Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngô Gia Kiều Thê – Chương 15

Ngô Gia Kiều Thê

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khương Bách Nghiêu nói lời giữ lời, hơn nữa tuy nữ nhi còn nhỏ nhưng lại không dễ chọc. Mấy ngày nay người vẫn luôn treo bên miệng nhỏ của tiểu

bảo bối không phải là “Tứ tỷ tỷ” thì cũng sẽ là “Tông biểu ca”, lúc mới

bắt đầu còn không có cảm giác gì, về sau số lần càng ngày càng nhiều,

khiến cho người làm cha là Khương Bách Nghiêu thật có chút ghen tị. Chu

thị thấy phu quân nhà mình ấu trĩ như vậy, không khỏi có chút buồn cười, không nhịn được liền trêu ghẹo vài câu: “Chàng nha, càng ngày càng trở

nên trẻ con.”

Khương Bách Nghiêu cười cười, vẻ mặt tiêu sái vô lại nói: “Vi phu xác

thực càng ngày càng trẻ ra hơn rồi, tuổi trẻ nhiều sức, A Cẩm tối hôm

qua đáng lẽ phải hiểu rất rõ ràng.”

Nghe xong lời nói tràn đầy ẩn ý như vậy, vành tai Chu thị đỏ rực, biết

bản thân mình không nói lại hắn, liền nói lái sang chuyện khác: “Quốc

Công gia dự định đi mời Vinh thế tử?”

Khương Bách Nghiêu nói: “Đã đồng ý với Xán Xán, người làm cha như ta

đương nhiên phải làm được. Lúc trước Vinh Vương đã nói với ta, con trai

của hắn trầm mặc ít nói, tính tình quá mức thận trọng, nửa điểm cũng

không giống như một hài tử mười tuổi. Hiếm khi nhìn thấy Vinh thế tử đối xử khác biệt với Xán Xán nhà chúng ta như vậy, Vinh Vương đương nhiên

vô cùng hi vọng về sau hai bên có thể lui tới nhiều hơn. A Cẩm, nàng nói xem Xán Xán của chúng ta còn nhỏ đã được nhiều người yêu thích như vậy, sau này lớn lên rồi không biết có bao nhiêu nam tử ái mộ nữa đây…” Nói

tới cái này, Khương Bách Nghiêu liền có một cảm giác tự hào của người

làm cha---- khuê nữ của Khương Bách Nghiêu hắn, đương nhiên khả ái nhất, được mọi người yêu thích nhất cũng là điều đương nhiên.

Về điểm này, hai vợ chồng ý kiến đồng nhất.

Nữ nhi nói muốn gặp Lục Tông, Khương Bách Nghiêu đã đáp ứng rồi thì tất

nhiên sẽ không nuốt lời. Lại nói tiếp bây giờ hai đứa nhóc tuổi vẫn còn

nhỏ, không cần phải kiêng dè, gặp nhau nhiều cũng không phải chuyện

không tốt, coi như là nhiều thêm một vị huynh trưởng thương yêu muội

muội. Còn chuyện sau này để sau này, vậy thì để sau này hẵng nói.

Mà đầu bên này, Khương Lệnh Uyển vừa nghe cha đáp ứng đi mời Lục Tông

đến đây thăm nàng, trong lòng cười to, phảng phất như cái bụng cũng

không còn đau nữa.

Nàng dài cổ chờ mong a.

Đợi ròng rã một ngày, “Tông biểu ca” trong mong đợi tuy rằng không đến

nhưng lại đến một vị “Vanh biểu ca”. Vị Vanh biểu ca này tên gọi là Tiết Vanh, lớn hơn Khương Lệnh Uyển một tuổi. Mẫu thân Tiết Vanh là trưởng

nữ của Vệ Quốc Công phủ, sau này gả cho con trai trưởng của Trung dũng

Hầu phủ Tiết Triển Linh, thành thân ba năm đầu vẫn không có con nối dõi, nhưng sau này bụng nàng cũng không chịu thua kém, một hơi sinh ra một

đôi long phượng thai. Đôi long phượng thai này chính là hai tỷ đệ Tiết

Tranh và Tiết Vanh. Hôm nay vừa nghe Tiết Vanh đến đây, Khương Lệnh Uyển liền không nhịn được nhớ tới vị biểu tỷ Tiết Tranh kia, vị biểu tỷ này

của nàng từ nhỏ đã là một tiểu cô nương dũng mãnh, khí khái nam tử còn

nhiều hơn cả đệ đệ Tiết Vanh của nàng, nàng giống như là tiểu bá vương

của Tấn thành này. Hơn nữa Tiết Tranh là một người cực kì bao che khuyết điểm, kiếp trước vào thời điểm nàng cãi vã với Chu Lâm Lang, Tiết Tranh lập tức đi đến, không nói hai lời liền xách Chu Lâm Lang lên… Khí chất

dũng mãnh này, đến bây giờ Khương Lệnh Uyển vẫn còn kính nể.

Chỉ là vị biểu ca Tiết Vanh này của nàng, từ nhỏ đã được tỷ tỷ của hắn

bảo vệ vô cùng tốt, lớn lên lại là một bộ dáng tiểu thiếu niên môi hồng

răng trắng, ngoài miệng tuy nàng gọi hắn một tiếng “Vanh biểu ca”, nhưng trong lòng lại coi hắn như tỷ muội tốt. Sau này khi hai người lớn lên,

không ngờ Tiết Vanh lại thổ lộ tình cảm với nàng, khiến cho nàng lúc ấy

bị lời nói đột ngột của hắn dọa cho sợ hết hồn.

“Xán Xán, Xán Xán biểu muội.”

Tiết Vanh bây giờ mới có năm tuổi, hôm nay mặc một thân áo choàng màu

xanh sẫm càng làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn trở nên nổi bật, xanh miết mềm mại, một đôi mắt to trong suốt ầng ậc nước. Hắn chạy nhanh,

nha hoàn phía sau chỉ lo lắng hắn sẽ bị té ngã, luôn cẩn thận che chở,

nhưng Tiết Vanh lại hưng phấn đến không chịu ngồi yên, động tác lưu loát chạy tới trước giường gỗ lê, đưa khuôn mặt nhỏ của hắn tiến đến trước

mặt Khương Lệnh Uyển, ân cần nói: “Xán Xán, nghe mẫu thân nói muội bị

bệnh, còn khó chịu không?”

Khương Lệnh Uyển nhìn đôi mắt to đầy nước của Tiết Vanh không lên tiếng.

Tiết Vanh năm tuổi môi hồng răng trắng đặc biệt thanh tú, mi mắt thật

dài giống như hai cây quạt nhỏ, còn dài hơn cả tiểu cô nương nhà người

ta, khuôn mặt nhỏ lại càng mập mạp, khiến người nhìn không nhịn được chỉ muốn xoa bóp, tiểu bộ dáng này có thể so sanh với nàng. Khương Lệnh

Uyển nhớ lại, vị Vanh biểu ca này của nàng sau khi lớn lên vẫn là một bộ dáng tiểu bạch kiểm, nếu đổi thành một thân nữ trang, căn bản sẽ không

một ai nhận ra hắn là nam hài tử. Có điều nếu có ai mà dám so sánh hắn

thành tiểu bạch kiểm, biểu tỷ bao che kia của nàng sẽ ngay lập tức đưa

tới một đấm.

Kiếp trước Tiết Vanh yêu thích nàng, nàng thực sự không có cách nào tiếp nhận, loại cảm giác đó---- giống như một vị tỷ muội tốt lớn lên cùng

ngươi, đột nhiên có một ngày lại nói yêu thích ngươi, muốn thành thân

với ngươi.

Chuyện này...chuyện này thực sự quá hoang đường.

Cho nên kiếp này, từ nhỏ nàng sẽ giữ một khoảng cách với hắn, đỡ đến khi sau này hắn lại khóc nhè.

Dù sao, người nàng muốn gả chính là Lục Tông a.

Tiết Vanh thấy biểu muội không để ý tới hắn, có chút thất lạc, ánh mắt

liền trở nên ảm đạm, có điều rất nhanh lại trưng ra bộ mặt tươi cười

nhìn Khương Lệnh Uyển nói: “Xán Xán, nhà ca ca có nuôi hai con mèo nhỏ,

trắng trắng mập mập giống như một quả cầu tuyết, muội có thích không,

hai chúng ta mỗi người một con?”

Hai tay Khương Lệnh Uyển nắm phù dung cao, nghe xong Tiết Vanh nói cũng không lắc đầu ngay.

Tiểu biểu muội lúc trước luôn hoạt bát bướng bỉnh, còn luôn thích nắn

nắn khuôn mặt nhỏ của hắn, hôm nay thế nhưng lại thật vô cùng im lặng

không chịu mở miệng nói chuyện với hắn. Tiết Vanh cho rằng nàng bị bệnh

còn chưa tốt, không khỏi có chút đau lòng, liền ngồi sát bên cạnh nàng,

muốn cùng nàng nói chuyện phiếm, dù sao hai người bọn họ lâu rồi chưa

gặp mặt. Tiết Vanh rất yêu thích vị tiểu biểu muội này, tiểu biểu muội

không chỉ xinh đẹp, hơn nữa lúc mà biểu muội ăn đồ ăn hai má phúng phính phình ra, trông đáng yêu cực kì.

Khương Lệnh Uyển thấy Tiết Vanh cứ nhìn chằm chằm đồ ăn của mình, cho

rằng hắn thèm, lúc này liền với tay từ vào cái đĩa hoa lưu ly màu lam

đặt trên bàn cầm lên một khối phù dung cao thơm ngọt đưa cho hắn.

Tiết Vanh lập tức cầm lấy, cùng ăn say sưa ngon lành với tiểu biểu muội.

Khương Lệnh Uyển thấy hắn ngoan ngoãn ăn đồ ăn, không nói lời nào, lúc

này mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc nàng đang cúi đầu phát ngốc, bên tai liền nghe được tiếng nghi hoặc của Tiết Vanh “A?”, phảng phất như không phải cùng nàng nói chuyện, sau đó âm thanh giòn giã tiếp tục hỏi: “Ngươi là

ai?”

Ai?

Khương Lệnh Uyển nghe tiếng ngẩng đầu, đôi mắt đen to lay láy nhìn tiểu

thiếu niên mặc một chiếc áo bào màu trắng đứng phía bên ngoài rèm che.

Nàng vừa thấy Lục Tông, nhất thời hai mắt liền sáng lên như hai ngọn

đuốc.

Khương Lệnh Uyển lập tức thả phù dung cao trên tay xuống, để chân trần

“thịch thịch thịch” chạy tới. Sau đó ôm chặt lấy cánh tay của Lục Tông,

đầu nhỏ ngẩng lên nhìn hắn, âm thanh mềm mại nhu nhu nói: “Tông biểu

ca.”

“Ừm.”

Lục Tông cúi đầu, thấy tiểu bánh bao hôm nay mặc một thân áo váy màu hoa sen, trên đầu nhỏ vẫn là hai búi tóc tinh xảo, ít trang sức hơn mấy

ngày trước, chỉ sử dụng hai dây cột tóc màu nhạt, theo thân hình nho nhỏ của nàng nhìn xuống, liền thấy một đôi bàn chân vẫn đang để trần, có lẽ là sợ lạnh, giờ khắc này vô cùng lẫm lẫm liệt liệt đứng trên mu bàn

chân của hắn, đầu ngón chân béo mập chỉ hơi hơi nhúc nhích.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngô Gia Kiều Thê
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...