Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 77
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Làm sao cô có thể kiên cường mà sống cho đến hiện tại?
-
Chuyện ngày đó ở nhà ăn, Yến Bắc Thần và An Hạ đều không đề cập lại.
Buổi phẫu thuật của Tiêu Tiêu được tiến hành đúng như thời gian đã định, trong khoảng thời gian này, mỗi ngày An Hạ đều chạy qua chạy lại giữa biệt thự và bệnh viện. May mắn là mọi chuyện đều vẫn thuận lợi, buổi phẫu thuật của Tiêu Tiêu rất thành công.
Cứ thế, thoắt cái đã bước sang tháng tư, tuy Tiêu Tiêu đã phẫu thuật thành công, nhưng vẫn phải tiếp tục ở lại bệnh viện chờ hồi phục. Nằm viện thêm đại khái một tháng, bé con khỏe mạnh xuất viện. Ngày đó, An Hạ và An Thanh sắp xếp thu dọn đồ đạc trong bệnh viện, sau đó nắm tay Tiêu Tiêu về nhà.
Phẫu thuật thành công, lại thêm một tháng điều dưỡng, sắc mặt con bé đã hồng hào lên rất nhiều. Thậm chí trong một tháng này, bé con còn béo hơn một xíu, cao lên một xíu. Cũng vì cơ thể thoải mái hơn nhiều, khiến Tiêu Tiêu trở nên tươi tắn hơn không ít.
Suốt thời gian này An Thanh đều ở trong bệnh viện, lâu rồi không có ai về nhà. Bước qua tháng tư, không khí ở Nam thành dày đặc hơi ẩm. Ba người về đến nhà, mở cửa ra, mùi ẩm mốc lập tức xông vào mũi.
An Hạ bảo An Thanh và Tiêu Tiêu chờ dưới sân, bản thân xắn tay áo vào nhà dọn dẹp qua một lượt.
Muốn dọn dẹp nhà thì phải di chuyển đồ qua lại, khá mất thời gian. Nhưng cũng may nhà của họ nhỏ, An Hạ cũng là người thạo việc. Không quá nửa tiếng, căn phòng đã được quét dọn một lượt. Cửa sổ mở ra, gió lùa vào, thổi bay mùi ẩm mốc trong phòng. An Hạ cầm chổi và túi rác đi ra, vẫy tay với An Thanh và Tiêu Tiêu đang chơi dưới tầng. Cùng lúc, lại thấy được Lý Văn Tiệp đang nói chuyện với Tiêu Tiêu.
Lý Văn Tiệp cũng đã thấy cô, vốn đang ngồi xổm dưới đất nói chuyện với Tiêu Tiêu, thấy An Hạ vẫy tay, bèn quay đầu nhìn lại, cười với cô, sau đó đứng dậy.
Chiều nay Lý Văn Tiệp không có tiết, nên ngồi tàu điện ngầm về nhà, không ngờ lại trùng hợp gặp được Tiêu Tiêu ngày hôm nay xuất viện, còn có An Hạ đưa cô bé về nhà.
Tin Tiêu Tiêu nhập viện, Lý Văn Tiệp đã được nghe từ ba mình, cậu còn từng nhắn tin hỏi thăm An Hạ. Không ngờ nhanh như thế bé con đã khỏi bệnh xuất viện rồi.
Trẻ nhỏ xuất viện là chuyện đáng chúc mừng, buổi trưa, An Thanh và An Hạ đặc biệt mua đồ về mở một bàn tiệc nhỏ. Là hàng xóm, chú Lý và Lý Văn Tiệp cũng được mời sang đây.
Ngay từ lúc đầu, chú Lý đã nói nếu hai chị em cần tiền thì có thể mượn ông ấy. Nhưng đến tận khi Tiêu Tiêu phẫu thuật xong, hai chị em vẫn không hề mở miệng một câu.
An Thanh nói bọn họ đã tìm được người để mượn tiền, cũng không cần trả gấp. Chú Lý kể chuyện này cho mẹ Vương, mẹ Vương suy đoán có thể là Yến Bắc Thần giúp đỡ. Nhưng cũng chỉ là đoán mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Hôm nay là ngày vui, chú Lý còn uống một ít rượu, An Thanh cũng uống một ít. Trong thời gian này, tuy An Thanh ở trong bệnh viện ngày đêm vất vả chăm sóc, tuy con gái càng ngày càng tốt lên là chuyện vui, nhưng đúng là cô ấy cũng rất mệt.
Ăn cơm xong, chú Lý được Lý Văn Tiệp đưa về nghỉ ngơi, An Hạ cũng đỡ An Thanh về phòng. Sau khi dỗ Tiêu Tiêu ngủ xong, An Thanh ra khỏi phòng, Lý Văn Tiệp đã đứng sẵn bên ngoài, có vẻ là đang đợi cô.
An Hạ nhìn thấy Lý Văn Tiệp, mỉm cười với cậu, rồi đi ra ngoài.
Hai người đứng cuối hàng lang, tựa vào lan can, một người nói, một người dùng thủ ngữ cùng tán gẫu.
Bây giờ là buổi chiều, nhưng ánh nắng không quá gay gắt, bởi đã được một tầng mây chặn lại bớt, thậm chí trong không khí còn có hơi ẩm. Hôm nay thời tiết không đẹp lắm, dự báo còn nói buổi tối có thể sẽ có mưa.
Hai người đứng ở hành lang, nói đến rất nhiều chuyện, giống như trước đây. Trước đây mỗi khi đến mùa hè, trong phòng quá nóng, hai người sẽ bê một cái bàn nhỏ ra ngoài, ngồi ở đây hóng gió, cùng làm bài tập.
Học lực của hai người đều tốt, nhưng mỗi người có một thế mạnh riêng, bởi thế có thể giúp đỡ rất nhiều cho đối phương.
Lý Văn Tiệp nhìn An Hạ mặt đầy ý cười, thoáng cái nghĩ lại, phát hiện đã là chuyện của một năm trước rồi.
Nhưng tuy là đã qua một năm, An Hạ lại không có nhiều thay đổi. Cô vẫn im lặng như cũ, vẫn đơn giản mộc mạc như thế, cô đứng trước lan can, một tay cầm viên phấn không biết lấy được từ đâu, viết lên tường một câu thơ.
Nhất điểm hạo nhiên khí, thiên lí khoái tai phong.
Dáng vẻ của An Hạ luôn điềm đạm như thế, thơ chữ mà cô thích lại hoàn toàn trái ngược. Cô thích Tô Thức, thích Tân Khí Tật, thích Lý Bạch, Lý Văn Tiệp nghĩ, có lẽ đằng sau vẻ bề ngoài mềm mại kia của cô chính là một trái tim mạnh mẽ hướng đến tự do.
Lý Văn Tiệp nhìn một dòng thơ này, chợt nhớ tới gì đó, hỏi An Hạ: "Hôm nay cậu còn phải về không?"
An Hạ là người đã đi làm.
Lý Văn Tiệp hỏi xong, An Hạ nhìn cậu một cái, đặt phấn xuống, nâng tay lên.
[Có thể về muộn một xíu.]
Hôm nay là ngày Tiêu Tiêu xuất viện, Yến Bắc Thần không nói, nhưng An Hạ lại cảm thấy là hắn đã biết. Sáng nay lúc hai người ăn cơm, Yến Bắc Thần nói hôm nay cô có thể về muộn. Hắn có một buổi họp vào buổi tối, cô cũng không cần về gấp để nấu cơm.
--------------------------------------------------













