Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 19
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Nhắc đến vấn đề muốn hay không muốn, bảo mẫu nhỏ lập tức lộ ra căng thẳng, cô tắt điện thoại, dùng ngôn ngữ ký hiệu giải thích.
[Đến giờ ăn tối rồi.]
Mặt trời sắp xuống núi, hiện tại cũng đã chập tối, buổi trưa Yến Bắc Thần còn không ăn gì cả, vẫn nên ăn cơm tối thì hơn.
Yến Bắc Thần đưa mắt nhìn qua cửa sổ, nhìn ánh nắng chiều ấm áp sau lớp lụa mỏng một lát thì ngồi dậy.
-
Ngủ một chiều, tinh thần của Yến Bắc Thần đã tốt lên không ít. Ngoại trừ tiếng nhạc đáng ghét gọi dậy làm hắn hơi bị gắt ngủ thì sau khi thay quần áo vào nhà ăn, tinh thần đã hồi phục khá tốt rồi, thậm chí sắc mặt nhợt nhạt trong lúc ngủ cũng hồng hào lên đôi chút.
Yến Bắc Thần vò vò đầu đi vào nhà ăn, thấy bữa tối đã được bảo mẫu nhỏ bày biện gọn gàng trên bàn. Ánh nắng chiều chiếu qua cửa sổ rơi xuống mặt bàn, bữa tối yên tĩnh nằm ở đó. Mà bảo mẫu nhỏ sau khi bày xong bàn ăn chợt "vèo" một cái, biến mất khỏi nơi này.
Yến Bắc Thần: "..."
Nhà ăn vốn có hai người giờ chỉ còn lại một mình Yến Bắc Thần, hắn ngẩng đầu nhìn về hướng bảo mẫu nhỏ rời đi, sau đó đi đến trước bàn ăn ngồi xuống, gọi.
"Bảo mẫu nhỏ."
Yến Bắc Thần gọi xong, từ cửa bếp cạnh phòng ăn ló ra một cái đầu nho nhỏ.
Bảo mẫu nhỏ nghiêng người ló ra cái đầu, đôi mắt đen láy nhìn hắn. Một bên má cô hơi phồng lên, hình như đang ăn gì đó, lại vì bị hắn nhìn chằm chằm mà không dám có động tác tiếp theo, cứ như con sóc nhỏ đang giữ hạt trong miệng.
Yến Bắc Thần nhìn cái bộ dạng này của cô, hỏi: "Cô làm gì đấy?"
Bảo mẫu nhỏ lúc này mới đứng thẳng người từ trong bếp đi ra, dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với Yến Bắc Thần.
[Ăn cơm.]
Cũng đúng, bảo mẫu nhỏ không phải người máy, cũng cần ăn cơm. Sau khi chuẩn bị bữa tối cho Yến Bắc Thần ở nhà ăn xong thì cô về phòng bếp ăn bữa tối của mình.
Yến Bắc Thần mỉm cười, hỏi: "Ăn gì thế?"
Bảo mẫu nhỏ hơi dừng lại, cô giống như đang nghĩ xem phải dùng ngôn ngữ ký hiệu biểu đạt thế nào với hắn về bữa tối của mình, nghĩ một lúc vẫn thấy khó mà biểu đạt ra được, bèn đơn giản trực tiếp quay về phòng bếp, bưng bữa tối của mình ra.
Bảo mẫu nhỏ đặt bữa tối của mình lên một góc bàn ăn, Yến Bắc Thần quét mắt qua, sau đó đưa mắt nhìn bảo mẫu nhỏ.
"Em cảm thấy tôi không nuôi nổi em?" Yến Bắc Thần hỏi.
Khác biệt hẳn với bữa tối phong phú của hắn, bữa tối của bảo mẫu nhỏ cực kỳ đơn giản, chỉ có một bát cơm và một đĩa thập cẩm lẫn lộn. Mà nhìn nguyên liệu trong đó, có thể đoán ra là thừa từ nguyên liệu nấu ăn cho hắn rồi trộn vào làm thành một đĩa thức ăn cho mình. Yến gia không có chuyện để cho người giúp việc ăn đồ ăn thừa, thậm chí nói một ngày ba bữa của người giúp việc đều có tiêu chuẩn nhất định. Sao đến lượt bảo mẫu nhỏ của hắn lại ăn dè ăn sẻn thế này?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Yến Bắc Thần vừa hỏi như thế, An Hạ lập tức căng thẳng, cô vội đưa tay, dùng ngôn ngữ ký hiệu giải thích.
[Còn chưa hỏng, bỏ đi tiếc lắm.]
Đúng là như thế. Chỗ nguyên liệu này chỉ là không được hoàn hảo mà thôi, dùng để nấu ăn vẫn rất ổn, cứ thế ném đi thì quá lãng phí, thế là An Hạ bèn bỏ vào xào lên ăn.
Nhưng thiếu gia cứ như không nghe vào tai lời giải thích của cô, cúi đầu nhìn đĩa thập cẩm một cái, chợt hỏi.
"Ăn ngon không?"
An Hạ: "..."
Giọng điệu nói chuyện của thiếu gia luôn cứ thay đổi xoành xoạch, vừa nãy rõ ràng còn hơi tức giận, mà hiện tại đã chuyển thành có hứng thú rồi. Hắn quan sát đĩa thập cẩm trên bàn, giống như còn hứng thú với nó hơn cả bàn thức ăn phong phú của chính mình.
Nhìn thấy bộ dạng này của thiếu gia, An Hạ nói.
[Mai tôi sẽ nấu cho thiếu gia ăn thử.]
Yến Bắc Thần nói: "Sao phải phiền phức vậy."
Nói xong, Yến Bắc Thần nhìn đĩa thập cẩm, nói: "Đang có sẵn luôn này."
Dứt lời, Yến Bắc Thần đưa tay kéo đĩa thập cẩm kia đến trước mặt mình, sau đó, hắn cầm đũa gắp một miếng cà rốt.
An Hạ đứng một bên, nhìn Yến Bắc Thần bỏ miếng cà rốt kia vào miệng.
Mùi vị không tệ.
Yến Bắc Thần ăn xong một miếng cà rốt, hứng thú trong mắt càng đậm hơn. Tuy là cà rốt này hình dạng quái thai, nhưng cảm giác ăn vào miệng khá giòn mềm hợp vị, hơn nữa bởi vì xào chay nên có thể nếm ra rất rõ vị ngọt của cà rốt. Ăn cũng khá ngon.
Yến Bắc Thần đầy hứng thú tiếp tục gắp miếng thứ hai.
Thiếu gia ăn cơm luôn rất im lặng, kể cả động tác ăn cũng toát lên cao quý đẹp mắt. Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ chiếu vào nhà ăn, bao phủ một tầng sáng lên thân hình cao lớn của thiếu gia. Hắn im lặng ăn đĩa thập cẩm kia, chỉ một lát sau đã ăn hết hơn nửa.
Mà sau khi ăn hết nửa đĩa thập cẩm này, Yến Bắc Thần mới giống như nhớ ra An Hạ. Động tác của hắn không dừng lại, vừa gắp một miếng súp lơ xanh vừa nói với bảo mẫu nhỏ.
"Em ăn của tôi."
An Hạ ngẩng đầu nhìn hắn.
"Tôi ăn hết phần của em rồi, ăn xong cái này là cũng no bụng, em ăn của tôi đi." Yến Bắc Thần vừa nói, vừa dùng một tay khác đẩy mấy đĩa canh và thức ăn của mình đến trước mặt An Hạ, đẩy xong lại tiếp.
"Ăn ở đây luôn."
An Hạ nhìn bữa tối trong thời gian thực tập mình tỉ mỉ chuẩn bị: "..."
--------------------------------------------------













