Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 174
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
“Chú Lý, xem cờ không nói, chú có biết quy tắc này không?”
An Hạ quay lại, Lý Văn Tiệp cười nhìn cô. Thấy là cậu ta, An Hạ cũng mỉm cười.
[Về rồi hả?]
An Hạ cầm quân trắng, nâng tay dùng ngôn ngữ ký hiệu nói chuyện với Lý Văn Tiệp.
“Ừ.” Lý Văn Tiệp đáp, vừa cười vừa ngồi xuống bên cạnh, “Hôm nay không bận, ông chủ cho về sớm.”
Hiện tại là kỳ nghỉ hè, trước đó Lý Văn Tiệp đã xin vào học việc ở quán cà phê gần trường, đang học pha chế. Quán cà phê cách trường khá gần, bình thường cậu ta đều sẽ ở lại ký túc xá, khi nào tan làm sớm mới về nhà.
Đây là lần đầu An Hạ gặp lại Lý Văn Tiệp sau khi từ Tần thành trở về.
Nói xong với An Hạ, Lý Văn Tiệp lại quay sang Tiêu Tiêu: “Con chơi giỏi như thế, chú giúp dì con một tí chẳng lẽ không được?”
Tiêu Tiêu bĩu môi: “Dù gì vẫn là hai người. Chú bắt nạt trẻ con.”
Lý Văn Tiệp phì cười: “Vậy chú không nói nữa, kệ dì con hạ cờ thế nào thì hạ nhé.”
Lý Văn Tiệp nói xong thì nhìn sang An Hạ. Cô khẽ cười, đặt quân trắng xuống chỗ lúc trước Lý Văn Tiệp nói.
Nước cờ của Tiêu Tiêu cứ thế bị phá mất rồi.
Tiêu Tiêu: "..."
-
“Không chơi nữa!" Tiêu Tiêu hờn dỗi nói. Nói xong, con bé nhìn An Hạ, nói: "Dì ơi, con không vui, con có thể ăn kem không ạ?”
Lý Văn Kiệt nghe vậy thì dựng lông mày: “Lại nữa à, con giả vờ buồn để ăn kem chứ gì.”
Trước giờ Tiêu Tiêu đã làm thế này không ít lần.
"Đúng đó." Tiêu Tiêu le lưỡi: "Ai bảo chú chọc con không vui.”
Bởi vì Tiêu Tiêu được An Hạ chăm sóc từ bé, An Hạ lại chơi thân với Lý Văn Tiệp, Tiêu Tiêu vì thế mà cũng trở nên thân thiết với cậu ta, có thể tự nhiên thoải mái mà nói giỡn.
Con bé nghịch ngợm làm mặt quỷ với Lý Văn Tiệp, dáng vẻ đắc ý. An Hạ cười cười vừa thu dọn bàn cờ vừa nâng tay nói với Tiêu Tiêu.
[Được.]
[Nhớ lấy thêm một que cho chú Lý nhé.]
“Ứ đâu!” Tiêu Tiêu vèo một cái chạy vào phòng.
Đương nhiên con bé chỉ tỏ vẻ vậy thôi, cuối cùng vẫn mang ra cho An Hạ và Lý Văn Tiệp mỗi người một que. Cầm được kem rồi, bé con kia ở lại phòng điều hoà xem sách tranh. An Hạ ngồi cùng Lý Văn Kiệt bên bàn cờ vây, vừa ăn kem vừa tán gẫu.
“Chơi thêm ván nữa không?” Lý Văn Kiệt hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
An Hạ đang cầm kem ăn, nghe Lý Văn Tiệp nói vậy thì mỉm cười gật đầu.
Hai người dọn bàn cờ, bắt đầu ván mới.
Trong lúc đánh, An Hạ hỏi.
[Cậu học cờ vây từ bao giờ vậy?]
Nhớ hồi học cấp ba, Lý Văn Tiệp không biết chơi cờ vây.
“Lên đại học mới học, có câu lạc bộ cờ vây." Lý Văn Tiệp nói, "Cái lần tớ phải đi uống rượu ấy. Chính là lần câu lạc bộ đi thi đấu rồi thắng giải, về mới đi liên hoan.”
An Hạ gật đầu, không nói thêm. Lý Văn Tiệp đợi một lát, ngẩng đầu nhìn An Hạ, nói.
“Cậu muốn đi học lại không?”
Lý Văn Tiệp nói xong, An Hạ ngẩng đầu nhìn cậu ta.
Một tuần An Hạ và An Thanh quay về Tần thành, mẹ Vương được quản gia sắp xếp về nhà chăm sóc Tiêu Tiêu. Phải biết, trong tình huống thông thường, có thể khiến quản gia đặc biệt phái người giúp việc trong nhà đến chăm sóc cho họ hàng của người đó, trừ phi bảo mẫu nhỏ có quan hệ nào khác với chủ nhà.
Khi đó mẹ Vương đã đoán An Hạ và Yến Bắc Thần đang hẹn hò. Bà ấy biết, đương nhiên sẽ nói với Lý Văn Tiệp. Dù sao mẹ Vương cũng không phải một người mẹ ngu dốt, biết tình cảm của con trai dành cho An Hạ.
Khi nghe mẹ nói, Lý Văn Tiệp cũng không quá ngạc nhiên. Thật ra từ ngày cậu ta định tỏ tình với An Hạ rồi bị Yến Bắc Thần cắt ngang, Lý Văn Tiệp đã có cảm giác trên đầu mình đang treo một cây đao rồi.
Lúc mẹ nói tin này cho cậu ta, chẳng qua là khiến cây đao đó rơi xuống thôi.
Lý Văn Tiệp nên mừng cho An Hạ.
Cậu ta cũng cảm nhận được trái tim của An Hạ không đặt ở chỗ mình. Dù ngày hôm đó có tỏ tình, có lẽ cậu ta cũng chỉ nhận được lời từ chối của cô. Mà người An Hạ tiếp xúc rất ít, Lý Văn Tiệp cũng đã từng gặp vị thiếu gia kia của nhà họ Yến, nhân vật cỡ như hắn, có lẽ bất kỳ một cô gái nào đều không cưỡng lại được.
Cậu ta mừng cho An Hạ đã hái xuống ngôi sao kia.
Không chỉ là vấn đề tình cảm được đáp lại, mà quan trọng hơn, cuộc sống của An Hạ khi ở cạnh người kia hẳn sẽ trở nên tươi sáng yên ổn hơn.
Yến Bắc Thần là thiếu gia, rất giàu có. Theo như lời mẹ Vương, An Hạ và An Thanh về Tần thành vì một án kiện, còn Yến Bắc Thần thậm chí đã cho cả đội ngũ luật sư của tập đoàn đi theo giúp đỡ.
Hắn có thể làm đến mức này, thì việc đưa An Hạ đến trường đi học có lẽ cũng không phải chuyện gì khó khăn.
Tuy An Hạ đã đi làm một năm, nhưng thành tích của cô rất tốt, tuy rằng bỏ lỡ mất thời gian cuối năm lớp 12, nhưng chỉ cần chuẩn bị từ bây giờ, đến kỳ thi tuyển sinh tiếp theo còn một năm nữa, đủ để cô ôn luyện lại.
Tuy Lý Văn Tiệp không thể hẹn hò với An Hạ, nhưng nhìn từ góc độ bạn bè, cậu ta biết An Hạ luôn rất muốn đến trường, cho nên mới hỏi ra câu này.
An Hạ nhìn cậu ta, như là đang nghĩ ngợi, sau đó, cô nâng tay lên.
[Sẽ đó.]
Lý Văn Tiệp nhận được câu trả lời của cô thì không khỏi khẽ mỉm cười.
--------------------------------------------------













