Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngõ Cũ Tình Sâu – Chương 33: Ông chủ Trình, tôi nghi ngờ anh đang lừa tôi

Ngõ Cũ Tình Sâu

Tác giả: Tứ Hành Nhất
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giữa những áng mây trôi bồng bềnh, lời nói nhẹ nhàng len lỏi vào tai Hứa An Ý. Vành mắt cô chợt se lại, tuy lặng im không nói gì nhưng bờ vai khẽ r//u//n r//ẩ//y đã phơi bày sự rung động trong lòng. Bầu không khí xung quanh tràn ngập sự ấm áp.

Cả hai cùng im lặng thưởng thức cảnh sắc tuyệt đẹp hiếm có ở phía chân trời. Một lúc sau, trong mắt Hứa An Ý dâng lên những gợn sóng, đôi môi hồng khẽ hé mở: “Anh cũng sẽ vậy thôi, ông chủ Trình.”

Bởi vì người cùng cô ngắm nhìn cảnh sắc này còn có anh.

Khóe môi Trình Hách Đông vô thức vẽ nên một đường cong nhẹ.

Hôm sau, Hứa An Ý – người vừa được chúc phúc may mắn – đã bị ốm.

Sáng sớm thức dậy, những hạt mưa dày đặc không ngừng đập vào cửa sổ, dù đã đóng chặt cửa nhưng trong phòng vẫn lạnh thấu xương, nhiệt độ giảm sâu bất ngờ ập đến.

Hứa An Ý vừa tỉnh dậy đã thấy nghẹt mũi khó thở, đầu óc quay cuồng choáng váng, rõ ràng là đã bị cảm.

Vệ sinh cá nhân xong, cô lại khoác thêm chiếc áo len caro dày dặn, trước khi xuống lầu còn cố tình vỗ vỗ vào gương mặt thiếu sức sống của mình, nhưng trông vẫn chưa được tỉnh táo lắm.

Trình Hách Đông vẫn dậy sớm như mọi khi, lúc Hứa An Ý xuống lầu thì anh đã bày biện sẵn bữa sáng rồi.

“Chào buổi sáng.”

Cô định cất tiếng chào, nhưng vừa lên tiếng đã bị giật mình bởi chính giọng nói của mình, giọng cô khàn đặc xen lẫn âm mũi nặng nề, đến bản thân còn nghe ra vẻ ốm yếu dặt dẹo...

Quả nhiên, Trình Hách Đông vừa nghe thấy giọng cô thì lập tức nhíu chặt đầu mày, ngừng động tác trên tay rồi hỏi: “Cô bị cảm à?”

Hứa An Ý xoa xoa chiếc mũi bướng bỉnh của mình, hắng giọng đáp: “Chắc là vậy.”

“Ngồi xuống ăn sáng trước đã.”

Trình Hách Đông múc cho cô một bát cháo rồi quay người đi tìm thứ gì đó.

Chừng hai phút sau, anh mang theo một hộp thuốc y tế đến, lấy ra một chiếc nhiệt kế đo tai rồi đo cho Hứa An Ý. Đo xong, anh lẩm bẩm một mình: “Không sốt.”

Hứa An Ý ngoan ngoãn để anh thuần thục kiểm tra cho mình, rồi cô nói: “Chỉ là cảm lạnh thôi.”

Ở Kinh Khê, mỗi khi nhiệt độ thay đổi theo mùa, cô cũng thường bị cảm lạnh một hai lần, kéo dài đến bốn năm ngày mới khỏi, dù có dễ tính đến mức nào thì cũng bị cơn bệnh cảm chết tiệt này hủy hoại tâm trạng.

Chỉ là dạo gần đây thời tiết ở Lô Xuyên quang đãng, khiến cô lơ là cảnh giác, không ngờ hôm nay lại đột ngột trở lạnh như thế.

Hứa An Ý nuốt miếng cháo trong miệng xuống, như sực nhớ ra gì đó mà buột miệng nói: “Ông chủ Trình, tôi nghi ngờ anh đang lừa tôi.”

“Gì cơ?” Trình Hách Đông ngẩng đầu nhìn cô.

Hứa An Ý đượm buồn nói: “Hôm qua anh bảo là nhìn thấy mây vảy cá sẽ gặp may mà.”

Nhưng bây giờ đâu có gọi là may mắn, phải là xui xẻo mới đúng.

Trình Hách Đông bật cười trước lời tố cáo đáng yêu của cô, khóe mắt anh ánh lên ý cười, giọng nói cũng vô thức dịu xuống: “Tôi không hề lừa cô, trời xuất hiện mây vảy cá, không mưa thì gió cũng dữ dội, vốn dĩ phải trở lạnh rồi, chúng ta phải thuận theo ý trời thôi.”

Có lẽ là thấy Hứa An Ý đáng thương nên giọng của Trình Hách Đông bất giác trở nên dịu dàng, khác hẳn với anh ngày thường.

Nhưng Hứa An Ý bị cảm nên choáng váng đầu óc, chậm chạp không để ý được gì nhiều, phải qua một lúc sau mới phản ứng với lời anh nói, sau đó như thể cam chịu số phận mà cụp mắt xuống: “Thôi được rồi, ý trời đúng là phiền phức.”

Bị bệnh khiến Hứa An Ý dễ dàng nổi cáu, còn muốn cãi lại trời đất nữa.

Trình Hách Đông lộ vẻ hứng thú, đây là l//ầ//n đ//ầ//u tiên anh thấy cô như vậy.

Ăn chưa đầy năm phút, Hứa An Ý lặng lẽ đẩy bát cháo sang một bên, cầm khăn giấy lau miệng rồi khẽ nói: “Tôi ăn xong rồi, anh cứ từ từ dùng bữa nhé.”

Trình Hách Đông nhìn chằm chằm vào bát cháo còn lại hơn một nửa, sau đó lại đặt nó tới trước mặt Hứa An Ý một lần nữa: “Ăn thêm chút nữa đi.”

Hứa An Ý sửng sốt, đến cả chuyện này mà anh cũng muốn quản thúc sao? Bình thường cô đâu có lãng phí đồ ăn, chẳng qua là bị cảm nên không có khẩu vị thôi.

Biết cô đang nghĩ gì, Trình Hách Đông nói thêm một câu: “Ít nhất cũng phải ăn được nửa bát thì mới có thể uống thuốc.”

Không chịu ăn uống đàng hoàng uống thuốc vào sẽ hại dạ dày.

Hứa An Ý thầm thở dài trong lòng, vẻ mặt buồn bực cầm thìa lên lại.

Biết là anh có ý tốt, nhưng cô thật sự đang rất khó chịu. Cảm lạnh khiến cô chẳng cảm nhận được mùi vị gì, vậy mà vẫn phải ăn, đúng là cái bệnh cảm đáng ghét này…

Trên bàn ăn chỉ có tiếng thìa c//h//ạ//m v//à//o bát lách cách, Hứa An Ý húp cạn ngụm cháo cuối cùng, như trút được gánh nặng mà buông thìa xuống. Trình Hách Đông đã rót sẵn nước ấm cho cô, thuốc cũng là loại cảm cúm thông thường luôn có sẵn trong nhà.

Hứa An Ý uống thuốc với vẻ mặt đau khổ, trong lòng cô còn nghĩ: ông chủ Vân Đoan thật sự rất chu đáo.

Bên ngoài vẫn đang đổ mưa tí tách, không lớn như lúc cô vừa ngủ dậy, nhưng vẫn không ngớt, giăng đầy hơi ẩm ướt.

Hứa An Ý ngồi trên ghế sofa thất thần lắng nghe tiếng mưa. Thời tiết này đến cả Phệ Phệ cũng chẳng thể tung tăng khắp sân, chỉ ủ rũ nằm dài trên tấm đệm cạnh chân Hứa An Ý, thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ đuôi rồi lại cụp xuống.

Trình Hách Đông dọn dẹp bàn ăn xong thì nhìn thấy cảnh tượng này. Ấm cúng thì có ấm cúng thật, nhưng nếu Hứa An Ý không bị ốm có lẽ mọi thứ sẽ còn tốt hơn.

“Anh không thấy lạnh sao?”

Lúc Trình Hách Đông ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh cô, anh nghe cô dùng giọng điệu lộ rõ sự nghi ngờ chân thành hỏi một câu.

“Không lạnh.” Trình Hách Đông nhấc nhẹ chiếc áo khoác trên người mình, “Tôi mặc thêm áo rồi.”

Lúc này, Hứa An Ý bỗng nhiên ganh tị khủng khiếp.

Biết anh có thể chất ấm áp, nhưng với cái tiết trời lạnh buốt như hiện tại mà anh chỉ mặc thêm một chiếc áo khoác đen, trong khi cô đã phải mặc áo len rồi...

“Áo khoác chắc chắn không ấm bằng áo len đâu.” Hứa An Ý ngượng ngùng lên tiếng, như muốn giải tỏa nỗi khó chịu của mình, hoàn toàn bỏ qua giới hạn của việc ‘chỉ mình mới biết nóng lạnh thế nào’.

Trình Hách Đông mỉm cười, đáy mắt thoáng gợn sóng, cố tình nói: “Áo khoác của tôi khá dày dặn, hay là cô thử mặc xem sao?”

“Không đâu.”

Trình Hách Đông tưởng cô từ chối vì ngại, nhưng anh không ngờ lại vì lý do khác.

Hứa An Ý đăm chiêu nhìn chiếc áo khoác màu trầm trên người anh, nhẹ nhàng bổ sung một câu: “To quá, tôi không mặc vừa.”

Trình Hách Đông cảm thấy trái tim như bị ai đó cào nhẹ một phát, một cảm giác ngứa ngáy râm ran dâng lên, muốn nắm giữ điều gì đó nhưng lại chẳng thể với tới, khiến anh bồn chồn trống rỗng.

Ánh mắt Hứa An Ý chuyển sang khuôn mặt anh, nghiêm túc nói: “Tôi mặc vào chắc chắn sẽ rất buồn cười, giống như hồi nhỏ lén mặc quần áo người lớn vậy.”

Bệnh cảm khiến gò má Hứa An Ý ửng hồng, đôi mắt long lanh như chứa hơi nước, mỗi khi nhìn người khác lại có vẻ trong trẻo và ngây thơ lạ lùng.

Dù hơi ‘ác’ một tí, nhưng Trình Hách Đông lại nghĩ, cô của lúc bị bệnh quả thật rất đáng yêu.

“Không có gì buồn cười cả, giống như Sheeta thôi, cô ấy mặc đồ rộng cũng rất đẹp.” Trình Hách Đông nghiêm túc nói.

“Anh biết Sheeta sao?” Ánh mắt Hứa An Ý sáng lên, đầy vẻ bất ngờ.

“Biết chút ít.”

Sheeta là một nhân vật trong bộ phim “Lâu đài trên không”, một hình tượng nữ giới dịu dàng nhưng dũng cảm, trong đó có một tình tiết là người mẹ hải tặc đã tìm cho Sheeta một chiếc quần rộng thùng thình, dù trông có vẻ luộm thuộm nhưng Sheeta mặc lên vẫn rất xinh đẹp.

Hứa An Ý rất vui khi nghe Trình Hách Đông nói vậy, bởi vì cô cũng rất yêu thích nhân vật đó.

“Cô có đau họng không?” Trình Hách Đông đột nhiên chuyển chủ đề.

Hứa An Ý nuốt khan, nhíu mày đáp: “Có chút.”

“Vậy có muốn ho không?”

“Thỉnh thoảng có.”

“Khó chịu nhất vẫn là nghẹt mũi à?”

“Ừm.”

Hai người cứ thế một hỏi một đáp, Hứa An Ý có cảm giác như đang được khám bệnh, ngơ ngác không hiểu gì.

Trình Hách Đông hỏi xong lại nói một câu: “Lát nữa tôi sẽ ra thị trấn một chuyến, cô có cần mua gì không?”

Theo phản xạ vô thức, Hứa An Ý suýt chút nữa đã buột miệng hỏi anh đi làm gì.

Cũng may là cô kịp thời kìm lại lời muốn thốt ra. Sau khi cân nhắc vài giây, cô lên tiếng: “Anh có thể giúp tôi mua chút đường đỏ không?”

Đường đỏ theo lẽ thường là thứ phái nữ hay dùng trong kỳ kinh nguyệt, trong khoản này Trình Hách Đông cũng hơi ngô nghê, khẽ nhướng mày, dù không cất lời nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy vẻ lo lắng không thể che giấu, nghĩ bụng cô đang bị cảm mà còn đến kỳ kinh nữa, chắc hẳn sẽ khó chịu lắm.

Hứa An Ý muộn màng nhận ra anh đã hiểu lầm, khuôn mặt vốn đã ửng hồng giờ lại càng đỏ bừng, vội vàng xua tay ấp úng giải thích: “Không phải vì cái đó, tôi chỉ dùng để uống trị cảm thôi, cảm lạnh cũng có thể uống mà!”

Trước đây ở Kinh Khê, mỗi lúc bị cảm cô cũng hay uống nó.

Thấy cô có vẻ sốt sắng, Trình Hách Đông bình thản lên tiếng: “Ừm, tôi biết rồi, cũng không có gì đâu.”

Anh không thấy đây là chuyện gì khó nói cả.

“Chỉ đường đỏ thôi à, còn cần gì nữa không?”

Hứa An Ý lắc đầu: “Chắc là không cần gì nữa.”

Ngồi ở dưới lầu thêm một lúc, Hứa An Ý không thể chống lại cơn buồn ngủ, chuẩn bị đứng dậy đi lên lầu.

Đợi cô lên lầu rồi người nào đó mới ra khỏi nhà đi thị trấn, trước khi đi còn cố ý dặn Hứa An Ý một câu, nói nếu có chuyện gì thì cứ gọi cho anh.

Ai không biết nghe vậy còn tưởng anh sắp đi đâu xa lắm.

Hứa An Ý lúc đó cũng không nghĩ nhiều, sau khi đồng ý còn vô thức dặn anh mặc thêm quần áo, nếu không sẽ bị bệnh giống cô.

Trình Hách Đông dường như đã mỉm cười, nhưng không nói gì.

Giấc này Hứa An Ý ngủ không được trọn vẹn lắm, mũi bị nghẹt nên đành phải há miệng thở, ngủ dậy thì cổ họng khô khốc như vừa bị nướng, khó chịu vô cùng.

Bên ngoài trời vẫn âm u, trên mặt kính cửa sổ phủ một lớp sương lạnh ẩm ướt, mờ mịt chẳng nhìn rõ gì, trong phòng càng thêm tối đen và tĩnh lặng.

Hứa An Ý thẫn thờ ngồi t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g, tâm trạng cũng chùng xuống theo thời tiết.

Trong lúc cô đang ngồi thừ người, bên ngoài bỗng vang lên vài tiếng gõ cửa nhẹ nhàng rồi ngừng lại, sau đó tiếp tục lặp lại vài tiếng, nhưng không đều đặn lắm, không giống như Trình Hách Đông.

Sau đó, Hứa An Ý nghe thấy giọng nói của Hướng Hủ Dương vọng lại từ ngoài cửa: “Chị An Ý ơi, chị dậy chưa?”

Hứa An Ý kinh ngạc, vội vàng mặc áo khoác xuống giường mở cửa, thấy Hướng Hủ Dương đang ôm Khốn Khốn đứng ngoài cửa.

“Có chuyện gì vậy?”

Thấy cô đã dậy, Hướng Hủ Dương dường như thở hắt ra một hơi, ấp úng nói: “Cũng không có gì đâu, chỉ là xem chị dậy chưa thôi.”

Tại sao lại phải chạy lên đây xem cô dậy chưa, Hứa An Ý không hiểu, nhưng cũng không hỏi thêm.

Hướng Hủ Dương lẩm bẩm trong lòng, thì cũng do anh trai cậu ấy giao nhiệm vụ, bảo Hứa An Ý bị bệnh rồi nên dặn cậu để ý nhiều hơn chứ đâu. Cậu ấy thấy trên lầu chẳng có tiếng động gì, ngủ một giấc cũng quá lâu rồi, nên chạy lên lầu xem sao.

Giờ thì không có chuyện gì, Hướng Hủ Dương đương nhiên cũng không còn lo lắng nữa, cậu ấy hỏi: “Chị An Ý, chị cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?”

“Ừm đỡ hơn rồi.”

Cũng không biết có thật không, bởi vì Hứa An Ý đã quen miệng nói mình ổn rồi.

Trong lúc hai người nói chuyện, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng sấm rền vang khiến người ta giật cả mình, theo sau đó là tiếng mưa càng rõ ràng hơn.

“Cơn mưa này cứ dai dẳng mãi, trước đây chưa từng có trận nào lớn như thế này.” Hướng Hủ Dương cũng khó chịu với cái thời tiết đáng ghét này, bị tiếng sấm làm giật mình, cau mày than thở.

Ngày mưa tầm nhìn thấp, con đường đi đến thị trấn lại chẳng phải đường lớn thẳng tắp, Hứa An Ý vừa nhớ ra điều này, trong ánh mắt lập tức hiện lên vẻ lo lắng. Cô liếc nhìn xuống tầng dưới yên tĩnh, hàng mi run run, cất tiếng hỏi:

“Anh trai em vẫn chưa về à?”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Người dân chất phác thật thà, không có chuyện bắt cóc hay lừa gạt ai
Chương 2: Đúng vậy, còn đẹp hơn cả mấy cô diễn viên người mẫu
Chương 3: Bao ngủ ngon
Chương 4: Sức hút nam tính ngập trời
Chương 5:  Ấn tượng đầu tiên mà tôi mang đến không đủ thân thiện
Chương 6: Thích cô
Chương 7: Thứ anh Đông kinh doanh không phải là homestay
Chương 8: Đêm qua ngủ không ngon giấc à?
Chương 9: “Không tìm được đường về nhà à?”
Chương 10: Sao lại khóc?
Chương 11: “Hứa An Ý, cô đừng buồn, nếu không tôi sẽ tự trách mình đấy.”
Chương 12: Sao đến mùa thu rồi mà anh vẫn còn hừng hực sức sống thế?
Chương 13: Trình Hách Đông tặng hoa cho cô ư?
Chương 14: Tại sao lại không dám nhìn tôi
Chương 15: Anh đang xao động vì điều gì?
Chương 16: Cũng được, tùy cô thôi à
Chương 17: Không thể dựng chuyện có bạn gái được
Chương 18: Cô hoàn toàn không thể chống đỡ nổi bầu không khí mập mờ này
Chương 19: Anh hối hận vì đã không nán lại v//u//ố//t v//e thêm một lúc nữa.
Chương 20: “Thanh nhiệt càng tốt, tôi cũng đang cần cái đó”
Chương 21: “Với người khác tôi chưa chắc đã như vậy”
Chương 22: Tay Anh Hình Như Đang Dừng Đúng Chỗ Tôi Bị Va Phải
Chương 23: Hay là trên người Hứa An Ý có mùi của Trình Hách Đông…
Chương 24: Hứa An Ý khen cậu không ngớt miệng
Chương 25: Trước đây chưa từng nghĩ tới, nhưng bây giờ đã có suy nghĩ về việc kết hôn
Chương 26: Món đồ chơi nhỏ để dỗ cô
Chương 27: Không ngờ anh Đông cũng khá bám người đấy
Chương 28: Cô cũng được xem là người nhà của tôi
Chương 29: Hứa An Ý, cô nhảy đẹp lắm
Chương 30: Gặp ai cũng nhào vào lòng thế à?
Chương 31: Có thể bao trọn ông chủ Vân Đoan luôn rồi đấy
Chương 32: Hứa An Ý, cô sẽ rất may mắn
Chương 33: Ông chủ Trình, tôi nghi ngờ anh đang lừa tôi
Chương 34: Vô tình ‘đút’ cho anh một miếng...
Chương 35: Trình Hách Đông chăm sóc em chu đáo nhỉ?
Chương 36: Bởi vì nó có ông chủ Trình tuyệt vời nhất
Chương 37
Chương 38: Định tặng tôi một mái nhà sao?
Chương 39: Con lén giấu một cô gái xinh đẹp trong nhà hả!
Chương 40: “Tôi luôn có một nguồn sức mạnh dào dạt không ngơi nghỉ, để yêu em”
Chương 41: Mãi mãi ở bên anh
Chương 42: Hay là cùng nhau trải nghiệm l//ầ//n đ//ầ//u?
Chương 43: Hôn m//ạ//n//h b//ạ//o quá chẳng giữ ý tứ gì cả
Chương 44: Có thể nhẹ nhàng hơn chút không?
Chương 45: Với vóc dáng này của anh
Chương 46: Có tên đàn ông nào mà chẳng mang đủ ‘họa’ trên đầu
Chương 47: Vậy thì anh đã gặp được một bảo bối vô giá rồi…
Chương 48: Vậy tối nay chúng ta ngủ chung nhé?
Chương 49: Nhớ anh không?
Chương 50: Trình Hách Đông, anh đúng là một con cáo già giấu đuôi...
Chương 51: Giờ không ôm em được, đừng trêu ghẹo anh…
Chương 52: Nếu không phải tận hưởng, vậy sao em….
Chương 53: Cục cưng, chào mừng em trở lại Vân Đoan Tiểu Trúc
Chương 54: Nhất thời không kiềm chế được, anh sẽ cố nhịn
Chương 55: Đáng lẽ sáng nay anh nên ôm cô ngủ thêm một lát
Chương 56: Có cần dịch vụ bầu bạn về đêm không?
Chương 57: Anh bị mắc chứng ‘thèm được tiếp xúc d//a t//h//ị//t’ hả?
Chương 58: Hôn anh một cái mới tính là cảm ơn.
Chương 59: Anh lừa em lên giường đấy
Chương 60: Em thương anh nhiều hơn một chút đi
Chương 61: Bất ngờ dành cho em, chào mừng em về nhà……
Chương 62: Không nên tỏ tình nhiều, chỉ nên ‘l//à//m t//ì//n//h’ nhiều...
Chương 63: “Đây có phải là sức hấp dẫn từ bộ vest công sở không nhỉ?”
Chương 64: Em tưởng đây là một bài hát sao? Chỉ hát một lần là đủ?
Chương 65: HOÀN CHÍNH VĂN
Chương 66: NGOẠI TRUYỆN (1)
Chương 67: NGOẠI TRUYỆN (2)
Chương 68: NGOẠI TRUYỆN (3)
Chương 69: NGOẠI TRUYỆN (4)
Chương 70: NGOẠI TRUYỆN (5)
Chương 71: NGOẠI TRUYỆN (6)
Chương 72: NGOẠI TRUYỆN (7)
Chương 73: NGOẠI TRUYỆN (8)
Chương 74: NGOẠI TRUYỆN (KẾT)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngõ Cũ Tình Sâu
Chương 33: Ông chủ Trình, tôi nghi ngờ anh đang lừa tôi

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 33: Ông chủ Trình, tôi nghi ngờ anh đang lừa tôi
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...