Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 86
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Vẻ mặt của An Hạ càng hoảng loạn hơn.
Bảo mẫu nhỏ trước giờ vẫn luôn trầm tĩnh im lặng, có biểu tình thì cũng nhạt nhẽo mơ hồ, để ý lắm mới nắm bắt được. Mà hiện tại, cô giống như đã thật sự bị dọa sợ, hai mắt mở lớn, có lẽ cái bộ não nho nhỏ kia của cô đang khó mà hiểu nổi sao hắn lại có thể nói ra những lời này.
Đáng yêu thật. Yến Bắc Thần nhìn vẻ mặt của cô, nghĩ.
Có lẽ vì thấy được biểu tình đáng yêu này của cô, cơn tức giận của Yến Bắc Thần vì bảo mẫu nhỏ cho là hắn đang có "tin mừng được lên chức ba" mà chậm rãi tiêu tan. Hắn khẽ cười, cầm đũa gắp rau, nói với bảo mẫu nhỏ.
"Tôi chưa lên chức ba đâu, đứa bé trong bụng cô ta không phải của tôi. Tôi còn chưa cầm tay cô ta nữa, sao mà làm cô ta m.a.n.g t.h.a.i được?"
An Hạ : "..."
Yến Bắc Thần hù cô sợ hết hồn xong, cầm đũa thong thả ăn cơm. Bình thường hắn vốn thích nói đùa, nhưng thời gian tiếp xúc lâu dài, hắn đang nói đùa hay là nghiêm túc, An Hạ vẫn có thể phân biệt được.
Hơn nữa chỉ cần là hắn đang nghiêm túc, thì lời đó không phải nói dối.
An Hạ ngồi ở ghế, không biết là vì sao, tiếng tim đập trong n.g.ự.c nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nói ra kể cũng lạ, chiều nay trái tim cô còn giống như bị một thứ dây leo nào đó quấn lấy, khiến mỗi nhịp đập đều nặng nề chậm chạp.
Nhưng mà hiện tại, đã hoàn toàn không còn cảm giác đó nữa rồi.
An Hạ nhìn Yến Bắc Thần ăn cơm, khứu giác dần cảm nhận được mùi thơm ngào ngạt của đồ ăn. Bận rộn cả một ngày, An Hạ cũng đói meo cả bụng. Cô nhẹ nhàng mỉm cười, đặt điện thoại xuống, cầm đũa lên.
Bảo mẫu nhỏ dường như trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều sau câu nói kia của hắn. Trong nhà ăn chỉ còn lại tiếng bát đũa va chạm, Yến Bắc Thần ngồi ở ghế, nhìn dáng vẻ ăn uống ngon miệng của bảo mẫu nhỏ, khẽ mỉm cười.
"Nhưng mà, vì sao em lại nghĩ con của Mạnh Giảo là của tôi?"
An Hạ đang cặm cụi ăn cơm, bỗng nghe thấy Yến Bắc Thần hỏi mình, bèn ngậm một miệng đầy cơm ngẩng lên.
Bảo mẫu nhỏ luôn nhét đầy cơm đến mức má phồng lên, cô đặt bát đũa xuống, nâng tay.
[Ngày đầu tiên đến đại trạch em nghe thấy người giúp việc trong nhà tán gẫu với nhau.]
Nhớ ngày đầu tiên đó An Hạ đến đại trạch, vốn là buổi tối Yến Bắc Thần sẽ về ăn cơm, người ở đại trạch cũng đã chuẩn bị xong hết rồi. Nhưng gần đến giờ ăn tối, quản gia Lâm lại báo xuống là hôm nay thiếu gia không về.
Sau đó cô theo những người giúp việc đó về ký túc xá, trên đường đi, bọn họ tán gẫu rôm rả, nói thiếu gia tham gia một bữa tiệc từ thiện, còn đi cùng với một minh tinh nữ tên là Mạnh Giảo, đoán hẳn là hai người đang yêu nhau rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
An Hạ không đợi Yến Bắc Thần hỏi, tự mình thuật lại đầu đuôi câu chuyện. Yến Bắc Thần chăm chú theo dõi, nói.
"Vậy còn em? Em cũng nghĩ là hai người chúng tôi đang yêu nhau?"
Cánh tay của An Hạ hơi ngừng giữa không trung.
Nếu hiện tại là ngày đầu tiên An Hạ đến đại trạch Yến gia, vấn đề này không phải điều An Hạ quan tâm. Bởi vì thiếu gia yêu đương với ai, cô cũng chỉ là một bảo mẫu nhỏ, không cần phải biết, cũng không cần bận tâm.
Bởi thế khi đó, mấy người giúp việc nói gì thì chính là như vậy, bọn họ nói thiếu gia và Mạnh Giảo là một đôi, thì chính là một đôi.
Sau đó, cô theo thiếu gia, hai người cùng đến Hải thành, cùng nhau về căn biệt thự này. Quả thật giống như lời hắn nói, ngoại trừ lúc thiếu gia đi làm, thời gian còn lại đều ở với cô như hình với bóng, xác thực chưa từng qua lại với Mạnh Giảo.
Sáng nay sau khi nghe được tin này, lẽ ra cô cần lý trí phân tích rõ nó không liên quan gì đến thiếu gia. Nhưng không biết vì sao, sau khi nghe được, cô lại liên tưởng đến chuyện ngày đó đến đại trạch nghe được, sau đó nghĩ đến thiếu gia.
Cô như vậy quá không lý trí, cũng rất không chuyên nghiệp, hy vọng là thiếu gia sẽ không để trong lòng.
Dĩ nhiên Yến Bắc Thần sẽ không để trong lòng chuyện cô không lý trí không chuyên nghiệp, sự chú ý của hắn đều đặt ở vấn đề của chính mình. Bảo mẫu nhỏ nghĩ ngợi trong chốc lát, nâng tay.
[Cô ấy rất xinh đẹp.]
Yến Bắc Thần chớp mắt một cái.
"Nên là, bởi vì em cảm thấy cô ta xinh đẹp, em bèn cho rằng hai chúng tôi yêu nhau, còn có con?" Yến Bắc Thần hỏi.
Trong lúc hỏi ra câu đó, trên mặt Yến Bắc Thần không có lấy một ý cười. Nói ra thì, dù là ai đi chăng nữa, bị người ta nghĩ như vậy sau lưng đều khó mà vui cho nổi. Huống hồ, bọn họ còn là người giúp việc của hắn, lại đàm luận ngay sau lưng hắn, đây chính là tối kỵ.
An Hạ thoáng căng thẳng, nâng tay.
[Chúng em đều cảm thấy cô ấy rất xinh đẹp.]
An Hạ biểu đạt xong, Yến Bắc Thần giơ đôi đũa trong tay lên, nói: "Đó là suy nghĩ của mấy người các em thôi."
An Hạ: "..."
Yến Bắc Thần nghiêm trang nói xong câu đó, ánh mắt hạ xuống, rũ mắt nhìn cô. Sau khi dừng trên người cô, ánh mắt của thiếu gia rõ ràng dịu dàng đi rất nhiều, còn chứa đầy ý cười.
Hắn nói: "Nhưng nếu theo cảm nhận của tôi, thì tôi thấy em còn xinh đẹp hơn."
An Hạ: "..."
Yến Bắc Thần nói xong những lời này, ý cười trong mắt hắn tràn xuống tận bên môi, khóe môi mỏng cong lên một cái rất nhẹ. Hắn nhìn cô cười, sau đó thu lại ý cười, tiếp tục ăn cơm.
--------------------------------------------------













