Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 68
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
An Hạ cũng không phải đang đón hắn.
Cô đang chạy trốn.
Cô giống như đang bị thứ gì hay người nào đáng sợ đuổi theo, bất lực mà tuyệt vọng chạy trốn giữa hành lang chật kín người. Cô chạy không hề có phương hướng gì cả, cũng không có mục đích, khuôn mặt ngày thường vốn luôn là im lặng điềm tĩnh, ánh mắt đen láy sáng ngời, hiện tại ngập tràn tuyệt vọng như bị kéo xuống vực sâu c.h.ế.t chóc.
Trong lúc rơi vào vực sâu tuyệt vọng mãi không chạm đến đáy đó, An Hạ chợt thấy được một chùm sáng.
Chùm sáng kia đứng ở ngay trước cửa thang máy, thẳng tắp đứng ở đó, thân hình cao lớn của hắn được bao trùm trong một tầng sáng chiếu từ cửa sổ bên cạnh vào, cứ như một vị thần cứu rỗi.
Đáy mắt khô cạn của An Hạ chợt tràn ra nước mắt nóng bỏng.
Nước mắt tuyệt vọng như nước lũ từ hốc mắt trào ra, cô hướng thẳng về phía vị thần cứu rỗi kia mà chạy, khoảnh khắc chạy đến trước mặt hắn, cô giống như rốt cuộc được vớt ra khỏi đáy biển sâu không thấy đáy mà gấp gáp hít lấy oxi.
"A--"
Tiếng kêu khàn khàn từ trong cổ họng cứ thế phát ra.
Yến Bắc Thần không biết nên hình dung cảm nhận của bản thân thế nào khi nhìn thấy một An Hạ như thế, trái tim hắn cứ như theo một tiếng "a" ngắn cụt lủn đó bị xé rách. Giữa m.á.u huyết mơ hồ, hắn nâng tay, bắt lấy cô gái có thân hình nhỏ nhắn đang tuyệt vọng lao tới, giấu cô về sau lưng.
Người đàn ông đuổi theo An Hạ cũng đã xông tới đây, Yến Bắc Thần nâng mắt nhìn ông ta, ánh mắt giống như mũi kiếm dưới ánh trăng lạnh như băng.
Một tay hắn nắm chặt bả vai đang run rẩy của An Hạ, một tay khác túm lấy đầu của người đàn ông kia. Ông ta chỉ cảm thấy cơ thể mình bỗng mất đi trọng lực, giây tiếp theo, lưng đã đập vào bức tường cứng rắn lạnh lẽo của hành lang bệnh viện.
Yến Bắc Thần túm đầu người đàn ông, đáy mắt là lạnh lẽo, tia m.á.u nổi lên, hắn bình tĩnh nhìn ông ta, nhàn nhạt hỏi.
"Làm gì thế?"
-
Yến Bắc Thần dẫn An Hạ đi tới xe của mình.
Ngồi vào xe xong, Yến Bắc Thần cho khóa cửa lại. Không gian nhỏ hẹp có thể mang đến cảm giác an toàn. An Hạ ngồi ở ghế lái phụ, cúi đầu nhìn hai tay vẫn còn run run của mình.
Yến Bắc Thần ngồi ở ghế lái, nhìn An Hạ như vậy, không nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Vừa rồi ở hành lang bệnh viện, Yến Bắc Thần ép người đàn ông kia trên tường, khiến xung quanh nhất thời rơi vào hỗn loạn. Không phải đợi lâu, bảo vệ đã chạy đến đưa người đi.
Người kia lúc gần bị đưa đi mới liều mạng mà giãy dụa, gọi tên An Hạ, nói mình là ba của cô, bắt bảo vệ thả mình ra. Nhưng bọn họ biết rõ Yến Bắc Thần là nhân vật lớn, không ai dám thả ông ta. Người kia gào thét một hồi không có kết quả, cuối cùng chỉ đành từ bỏ giãy dụa, nhưng trước khi đi vẫn còn bỏ lại một câu dọa dẫm, nói ông ta sẽ còn quay lại, dù sao ông ta đã tìm được hai người.
Khuôn mặt hung ác của người kia không hề có điểm tương đồng nào với An Hạ. Mà cũng chỉ cần mấy phút xảy ra chuyện ngắn ngủi này, Yến Bắc Thần đã có thể dễ dàng nhìn ra câu chuyện quá đỗi thường thấy phía sau họ.
Đại khái là sau khi mẹ mất, ba của hai chị em họ không những không làm tròn bổn phận của một người ba ruột, tám phần còn bòn rút tiền từ hai chị em họ, thậm chí là bạo lực gia đình. Nếu không thì đã không khiến An Hạ sợ hãi đến mức này.
Hai chị em không chịu nổi gánh nặng trốn đi, bảy tám năm sau, ông ta lại tìm tới.
Hoa trong gương, trăng trong nước bị đập vỡ, luôn có thể mang đến những sợ hãi và tổn thương không thể diễn tả được bằng lời.
Yến Bắc Thần trầm tư suy nghĩ đến đây, trái tim giống như cũng bị ai đó bóp nghẹt, không đau nhưng cũng không hề thoải mái. Theo lý mà nói, đây là quá khứ của An Hạ, hắn là người ngoài cuộc, vốn sẽ không thể đồng cảm với hoàn cảnh của cô, bởi trước giờ hắn chưa từng đồng cảm với quá khứ đau buồn của bất kỳ ai.
Nhưng câu chuyện quá khứ này lại cứ khiến hắn có cảm giác như mình cũng đã từng trải qua.
Lồng n.g.ự.c có cảm giác hít thở không thông, Yến Bắc Thần rút cánh tay đặt trên vô lăng về, tựa người về sau. Hắn ngẩng đầu, nhìn chằm chằm phía trước, cũng không biết là đang nghĩ gì.
An Hạ rơi vào trạng thái c.h.ế.t lặng và đầu óc trống rỗng mất một hồi lâu.
Cô như đang bị bóng đè, muốn giãy dụa tỉnh lại, nhưng vũng bùn này cứ bám chặt lấy cô, kéo cô lại, khống chế tinh thần cô, thậm chí còn muốn kéo cô xuống đáy vực sâu. Cô liên tục bị những thứ trong vũng bùn đó ăn mòn, khiến cô không khống chế được bản thân mà run rẩy liên tục.
Tình trạng như vậy không biết kéo dài trong bao lâu, cuối cùng, vẫn là nhờ tiếng chuông báo kéo cô thoát ra.
An Hạ giật thót, các giác quan hơi lấy lại tỉnh táo, cô phát hiện trên người đã toát đầy mồ hôi. Trong lúc đầu óc vẫn còn hỗn loạn, An Hạ lấy điện thoại ra, đọc tin nhắn.
Tin nhắn của chị gái gửi đến, hỏi cô sao vẫn chưa về.
Sau khi Tiêu Tiêu được đẩy ra ngoài, An Thanh vẫn luôn đi cùng con bé, vào đến tận phòng bệnh. An Hạ thì phụ trách đi làm thủ tục nhập viện. Thủ tục này không quá phức tạp dài dòng, nhưng An Hạ đã sắp đi được một tiếng, An Thanh mới nghĩ có thể đã xảy ra chuyện gì, bèn nhắn tin hỏi.
--- Lời tác giả ---
Tiết lộ cho một bí mật, được Yến tổng ấn đầu là phúc phận đời này của nhà mi đó.
Yến tổng: ...
--------------------------------------------------













