Nghệ Thuật Chiếm Hữu – Chương 85: Quý Bình hối hận nhưng không nói
Nghệ Thuật Chiếm Hữu
Thấy Quý Bình vẫn không mảy may phản ứng, Ngô Trình Trình cười trong nước mắt: “Tôi biết ngay anh sẽ thế này mà. Những lời này anh nghe đến phát ngán rồi, anh căn bản không tin tôi thật lòng yêu anh. Anh chỉ nghĩ tôi là một đứa cuồng ngược, không rời xa được anh vì thích bị hành hạ, vì tận hưởng cái khoái cảm bị anh chà đạp cả tâm hồn lẫn thể xác. Ngay từ đầu anh đã xem thường tôi! Anh cảm thấy tôi không xứng! Không xứng được anh hôn, không xứng nằm chung giường với anh, càng không xứng nói lời yêu anh.”
Cô tháo kính, đưa tay quẹt đi nước mắt, nhưng rồi vẫn không kìm được mà nức nở. Đúng như cô dự đoán, Quý Bình xoay người đi lên lầu. Trước đây, mỗi lần cô khóc, anh đều đối xử với cô như vậy.
“Anh yên tâm, tôi sẽ không đeo bám anh đâu. Tôi đến đây chỉ để xin lỗi, tôi không nên ăn nói không kiêng nể, mượn rượu làm càn ở quán như lúc nãy. Người trưởng thành làm sai, nói sai thì phải trả giá. Lời tôi nói sai, tôi tự chịu.” Không một chút do dự, Ngô Trình Trình vung tay tát thật mạnh vào má trái của mình một lần nữa.
Tiếng chát chúa vang dội trong phòng khách trống trải khiến Quý Bình gần như lập tức quay người lại. Anh sải bước lao tới, chộp lấy bàn tay cô định giáng xuống lần nữa. Nhìn thấy dòng máu rỉ ra nơi khóe miệng cô ở khoảng cách gần, Quý Bình tức giận siết chặt lấy cổ tay cô.
“Chắc tim anh cũng đau lắm nhỉ?” Ngô Trình Trình cười một nụ cười thê lương mà diễm lệ. “Anh chưa bao giờ nỡ động vào một đầu ngón tay của tôi. Trước đây dù tôi có chọc giận anh thế nào, anh cũng chưa từng ra tay với tôi, ngoại trừ những ‘hình phạt’ lúc làm tình, anh đã bao giờ thực sự đánh tôi đâu?”
Chiếc kính rơi trên sàn, cô nắm ngược lấy tay anh, nhào vào lòng ôm chặt lấy anh: “Thực ra tôi biết trong lòng anh có tôi. Đừng hành hạ nhau thêm nữa Quý Bình, thời gian qua tôi thực sự sắp phát điên rồi.”
“Cho tôi, và cũng cho chính anh một cơ hội đi. Chỉ một lần thôi, hãy mở lòng để tôi được yêu anh thật tử tế, có được không?”
Lần này Quý Bình đã lên tiếng. Anh vẫn lạnh lùng từ chối: “Thu lại lòng thương hại và sự đồng cảm của em đi, tôi không cần loại tình yêu đó.”
“Không phải thương hại, cũng chẳng phải đồng cảm!” Ngô Trình Trình cuống quýt nắm lấy tay anh, mười ngón tay đan chặt. “Đó là tình yêu! Là thực sự yêu anh!”
Quý Bình rụt tay lại, không cho cô nắm.
“Tại sao anh không thể tin tôi một lần!” Cô lại gào lên đau đớn: “Với Hoắc Kinh Huy, tôi chỉ còn lòng biết ơn. Từ khoảnh khắc anh ấy đẩy tôi xuống cầu thang, tôi đã không còn yêu anh ấy nữa rồi! Nhưng không yêu không có nghĩa là tôi phải quên! Vì không có Hoắc Kinh Huy ngày đó thì không có tôi hiện tại! Không có anh ấy, tôi sẽ không đến Vân Giang, không đến Vân Giang thì tôi sẽ không ở lại thôn Cáp Tây!”
“Nếu không ở lại đây, tôi sẽ không quen An Khanh, và cũng không quen anh!”
“Không quên anh ấy không có nghĩa là tôi không yêu anh! Vì quên đi đồng nghĩa với việc tôi phủ nhận chính bản thân mình trong quá khứ!”
Cô hỏi Quý Bình: “Anh sẽ yêu một Ngô Trình Trình phủ nhận quá khứ sao?”
“Anh căn bản sẽ không!” Cô tự hỏi tự trả lời: “Vì anh yêu chính con người hiện tại của tôi! Một kẻ nặng tình và biết ơn. Nếu tôi bảo với anh rằng tôi chẳng còn chút tình cảm nào với Hoắc Kinh Huy, anh sẽ càng coi thường tôi hơn!”
“Nhưng khi thấy tôi không quên được anh ấy, anh lại ghen tuông, thậm chí là phẫn nộ!”
“Anh không chịu thừa nhận mình đã yêu tôi, vì anh không chấp nhận nổi, cũng không cho phép bản thân yêu một người phụ nữ mà trong lòng còn chứa bóng hình người đàn ông khác!”
Nói một hơi hết sạch tâm tư, Ngô Trình Trình cũng đã kiệt sức. Cô túm lấy vạt áo anh, ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn khuôn mặt vẫn lạnh lùng không phản ứng kia: “Anh còn định tự lừa mình dối người đến bao giờ? Phải ép tôi tìm một người đàn ông khác vào khách sạn để kích động anh sao?”
“Tìm một đứa, tôi giết một đứa.” Quý Bình thản nhiên thốt ra câu đó với gương mặt không cảm xúc.
“Tôi biết ngay anh sẽ thế mà.” Ngô Trình Trình thất vọng nhìn anh: “Trừ khi người đàn ông đó là Hoắc Kinh Huy, còn nếu tôi tìm người khác, anh sẽ giết sạch đúng không?”
“Đi tìm Hoắc Kinh Huy đi, đừng vì tôi mà sa đọa, đừng tự giày xéo bản thân mình nữa.”
Cả tâm hồn lẫn thể xác đều mệt mỏi đến tê dại, đến khóc Ngô Trình Trình cũng không khóc nổi nữa. Cô buông vạt áo anh ra, gật đầu, xoay người đi như kẻ mất hồn: “Được, tôi đi tìm Hoắc Kinh Huy, đi tìm anh ấy.”
“Không được sa đọa, không được giày xéo bản thân…”
Vừa đi ra khỏi phòng khách, miệng cô vừa lẩm bẩm: “Không được tìm người đàn ông khác, chỉ có thể tìm Hoắc Kinh Huy, chỉ có thể yêu Hoắc Kinh Huy. Vì Ngô Trình Trình đời này chỉ có thể yêu Hoắc Kinh Huy thôi.”
Không đeo kính, lại trong ánh sáng mờ tối không bật đèn, với độ cận nặng căn bản Ngô Trình Trình không tìm thấy cửa ở đâu. Thấy cô sắp đ//â//m sầm vào tường, Quý Bình nhặt kính lên, sải bước tới chỗ cô, chộp lấy cổ tay lôi cô vào lòng. Anh dùng ngón cái lau đi vết máu nơi khóe môi cô, rồi giúp cô đeo kính lại tử tế: “Tôi đưa em về.”
Ngô Trình Trình vội vàng xua tay lùi lại: “Tôi tự đi được, không cần anh đưa.”
Uống khá nhiều rượu, lại đi bộ quá dài, cộng thêm việc nói quá nhiều khiến đại não thiếu oxy, đầu nặng chân nhẹ. Dù ý thức tỉnh táo nhưng cơ thể cô đã chạm giới hạn. Khi đi ngang qua hồ bơi, cô đột ngột choáng váng, cơ thể mất thăng bằng ngã nhào xuống nước.
Nước hồ được phơi nắng cả ngày nên rất ấm, Ngô Trình Trình không vùng vẫy, cô nhắm mắt để mặc cơ thể chìm xuống. Rất nhanh sau đó, cô nghe thấy một tiếng “ùm”, ngay sau đó, cơ thể được một lực đạo mạnh mẽ kéo lên khỏi mặt nước.
Là Quý Bình.
Quý Bình nhảy xuống nước đỡ lấy cô. Dưới ánh sáng mờ ảo, nhìn rõ khuôn mặt sưng tấy của cô, tim anh thắt lại đau đớn. Cơn đau này anh không hề lạ lẫm, mỗi lần anh vùi sâu trong cô, mỗi lần cô khóc lóc giãy giụa hay cắn anh thật đau, anh đều cảm thấy như vậy.
Bởi vì Ngô Trình Trình nói đúng, cứ hễ nghĩ đến Hoắc Kinh Huy, ngọn lửa ghen tuông và phẫn nộ lại giày vò anh khiến anh trắng đêm không ngủ. Anh tuyệt đối không muốn thừa nhận mình yêu cô, vì anh không cho phép mình yêu một người phụ nữ vẫn còn bóng hình nam nhân khác. Anh đố kỵ với tình yêu duy nhất mà Hoắc Kinh Huy từng có được từ cô. Vì Hoắc Kinh Huy, cô có thể đánh đổi mạng sống. Vì Hoắc Kinh Huy, cô có thể chủ động tìm đến cửa, không tiếc dùng thân xác để đổi lấy tung tích của anh ta.
Chính vì đã chứng kiến sự hy sinh và điên cuồng đó của cô dành cho Hoắc Kinh Huy, Quý Bình mới không thể tin vào cái gọi là tình yêu mà cô dành cho mình.
“Rốt cuộc em còn muốn hành hạ tôi đến bao giờ nữa?” Quý Bình nâng mặt cô lên, áp trán mình vào trán cô, giọng đầy kìm nén và xót xa. “Em cho tôi một cái hạn định đi.”
“Tôi cũng không biết.” Ngô Trình Trình mở mắt, bờ vai run lên vì ấm ức. “Tôi không biết tại sao mình lại rung động với anh, không biết tại sao tôi lại yêu một kẻ không có trái tim như anh. Tôi càng không biết cần bao lâu để quên được anh… Anh nói tôi hành hạ anh, chẳng lẽ anh không hành hạ tôi sao…”
Cô vươn tay ôm lấy vai anh, thấy anh không đẩy ra, cô bèn bạo dạn siết chặt, vùi đầu vào cổ anh mà hôn lên. “Quý Bình, đừng hành hạ tôi nữa…”
Cô hôn cổ anh, rồi hôn lên yết hầu. Cảm nhận được yết hầu anh lên xuống phập phồng, biết anh cũng đang khát khao mình, cô đánh liều đưa tay xuống dưới chạm vào anh. Rất nóng, rất cứng. Dù là dưới nước, cô vẫn cảm nhận được sự gấp gáp của anh. Chẳng cần nghĩ ngợi thêm, cô ngước đầu hôn lấy môi anh.
Sau ba năm, cuối cùng lại được hôn lên môi anh mà không bị đẩy ra, Ngô Trình Trình xúc động đến trào lệ. Quý Bình ép cô vào thành hồ bơi, nồng nhiệt hôn đáp lại, lưỡi hai người quấn lấy nhau mãnh liệt, bàn tay to lớn của anh siết mạnh lên hông cô.
“Ưm…” Tiếng r//ê//n rỉ bật ra khỏi cổ họng, Ngô Trình Trình run rẩy tháo thắt lưng của anh, phó mặc cho anh m//ú//t mát: “Cho tôi đi, tôi nhớ anh lắm…”
Hơn một tháng qua, đêm nào cô cũng nhớ anh đến phát điên. Những lúc cao trào nhất, cô thường gọi tên anh để tìm kiếm sự thỏa mãn. Cả sinh lý lẫn tâm lý, cô căn bản không thể cai được cảm giác mà anh mang lại. “Thật sự nhớ anh…”
Mặc cho nước hồ vây quanh, nhưng nơi ấy tiết ra chất lỏng trơn dính hoàn toàn khác biệt. Nó như một cái miệng nhỏ đang khát khao, muốn nuốt chửng lấy anh ngay lập tức. Quý Bình không dạo đầu quá lâu, anh lột bỏ lớp ren vướng víu trên người cô, để đôi chân cô quấn chặt lấy thắt lưng mình, rồi thúc mạnh vào trong, hung hăng va chạm…
“A… ưm…” Trong núi tiếng vang rất lớn, cô không dám kêu to vì sợ người qua đường nghe thấy.
“Kêu đi! Kêu lên cho tôi!” Quý Bình vừa m//ú//t cổ cô vừa điên cuồng thúc đẩy: “Gọi tên tôi! Gọi thật to vào!”
Ngô Trình Trình bị anh thúc đến mức lập tức buông xuôi mà hét lên: “Quý Bình… a a… Quý Bình…” Mỗi lần cô gọi tên anh, anh lại thúc vào thật sâu, thật mạnh. Cô cứ thế gọi đi gọi lại trong cơn mê đắm: “Quý Bình… ưm… Quý Bình… Em yêu anh, Quý Bình, em thật lòng yêu anh…”
Nghe lời tỏ tình của cô, Quý Bình càng thêm điên cuồng. Anh bế cô lên khỏi mặt nước, đặt cô tựa vào thành hồ bơi, từ phía sau đ//â//m xuyên qua, hai tay bóp chặt vai cô, giống như một con ngựa hoang đang điên cuồng rong ruổi trong cơ thể cô.
--------------------------------------------------