Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngự Lôi – Chương 57

Ngự Lôi

Tác giả: Tiêu Gia Tiểu Khanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Sakura

Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc hai mắt nhìn nhau, dù trong thời gian này

họ đã dần dần quen với cuộc sống như vậy, nhưng lúc này nhìn thấy quần

áo này thật sự con mắt sáng ngời lên.

Lúc này An Dĩ Mẫn mở miệng nói, “Hãy chọn đi, rất khó có được quần áo do Vũ Si thiết kế đó.”

Không sai, Hướng Vũ Si là chuyên gia thiết kế thời trang quốc tế,

quần áo do hắn thiết kế không phải ai cũng có thể lấy được, không phải

có nhiều tiền là mua được mà phải xem hắn có đồng ý hay không, nếu hắn

không đồng ý thì có chi nhiều tiền hơn nữa cũng không mua được.

Thấy Mặc Phàm đứng bất động, ánh mắt của Chu Tiểu Trúc hiện lên vẻ

yêu thích thì Mặc Hi cười nói, “Mẹ hãy chọn đi,mẹ mặc bộ này nhất định

sẽ đẹp.”

Nói xong cũng mặc kệ Chu Tiểu Trúc có trả lời hay không cứ lôi kéo bà đi chọn trang phục. Mặc Phàm nhìn thấy cũng cười cười, lúc này có hai

thiếu nữ đến gần ông, nói nhẹ nhàng, “Đại nhân! Mời ngài đi theo chúng

ta để đo đạc.”

“A? À, được.” Mặc Phàm sững sờ, đi theo hai người rời khỏi đây.

Đúng lúc này, Mặc Hi đang tìm kiếm trong đống lễ phục, thấy bộ dạng

nghiêm túc làm cho Chu Tiểu Trúc không khỏi nói, “Mặc Hi! Tùy tiện chọn

một bộ là được rồi, tất cả đều … rất đẹp.” Chu Tiểu Trúc nói thật lòng,

quần áo ở đây rất đẹp, mà bà cũng chỉ nghĩ ra từ xinh đẹp này thôi.

“Mặc Mặc đã nói phải chọn cho mẹ bộ quần áo đẹp nhất, lễ phục chủ yếu không những phải xinh đẹp mà còn phải thích hợp với mình, khoe được ưu

điểm của mình, ưu nhã, cao quý, thuần thiết, và lộ ra thân hình hoàn mỹ

nữa… “ Mặc Hi nói một lèo mà không chú ý tới Hướng Vũ Si đang chăm chú

nhìn cô,An Dĩ Mẫn cũng đang nhìn cô mà cười, thật không rõ, rõ ràng là

sinh ra trong một gia đình như vậy mà sao con bé lại biết những thứ này.

“A! Chính là cái này rồi.” đột nhiên Mặc Hi kêu lên, sau đó lấy ra

một bộ lễ phục màu tím nhạt, đơn giản, thanh nhã, chưa từng tân trang

nhưng lại không mất đi ưu mỹ tinh xảo, liếc qua có lẽ chỉ cảm thấy đây

là bộ lễ phục không tồi nhưng càng xem thì sẽ phát ra cảm giác bộ này

không đơn giản, cái đường vân màu tím nhạt trên quần áo…

Đưa bộ này cho Chu Tiểu Trúc rồi thúc giục bà, “Mẹ hãy thử đi.”

“Ách…” Tiếp được quần áo Mặc Hi đưa cho, mặt Chu Tiểu Trúc hơi đỏ, “Uh, được”

“Bên này có phòng thay đồ.” Hướng Vũ Si chỉ hướng cho Chu Tiểu Trúc.

“Uh”Chu Tiểu Trúc gật đầu, rồi đi về phía đó, rồi thân ảnh biến mất sau cửa.

“Nhóc ! Cháu còn có hiểu biết về lễ phục nha.” Sau khi bóng ảnh Chu

Tiểu Trúc khuất dần thì đột nhiên Hướng Vũ Si cười nói với Mặc Hi.

Mặc Hi nhìn về phía hắn rồi cượt nhạt nói, “Mặc Mặc chỉ nói lung tung ý mà.”

“Nói lung tung? Ha ha, không muốn nói thì thôi, chú cũng không hỏi.”

Ai tin tưởng mới vừa rồi Mặc Hi chăm chú chọn lựa là nói lung tung, nếu

cô bé nói như vậy thì thôi, quay đầu nói với An Dĩ Mẫn, “Con gái nuôi

của anh cũng không đơn giản .”

“Đúng thế, chờ đến khi anh phát hiện những chuyện khác về con bé thì

sẽ biết nó không chỉ không đơn giản như thế, căn bản chính là quái vật.” An Dĩ Mẫn vô cùng đồng ý những gì hắn ta nói.

Hướng Vũ Si cười cười nhưng cũng không để ý lắm.

Mặc Hi nghe thấy những gì ông nói thì bất đắc dĩ nói, “Con nói nè, đừng mỗi ngày dắt hai từ quái vật ở bên miệng được không?”

“Ha ha!” An Dĩ Mẫn nở nụ cười thế nhưng lại nói, “Nhưng chỉ có hai từ này mới đủ hình dung con thôi.”

Mặc Hi bình thản cười cười cũng không nói gì thêm, nếu hiện tại là

quái vật thì sau khi biết rõ thực lực của mình thì gọi là gì? Thật không biết hình dung ra sao/

Đúng lúc này Mặc Phàm cũng đo đạc xong thì đi ra, đi tới bên cạch Mặc Hi rồi nhìn nhìn xung quanh hỏi, “Tiểu Trúc đâu rồi?”

“Mẹ đi….” Mặc Hi đang chuẩn bị trả lời thì thấy cửa phòng thay đồ cũng mở ra, cười nói tiếp, “ Đã ra rồi.”

Một tiếng “két” phát ra, chỉ thấy thân ảnh màu tím nhạt xuất hiện

trước mặt mọi người. Mặc Phàm giống như bị sét đánh, sững sờ ngay tại

chỗ.

Dáng người yểu điệu thướt tha được bao bọc bởi bộ lễ phục màu tím

nhạt đơn giản, hiện lên đường cong hoàn mỹ, xẻ tà từ đùi đến gót chân,

như ẩn như hiện, tà váy màu trắng rơi đầy trên mặt đất.

Lại nói tiếp, có lẽ cuộc sống trước kia hơi khó khăn cho nên Chu Tiểu Trúc hơi gầy nhưng không thấp, mặc vừa bộ lễ phục này.

“Tiểu Trúc? Là Tiểu Trúc sao?” rốt cuộc Mặc Phàm cũng hoàn hồn, con

ngươi nhìn chằm chằm vào Tiểu Trúc, trong miệng thì thào lên tiếng hoài nghi.

Chu Tiểu Trúc mặt càng đỏ, há miệng ra nhưng lại không biết nói gì.

Mặc Hi cười rộ lên, “Ba ba! Là mẹ đó, đẹp không ba? Ha ha ba chảy nước

bọt kìa.”

Mặc Phàm vội vàng lau lau nhưng lại không thấy cái gì, giờ mới nghĩ

ra là Mặc Hi trêu ông, không khỏi xấu hổ trừng mắt nhìn Mặc Hi.

“Ha ha.” Mọi người ở đây đều bật cười, Chu Tiểu Trúc cũng không ngoại lệ. Lúc này An Dĩ Mẫn mới lên tiếng, “Được rồi, hãy chọn cái này đi,

rất hợp với Tiểu Trúc.”

“A… không cần, hình như bộ này rất quý, không cần đâu.” Chu Tiểu Trúc nghe xong thì vội vàng từ chối, tuy ánh mắt hiện lên tia không lỡ nhưng bà biết bộ y phục này rất quý giá.

”Ha ha, đừng khách khí, hơn nữa…” An Dĩ Mẫn nháy mắt với Hướng Vũ Si, “ Vũ Si cũng không trả lại tiền cho ta đâu.”

“Đúng đó” Hướng Vũ Si bất đắc dĩ nói, nhìn Chu Tiểu Trúc cười nói, “

Bộ lễ phục này rất hợp với cô, quần áo là phải dành cho người thích hợp, đây cũng là lễ gặp mặt cho mọi người đi.”

“A… làm thế sao được…”

“Được rồi mẹ, người ta đã nói như vậy rồi, mẹ hãy nhận lấy đi, hơn

nữa lại do Mặc Mặc chọn, chẳng lẽ mẹ không thích bộ đó sao?” còn không

đợi cho Chu Tiểu Trúc nói xong thì Mặc Hi đã nói, nói ra câu cuối kia có vẻ hơi buồn bã.

“Sao thế được, cái kia… cái kia cám ơn anh” Chu Tiểu Trúc nghe xong thì vội vàng đồng ý rồi nói cảm tạ với Hướng Vũ Si.

“Ha Ha không cần” Hướng Vũ Si tùy ý đáp, đứng lên rồi đi tới Mặc Hi,

“Này, nhóc, chú không có quần áo cho cháu nhưng chú sẽ thiết kế riêng

cho cháu.”

“Thế thì cám ơn chú.” Mặc Hi cười nói, cô cũng quan tâm đến vấn đề quần áo đấy.

“Mang cô bé đi đo.” Thấy Mặc Hi trả lời thì Hướng Vũ Si cũng hiểu đại khái suy nghĩ của cô bé, rồi nói với hai thiếu nữ kia.

“Vâng, tiểu thư, bên này”

“Uh”

Buổi chiều mua sắm cũng kết thúc, đồng thời cũng chọn cho Thiên Nhu một bộ lễ phục, mấy người cùng đi về

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngự Lôi
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...