Ngọc Trướng Xuân – Chương 9: Cơn Thịnh Nộ
Ngọc Trướng Xuân
Thanh Thư nghe thấy lời này, nghi hoặc nhìn hắn.
"Sữa này để qua một đêm, đến ban ngày là không còn tươi nữa rồi, bệnh của điện hạ là quan trọng nhất, hay là bây giờ liền..."
"Cút ra ngoài."
Thanh Thư khựng lại.
Gã l//i//ế//m l//i//ế//m bờ môi, nảy ra một ý kiến: "Thuộc hạ đi nói với Thúy Thúy một tiếng, sau này bảo Trịnh nhũ mẫu ban ngày vắt sữa ra."
"Như vậy ban ngày ngài liền có thể uống được sữa tươi..."
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy Bùi Chấp Ngọc đột ngột vén mắt lên.
"Bản vương không muốn nói lời thứ hai."
Giọng nói trong trẻo, lạnh lùng rơi xuống đất, tựa như ngọc nát.
Thanh Thư tiu nghỉu rời khỏi thư phòng.
Gã nghĩ đi nghĩ lại nghĩ không thông.
Chẳng qua là uống thuốc thôi mà, chủ tử ngài ấy nổi giận cái gì chứ?
Cơ mà hôm nay là lần đầu tiên chủ tử uống thuốc, hiện tại trông phiền muộn như vậy...
Xem chừng vị thuốc này hiệu quả cũng sẽ không tốt lắm.
Cho nên là muốn bảo Trịnh nhũ mẫu ban ngày vắt sữa sao?
Rốt cuộc thì có gì khác biệt đâu chứ?
Thanh Thư không hiểu, đêm nay gã trằn trọc trở mình, cả đêm không ngủ được.
Cũng cả đêm không ngủ được còn có Chu Bồi Phương.
Quận chúa sáng sớm ngày hôm nay đã đến Chu phủ.
Chu Bồi Phương chỉ đành phải dậy từ sớm hơn nữa, bồi tiếp nàng ta cùng chờ đợi bữa sáng của Trịnh Thời Phù.
Hôm qua Trịnh Thời Phù đã đồng ý làm nha hoàn thân cận của Quận chúa, mỗi ngày sau khi làm xong bữa sáng phải đích thân gắp thức ăn cho Quận chúa.
Nhưng nào ngờ hai người chờ trước bàn gần nửa canh giờ, vậy mà không thấy bóng dáng nàng đâu.
Quận chúa nổi trận lôi đình.
Bên tai là lời hỏi tội gay gắt, nghiêm khắc của Quận chúa, Chu Bồi Phương hít sâu một hơi, trong lòng cũng bùng lên ngọn lửa bừng bừng.
Hôm qua tưởng rằng nàng ngoan ngoãn nhận lỗi trước mặt Quận chúa là đã biết sai rồi.
Ai ngờ đâu lại không biết rút kinh nghiệm!
Hành sự càn quấy như vậy.
Chu Bồi Phương nén lại ngọn lửa trong lòng, mềm giọng tạ tội với Quận chúa.
Lại đùng đùng nổi giận đi về phía viện tử của Trịnh Thời Phù.
Trịnh Thời Phù làm ra chuyện như vậy, cơn thịnh nộ của Quận chúa là thứ mà một quan viên nhỏ nhoi như hắn không thể gánh vác nổi.
Nàng không hề quan tâm đến tiền đồ của hắn, cũng mảy may không đoái hoài gì đến Tiểu Bảo sao?
Hết lần này tới lần khác, muốn cả nhà bọn họ phải chôn cùng cho cái tính khí của nàng!
Chu Bồi Phương nghĩ ngợi, vươn cánh tay dài ra, mạnh bạo đẩy cánh cửa gỗ ra.
Cánh cửa gỗ mỏng manh phát ra một tiếng "két" chói tai.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào, những hạt bụi nhỏ li t//i bay lượn đầy trời.
Chu Bồi Phương đang muốn lớn tiếng chất vấn.
Lại nhìn thấy căn phòng tai trống trơn trước mắt.
Đồ đạc trong phòng tai được xếp đặt ngăn nắp, trên bàn còn có chiếc giày đầu hổ mới thêu được một nửa.
Chú hổ nhỏ mở to hai mắt, dáng vẻ ngốc nghếch, đáng yêu.
Tã lót đã giặt sạch của Tiểu Bảo còn treo ngay ngắn bên cạnh nôi, góc vải khẽ đung đưa theo gió.
Mọi thứ đồ đạc đều còn đó, đều giống hệt như ngày thường.
Chỉ có Trịnh Thời Phù là biến mất rồi.
Kèm theo cả Tiểu Bảo, cũng cùng nhau mất đi tăm tích.
Chu Bồi Phương ngẩn ra, một bụng thịnh nộ trong nháy mắt như quả bóng bị xì hơi.
Giống như một cú đấm đánh vào bông gòn vậy.
Chu Bồi Phương đứng tại chỗ một hồi lâu, hít sâu một hơi, mới đối với gã sai vặt phía sau lạnh lùng ra lệnh:
"Tìm kiếm trong phủ một chút, xem xem nàng bế Tiểu Bảo trốn đi đâu rồi."
Giang Hỷ trước đây là thư đồng của Chu Bồi Phương, là do Trịnh Thời Phù bán đi mấy mẫu ruộng tổ tiên trong nhà mới thuê được gã về.
Gã hầu hạ bên cạnh Chu Bồi Phương vài năm, luôn luôn biết rõ mối quan hệ giữa Chu Bồi Phương và Trịnh Thời Phù.
Sự chăm sóc chu đáo vẹn toàn, vất vả nhọc nhằn của phu nhân gã đều nhìn thấy trong lòng.
Cũng từng chứng kiến bọn họ trước đây tương nhu dĩ mặc (nương tựa vào nhau), cầm sắt hòa minh (vợ chồng hòa thuận) như thế nào.
Giờ đây nhìn thấy sắc mặt âm trầm như nước của Chu Bồi Phương, lại nhìn thấy căn phòng ngủ trống trơn.
Trong lòng Giang Hỷ cũng có chút sầu não.
"Phu nhân không biết nỗi khổ của ngài, hiện tại vừa mới sinh con xong, trong lòng có uất ức cũng là bình thường..."
"Đợi tìm được người về rồi, ngài cũng đừng thật sự chấp nhặt với phu nhân nữa."
Gã cẩn thận từng li từng tí khuyên nhủ hai câu, cũng không dám nói nhiều, liền bước chân vội vã đi ra ngoài tìm người.
Chu Bồi Phương thấy Giang Hỷ nói xong lời liền vội vã chạy ra ngoài.
Hắn xoa xoa nấc cụt giữa chân mày, tùy ý nhặt chiếc giày đầu hổ trên bàn lên, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh giường của Thời Phù.
Đầu ngón tay lướt qua những đường kim mũi chỉ dày đặc, lòng Chu Bồi Phương rốt cuộc cũng mềm xuống.
Trịnh Thời Phù giở tính khí, hóa ra cũng biết sợ hãi, bế Tiểu Bảo trốn ra ngoài.
Chính là sợ hắn lúc này đến hỏi tội đây mà.
Lát nữa tìm được người rồi, nói rõ ràng lợi hại với nàng, dẫn nàng đến trước mặt Quận chúa tạ tội.
Chỉ cần nàng ngoan ngoãn hầu hạ, Quận chúa rộng lượng, chuyện này cũng xem như qua đi.
"Vốn dĩ là thê tử kết tóc, ta làm sao có thể thật sự chấp nhặt với nàng chứ?"
Chu Bồi Phương nghĩ ngợi, thở dài một tiếng.
Cũng không biết là đã ngồi bao lâu, mới thấy Giang Hỷ vội vàng trở về.
Hắn ngẩng đầu, thấy phía sau Giang Hỷ không có ai, lại ngẩn ra một lúc.
Liền nghe thấy giọng nói lo lắng của Giang Hỷ: "Đại nhân, trong Chu phủ đều lật tung lên hết rồi, không thấy người đâu cả."
Chỉ thấy Giang Hỷ mặt mày ủ rũ l//i//ế//m l//i//ế//m bờ môi:
"Phu nhân nàng... Đại khái là bế Tiểu Bảo bỏ nhà ra đi rồi!"
Chu Bồi Phương ngơ ngác ngồi tại chỗ.
Trong phòng là một khoảng im lặng tờ mờ, im lặng đến mức cổ họng Giang Hỷ có chút thắt lại.
Nào ngờ khắc tiếp theo, Chu Bồi Phương vậy mà lại đột nhiên bật cười thành tiếng.
"...Bỏ nhà ra đi?"
Hắn không biết một người phụ nữ nông thôn không biết chữ như Trịnh Thời Phù.
Ở Kinh thành nhận tổ quy tông không có ai, lại càng không có một cắc dính túi.
Bế đứa trẻ mới ba tháng tuổi như Tiểu Bảo, rốt cuộc là có thể đi đâu được chứ!
Giang Hỷ khó khăn gật gật đầu, trong lòng thực sự nhiều thêm vài phần lo lắng: "Đại nhân, mau chóng phái người tìm phu nhân về đi ạ."
"Nàng dẫn theo Tiểu Bảo, ở Kinh thành không nơi nương tựa, chỉ e là phải chịu khổ chịu sở!"
Chu Bồi Phương ngồi bên cạnh giường, dần dần bình tĩnh trở lại, khuôn mặt vốn dĩ ôn nhuận lúc này mang theo vài phần lạnh lùng.
Hắn cười lạnh một tiếng: "Không cần tìm, nàng chịu khổ rồi, ban đêm sẽ tự mình mò về thôi."
Đừng nói là ban đêm, chỉ e là Trịnh Thời Phù ra khỏi cửa nửa ngày, liền phát hiện ra thế đạo gian nan.
Phát hiện ra dựa vào một người phụ nữ vô tri như nàng, căn bản là không sống nổi!
Chu Bồi Phương nghĩ đến ba tháng kể từ khi mình nhập kinh đến nay, những sắc mặt phải nhìn, những cái lườm nguýt phải nhận...
Dẫu cho hắn có trúng Trạng nguyên, kim bảng đề danh thì đã sao chứ?
Không có gia thế hiển hách, không có sự nâng đỡ của nhà vợ, nơi nơi đều phải thấp hơn người ta một cái đầu!
Trên chốn quan trường không chỉ nơi nơi bị người ta chèn ép, bị người ta dị nghị, mà còn phải đem tôn nghiêm của hắn ra cho người ta tùy ý chà đạp!
Càng huống chi là nàng chứ?
Chu Bồi Phương nhắm mắt lại.
Trước đây Trịnh Thời Phù có tính khí tốt như vậy, sao bây giờ lại biến thành thế này rồi?
Quận chúa có tính khí cũng đành đi, nàng vậy mà cũng có.
Ở cái Kinh thành ăn thịt người này, bất kể nơi nào cũng sẽ không nhận một người phụ nữ như nàng làm việc.
Chỉ có hắn là sẽ niệm tình nghĩa của hai người, nuông chiều cái tính khí nhỏ nhen của nàng.
Nhưng nàng căn bản không biết thỏa mãn.
Được thôi, cứ để nàng nếm thử xem bản thân có mấy cân mấy lượng.
Đợi Trịnh Thời Phù bế Tiểu Bảo bụng đói cồn cào trở về phủ, liền sẽ phát hiện ra: Có sự che chở và nâng đỡ của hắn, thậm chí có thể xưng huynh gọi đệ, chị em tương xứng với Quận chúa.
Đối với một người phụ nữ nông thôn mà nói, rốt cuộc là một chuyện may mắn đến nhường nào!
Chu Bồi Phương nghĩ đến đây, chậm rãi lạnh lùng đi sắc mặt.
Hắn từ bên cạnh giường đứng dậy, lại đem chiếc giày đầu hổ trong tay ném trở về chỗ cũ.
Một tiếng "bịch" vang lên rõ mồn một.
Giang Hỷ sầu não, còn muốn khuyên nhủ thêm.
Lại thấy Chu Bồi Phương sải bước đi ra ngoài, giọng nói lạnh lùng như kết sương:
"Đợi đêm nay nàng về phủ, áp giải nàng đến thư phòng gặp ta."