Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nghiện ( Mê Mẩn) – Chương 42: LẦN SAU TRONG NHÀ SẼ CÓ QUẦN ÁO CỦA EM.

Nghiện ( Mê Mẩn)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mười phút sau, bầu không khí trong phòng khách có hơi kì quái. Ông cụ Nhiếp ngồi ở đầu bên này ghế sofa Liễu Yên ngồi bên ghế sofa đơn, cô bắt chéo đôi chân dài, bấm điện thoại. Lão Chu vào phòng bếp giúp Nhiếp Quỵ một tay. Dù sao thì Nhiếp Quỵ vẫn là cậu chủ của ông ấy.

Nhìn hai người đang ngồi trong phòng khách ông ấy cũng không dám đi ra.

Ông cụ Nhiếp thì không nói, cái khí thế ép ông cụ Liễu ký thỏa thuận trong bữa tiệc năm quả thực không chừa lại đường lui nào.

Mà cô bé Liễu Yên này từ hồi cấp hai đã có thể nhìn ra tính tình ngang ngạnh cỡ nào. Mấy năm nay đúng là cô có chút ý tránh mặt ông cụ Nhiếp, chủ yếu là để tránh xung đột nhưng từ sau khi Nhiếp Quỵ tỏ rõ thái độ, cô bé Liễu Yên này hoàn toàn không còn e ngại gì nữa, câu nào câu nấy đều chọc thẳng vào tim ông cụ.

Lão Chu nghĩ giờ đây chỉ cần xảy ra mâu thuẫn Liễu Yên chắc cũng chọc ông cụ Nhiếp tức chết, vì vậy ông ấy càng không dám đi, phải ở lại đây để bảo vệ bọn họ.

Trong bếp vọng ra tiếng bô lô cọc cạch.

Trong lòng ông cụ Nhiếp không thoải mái chút nào, ông liếc nhìn Liễu Yên vài lần, cô gái này vẫn ngồi im như tượng, hoàn toàn không hề có ý giúp đỡ.

Ông tức đến đỉnh đầu sắp bốc khói.

Ông cụ lấy điện thoại trên bàn xem, là điện thoại của Nhiếp Quỵ, vừa mở màn hình liền thấy ảnh của Liễu Yên. Ông cụ Nhiếp: “. . . . .”

Một giây sau, ông tắt phụt nó đi.

Bộp một tiếng trả về vị trí cũ.

Nhưng dù là bên chỗ ông cụ phát ra tiếng động thì Liễu Yên cũng vẫn như cũ không hề có động tĩnh gì, vẫn bấm điện thoại, dường như mọi thứ đều không liên quan đến cô.

Liễu Yên đang gửi * cho ông cụ Liễu.

Cô thất hứa với ông.

Vốn dĩ định sáng sớm hôm nay sẽ về nhưng vì ông cụ Nhiếp đến nên cô chọn ở lại, chỉ để chọc tức ông cụ.

Nhưng mà cô không thể nói với ông cụ Liễu được, đành nói: “Con dậy muộn, nên ăn trưa ở nhà Quách Mẫn xong mới về.”

Ông cụ Liễu: “Tiểu Trần chuẩn bị nấu sườn heo kho tàu con thích vậy mà con không về.”

Liễu Yên: Không còn cách nào mà, tối qua con uống rượu nhiều quá.

Ông cụ Liễu: “Đã nói con uống ít thôi, con cứ nằng nặc muốn uống với mấy ông chủ nước ngoài, mấy kẻ đó như thùng rượu, con uống lại mấy người đó sao? Yên nhi, con là con gái, có những chuyện không cần miễn cưỡng đâu, trợ lý Quách của con vẫn chưa biết uống rượu sao? Con nên tìm trợ lý nam sẽ tốt hơn.”

Liễu Yên: “Trợ lý nam dễ bất hòa, trợ lý nữ vẫn tốt hơn. Con thấy Quách Mẫn tuổi còn trẻ, từ từ luyện tập cũng được, bây giờ cô ấy uống được hơn rồi, mỗi năm trôi qua sẽ tiến bộ thôi.”

Ông cụ Liễu: “Con đó, quá lương thiện, chức vụ của cô ta chính là để làm những chuyện đó, không giúp được con thì còn làm làm gì.”

Liễu Yên: Ông nội, ai cũng phải trải qua tuổi trẻ mà, bản thân từng chịu khổ nên không muốn người khác phải chịu, giúp được thì giúp.”

Ông cụ Liễu không còn gì để nói.

Những năm qua Liễu Yên lăn lộn mở rộng mối quan hệ trong cái giới này chính là vì lòng tốt và sự chính trực của cô, nhiều người sẵn sàng vì cô mà xông pha biển lửa.

Chính vì thế có rất nhiều chàng trai thầm thích cô.

Lúc cô gõ chữ không phát ra âm thanh, nhưng vì đang tập trung nhắn tin, còn ông cụ thỉnh thoảng lại quay sang nhìn cô, nên mỗi lần tay cô gõ chữ trên điện thoại đều khiến ông cụ bực dọc. Ông đắn đo một hồi, rồi quyết định ra oai với Liễu Yên, ngước mắt lên nói với lão Chu: “Tuy thời đại bây giờ nam nữ bình đẳng, đàn ông vào bếp rất bình thường nhưng nếu như chuyện gì cũng dựa vào đàn ông, phụ nữ trở thành vật cản, thì không thể nào có sự bình đẳng nữa.”

Lão Chu sững người, không ngờ tới đột nhiên ông cụ Nhiếp lại nói như vậy, vấn đề là những lời này không giống với lời ông cụ Nhiếp sẽ nói ra.

Trước kia ông cụ Nhiếp vô cùng yêu thương bà Nhiếp, chăm sóc bà ấy đến nỗi mười ngón tay không dính nước, lúc này đột nhiên lại nói như thế chắc chắn có gì đáng ngờ.

Lão Chu nhìn cô gái đang ngồi trên ghế sofa đơn, trong chớp mắt liền hiểu rõ, ông nói: “Ông chủ à, thời đại không giống, cũng không thể nói vậy đâu.”

Lão Chu không dám hùa theo thẳng thừng quá, chỉ có thể qua loa đáp lời.

Ông cụ Nhiếp nói tiếp: “Tình cảm là thứ cần phải vun đắp, nếu một bên lúc nào cũng muốn hưởng thụ từ bên còn lại thì người bị lợi dụng sớm muộn cũng thấy chán nản. Đến một ngày gặp được người đối xử tốt hơn, tốt hơn nữa, sẽ chỉ thấy người cũ chẳng có chút ưu điểm nào.”

Liễu Yên nghe thấy thế liền ngước mắt lên.

Nhìn về phía ông cụ Nhiếp, ông cụ Nhiếp thấy cô nhìn mình thì càng ra vẻ hơn, ông còn đang định nói tiếp thì Liễu Yên thu hồi tầm mắt, sau đó cô gọi điện thoại cho Quách Mẫn, Quách Mẫn bắt máy rất nhanh, Liễu Yên hỏi: “Báo cáo quý này của phòng tài vụ gửi qua chưa? Không có, chị không tăng ca, chị chỉ xem thôi, xem thử chúng ta kiếm được bao nhiêu tiền, có đủ để đầu tư thêm một công ty mới không, càng kiếm được nhiều tiền mới càng tạo ra nhiều cơ hội việc làm cho nhiều người hơn.”

Nghe xong những lời này Quách Mẫn có chút kích động, nói: “Được ạ được ạ, em gửi cho chị ngay.”

Người trẻ, lúc nào cũng rất nhiệt huyết.

Phía ông cụ Nhiếp nghe thấy Liễu Yên nói như vậy, những lời định nói bị nghẹn lại bên môi, lão Chu bất đắc dĩ nhìn ông cụ Nhiếp.

Trong lòng nghĩ, người ta biết phải đối phó thế nào với ông đó.

Ông cụ Nhiếp bực bội vô cùng, sau đó đứng lên đi vào phòng bếp. Trong bếp, người đàn ông cao lớn đang làm cá kho tương, ông cụ Nhiếp biết món này không phải món ông thích, càng không phải món Nhiếp Quỵ và lão Chu thích, vậy thì chỉ có Liễu Yên thích.

Ông cụ Nhiếp lại càng tức hơn, ông chắp tay sau lưng đứng bên hông Nhiếp Quỵ, hỏi: “Con với con bé Liễu Yên kia rốt cuộc đã đến bước nào rồi?”

Nhiếp Quỵ từ tốn đổ nước sốt vào, hờ hững đáp: “Ông hỏi cái này làm gì?”

Ông cụ Nhiếp cắn răng, nói tiếp: “Con phải chỉnh đốn hành vi của mình đi, đương nhiên ông tin con, tối quá có phải nó cố ý không?”

Nhiếp Quỵ thoáng khựng lại, nhìn ông cụ một cách lạnh nhạt.

Ông cụ Nhiếp: “. . . . .”

Nhiếp Quỵ: “Không phải, là con cố ý.”

Ông cụ Nhiếp: “. . . . .”

Mặt ông cụ đen kịt, chắp tay sau lưng đi qua đi lại rồi đứng lại, nói: “Dù cho thế nào tương lai của hai đứa vẫn là hai đường khác nhau, con không thể làm những chuyện nằm ngoài kế hoạch của con.”

Ý là không thể xảy ra những chuyện không nên xảy ra, hai người không có tương lai.

Bàn tay đang cầm muỗng của Nhiếp Quỵ hơi khựng lại, trong nồi sôi lách tách, vài giây sau anh mới hoàn hồn lại, nhìn con cá trong nồi dầu. Ông cụ Nhiếp nói tiếp: “Con đừng để nó chiếm được lợi ích gì.”

Đôi mắt Nhiếp Quỵ khẽ híp lại, nói: “Chuyện nam nữ sao lại thành chiếm lợi ích? Ông nội, ông có thể có ý kiến với cô ấy nhưng không thể gán cho cô ấy điều trái với suy nghĩ thật của ông được.”

Đột ngột bị cháu trai lên lớp.

Ông cụ Nhiếp sững sờ.

Sau đó im lặng.

Nhiếp Quỵ vòng qua ông cụ, bưng nồi cá kho tương đi ra, anh lấy khăn giấy lau lòng bàn tay sau đó đi qua chỗ Liễu Yên, cúi người nắm tay cô.

Liễu Yên ngước mắt lên.

Khóe môi Nhiếp Quỵ cong lên: “Ăn cơm thôi.”

Liễu Yên nhíu mày, bỏ chân xuống, đương nhiên cô nghe thấy lời ông cụ Nhiếp nói trong bếp, cách âm không tốt hoặc có lẽ ông cụ Nhiếp không biết cách âm ở chỗ này rất kém. Cô mỉm cười, được Nhiếp Quỵ dắt tay đến bên bàn ăn, anh kéo ghế ra.

Liễu Yên ngồi xuống.

Nhiếp Quỵ nhỏ nhẹ hỏi: “Em nói với ông nội trưa nay không về chưa?”

Liễu Yên: “Ừm, nói rồi.”

“Ừ, ăn cơm xong anh đưa em về.”

Liễu Yên mỉm cười: “Không cần đâu, em tự lái xe về.”

Nhiếp Quỵ: “Ừm.”

Ông cụ Nhiếp từ trong bếp đi ra, nhìn thấy cảnh này liền cảm thấy đau đầu, lão Chu nhìn ông cụ, muốn nói gì đó, sau cùng cũng không lên tiếng.

Nhiếp Quỵ khui một bình rượu trắng rót cho ông cụ Nhiếp một ly, rồi rót cho lão Chu một lý. Ông cụ Nhiếp với lão Chu ngồi xuống.

Bữa cơm bắt đầu.

Trên bàn cơm chỉ có hai món là ông cụ Nhiếp thích, sở thích của lão Chu và ông cụ Nhiếp giống nhau. Những món khác đều là món Liễu Yên thích.

Nhiếp Quỵ dùng bàn cơm này để bày tỏ rõ ràng anh rất coi trọng và trân quý Liễu Yên.

Liễu Yên cũng rất chừa mặt mũi cho Nhiếp Quỵ, cô ăn rất nhiều. Lúc Nhiếp Quỵ uống từng ngụm từng ngụm rượu trắng trông rất hấp dẫn, Liễu Yên cắn đũa nhìn anh, khóe môi khẽ cong lên.

Ông cụ Nhiếp hiếm được một lần cùng ăn cơm uống rượu với cháu trai, ăn cơm cũng yên ắng hẳn. Bữa cơm này kéo dài khoảng một tiếng rưỡi.

Liễu Yên nhìn đồng hồ nói: “Em về trước đây.”

Nhiếp Quỵ cầm áo khoác lên khoác lên vai cô, nói: “Anh tiễn em.”

Liễu Yên vui vẻ cười rạng rỡ, cầm chìa khóa và túi xách đi về phía cửa nhà, lúc sắp ra cửa cô ghé lại gần sát bên tai Nhiếp Quỵ nói: “Đồ lót của em để lại chỗ anh trước, lần tới em lấy sau.”

Nhiếp Quỵ cụp mắt xuống nhìn vào mắt cô.

Sau đó, anh thì thầm: “Lần sau trong nhà sẽ có quần áo của em.”

Đuôi lông mày Liễu Yên khẽ nhướng lên, cô định mượn góc nghiêng hôn lên khóe môi anh, ai ngờ anh lại cúi đầu trước hôn lên môi cô.

Nhẹ nhàng. Thoáng qua.

Nhưng lại rất có cảm giác.

Liễu Yên: “Ông nội anh đang nhìn lén.”

Nhiếp Quỵ: “Kệ ông ấy.”

Ông cụ Nhiếp: “. . . . .”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: HAY LÀ ANH NGHE NHÉ
Chương 3: ANH NÓI ĐI ANH CHỌN CÁI NÀO
Chương 4: ANH CÓ MỜI TÔI KHÔNG
Chương 5: KHÔNG ĂN KEM QUE NỮA SAO? KHÔNG ĂN ANH VỨT NHÉ.
Chương 6: ANH TA SẼ KHÔNG CHỦ ĐỘNG ĐÂU.
Chương 7: NGƯỜI GỌI MÌ CẮT KÉO(*) Ở PHÒNG BAO SỐ MẤY?
Chương 8: GHEN
Chương 9: ANH ĐANG GHEN.
Chương 10: ANH HÔN EM ĐI
Chương 11: ĐAU, ANH XEM CHO EM ĐI
Chương 12: ANH CÓ TỪNG “MUỐN” EM KHÔNG?
Chương 13: A YÊN, ANH VỀ QUÂN KHU, EM NHỚ CHĂM SÓC BẢN THÂN
Chương 14: ANH ĐƯA EM ĐẾN PHÒNG Y TẾ
Chương 15: EM ĐI VỚI ANH.
Chương 16: TRONG LÒNG ANH CÓ EM KHÔNG?
Chương 17: XUỐNG ĐÂY CHỤP HÌNH CHO EM
Chương 18:  CHÚNG TA CŨNG CHỤP MỘT TẤM ĐI?
Chương 18:  A YÊN, KHÔNG ĐƯỢC…
Chương 20: HÔ HẤP RẤT KHÓ KHĂN
Chương 21: CẮN ĐI
Chương 22: AI LÀ VỢ ANH?
Chương 23: CHƠI VỚI EM
Chương 24:  ANH NHÌN THẤY KHÔNG?
Chương 25: MUỐN CHO EM BẤT NGỜ
Chương 26: LÃO NHIẾP, VẪN KHỎE CHỨ?
Chương 27: LÃO NHIẾP, ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP
Chương 28: ANH ĐẸP TRAI QUÁ ĐI
Chương 29: ANH GIẢ VỜ ĐỨNG ĐẮN
Chương 30: ĐỢI SAU NÀY CÓ CƠ HỘI SẼ ĐƯA EM ĐI NHĨ HẢI
Chương 31: ANH ĐƯA EM ĐI
Chương 32: LÃO GIÀ NHIẾP, LÀ CON
Chương 33:  ANH NHÌN EM NGỦ RỒI ĐI
Chương 34: CHÁU TRAI CỦA TÔI KHÔNG ĐẾN CÙNG À?
Chương 35: BỘ ĐỒ HÔM NAY RẤT PHONG ĐỘ, QUÁCH TỦ ẢNH MẶC GIÚP ANH À?
Chương 36:  TRONG LÒNG ANH CHỈ CÓ EM
Chương 37: VẪN CÒN GIẬN SAO?
Chương 38: MAU LÊN
Chương 39: EM CẢM THẤY CÓ VÀI CÂU CHU DƯƠNG NÓI RẤT ĐÚNG
Chương 40: CHO ANH HAI THÁNG SUY NGHĨ, ĐỒNG Ý HAY LÀ KHÔNG?
Chương 41: CHÁU TRAI CỦA ÔNG Ở TRƯỚC MẶT CON BÉ NHÀ HỌ LIỄU, QUẢ ĐÚNG LÀ NHỊ THẬP TỨ HIẾU
Chương 42:  LẦN SAU TRONG NHÀ SẼ CÓ QUẦN ÁO CỦA EM.
Chương 43:  ANH SẼ ĐỂ EM RA NGOÀI SAO?
Chương 44: HỪ,KHÔNG XỨNG
Chương 45:  NGHIỆP CHƯỚNG
Chương 46: TÔI ĐẾN THĂM LÃO LIỄU, XEM ÔNG ẤY THẾ NÀO?
Chương 47: CON NGHĨ CÁCH ĐỂ CON BÉ NHẬN ĐI.
Chương 48:  SAO ÁO EM CŨNG NGẮN VẬY?
Chương 49: CẦN ANH KHÔNG?
Chương 50:  KHÂU KIỆT? CÓ MẶT CẬU NỮA À?
Chương 51:  ANH YÊU EM, A YÊN.
Chương 52:  KHÔNG MUỐN LIỄU YÊN KHÓ CHỊU
Chương 53:  THÌ RA LÀ VẬY
Chương 54:  ANH TIỄN EM ĐI?
Chương 55:  CHỊ YÊN, CHỊ BÁN ĐỨNG TÔI.
Chương 56: CHÚC MỪNG.
Chương 57: LẬP TỨC NÓI YÊU EM
Chương 58: CON NGƯỜI ANH ẤY, TRỪ TÔI RA SẼ KHÔNG YÊU AI KHÁC
Chương 59:  BA MƯƠI PHÚT NỮA ĐẾN CỬA NHÀ EM
Chương 60:  ANH CỨ HÔN CHO ĐÃ ĐI
Chương 61: LÀM SAO MỚI KHÔNG ĐAU NỮA?
Chương 62:  EM LÀ QUÝ GIÁ NHẤT
Chương 63:  ANH GIÚP EM.
Chương 64:  ANH ĐÚT EM.
Chương 65:  ANH THÍCH KHÔNG?
Chương 66: CÁI TÍNH CÁCH NÀY CỦA CON CHỈ CÓ CẬU TA MỚI CHỊU NỔI.
Chương 67:  ANH CÓ THỂ NÀO ĐỪNG NHÌN EM CHẰM CHẰM NHƯ VẬY KHÔNG?
Chương 68: VỢ À
Chương 69:  520, ANH PHẢI XẾP HÀNG.
Chương 70: VẬT VỀ VỚI CHỦ
Chương 71: SẼ KHÔNG, NĂM NAY ĂN TẾT CÙNG EM
Chương 72: HAI TIẾNG SAU XEM LẠI ĐI.
Chương 73: NÓ ĐƯA CHIẾC VÒNG TAY LẠI CHO CON RỒI?
Chương 74: TA CŨNG SỢ NÓ VẬY
Chương 75: CÓ THỂ KẾT HÔN CHƯA?
Chương 76: NGOẠI TRUYỆN 1: VẤN ĐỀ KẾT HÔN
Chương 77: NGOẠI TRUYỆN 2: TAM THẬP NHI LẬP (*)
Chương 78: NGOẠI TRUYỆN 3: NHẪN
Chương 79: NGOẠI TRUYỆN 4: CẦU HÔN
Chương 80: NGOẠI TRUYỆN 5: HÔN LỄ
Chương 81: NGOẠI TRUYỆN 6: NGHỈ KẾT HÔN
Chương 82: NGOẠI TRUYỆN 7: CẦU CON
Chương 83: NGOẠI TRUYỆN 8: MANG THAI
Chương 84: NGOẠI TRUYỆN 9: SINH CON
Chương 85: NGOẠI TRUYỆN 10: THAI LONG PHỤNG
Chương 86: NGOẠI TRUYỆN 11: Ở CỮ
Chương 87: NGOẠI TRUYỆN 12: NHẬT KÝ NUÔI CON
Chương 88: NGOẠI TRUYỆN 13: CHUYỆN HẰNG NGÀY CỦA CON (1)
Chương 89: NGOẠI TRUYỆN 14: CHUYỆN HẰNG NGÀY CỦA CON (2)
Chương 90: NGOẠI TRUYỆN 15: THỜI HỌC SINH

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nghiện ( Mê Mẩn)
Chương 42:  LẦN SAU TRONG NHÀ SẼ CÓ QUẦN ÁO CỦA EM.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42:  LẦN SAU TRONG NHÀ SẼ CÓ QUẦN ÁO CỦA EM.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...