt nhìn nàng ta một cái, nhàn nhạt nói: “Muốn giết ta? Có rất nhiều kẻ đều muốn ta chết, cho nên, ngươi còn phải xếp hàng.” Sau khi viên thuốc màu trắng trên tay hoàn toàn biến mất, Hoa Liên thu hồi lò luyện đan, đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Nàng cũng không tính ở lại đây tiếp tục nghe Ngạo Vô Song gào thét, với mức độ trúng độc của Ngạo Vô Song, tiếng kêu thê thảm này ít nhất còn phải kéo dài một hai ngày nữa, hy vọng nàng ta có thể chịu được.

Sau khi Hoa Liên đi ra chợt phát hiện, ánh mắt của đám yêu quái đứng bên ngoài nhìn nàng đầy vẻ… sợ hãi. Nàng trông dọa người lắm sao?

“Tiểu Hoa Hoa, rốt cuộc ngươi đã làm gì trong phòng vậy, tại sao lại kêu thành cái dạng này?” Khổng Uyên vẫy vẫy tay về phía Hoa Liên, gọi nàng qua.

“Giải độc thôi, chẳng qua là quá trình, hơi khó nhìn một chút, nếu ngươi có hứng thú thì có thể vào xem.” Hoa Liên chỉ chỉ cửa phòng, nàng sợ Khổng Uyên xem xong rồi sẽ phát sinh chướng ngại về mặt tâm lý.

Khổng Uyên do dự một chút, cuối cùng nỗi sợ hãi chiến thắng lòng hiếu kỳ, tiếng kêu đó quả thực có chút ghê người, cho nên, vẫn là thôi đi.

Như dự đoán của Hoa Liên, sau khi độc trong cơ thể Ngạo Vô Song được trừ sạch, nàng ta không hề đi, trái lại còn có một nhóm người của Bạch Hổ tộc đến.

“Chẳng lẽ Yêu Hoàng đều rảnh rỗi như vậy sao?” Hoa Liên đang ngồi trong sân nói chuyện phiếm với Hồ Uẩn, bóng dáng của Bạch Hổ Hoàng đột nhiên xuất hiện, phía sau ông ta còn có một đám Yêu tu mà Hoa Liên không nhìn thấu tu vi đi theo. Nhìn tư thế này, không giống như đến đón người, cũng không giống như đến để cảm ơn.

Hoa Liên liếc Ngạo Nghiệp một cái, hừ lạnh nói.

“Hoa Liên, ngươi chết đến nơi rồi mà còn không biết hối cải!” Ngạo Nghiệp quát lên.

“Quả nhiên, qua cầu rút ván mới đúng là tính cách của Bạch Hổ Hoàng, tiểu yêu ta coi như cũng đã được mở mang tầm mắt.” Lời của Hoa Liên khiến cho sắc mặt của Ngạo Nghiệp trở nên vô cùng khó coi, ông ta vươn tay túm lấy Hoa Liên, người chưa túm được, đã chộp phải một chiếc lò luyện đan to bằng bàn tay.

“Ngạo Nghiệp, sư phụ ta muốn hàn huyên với ngươi một chút.” Hoa Liên quay đầu nhìn về phía Ngạo Nghiệp, trên mặt mang theo một nụ cười rực rỡ.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Phật
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...