Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 17
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Thiếu gia tâm trạng đã tốt lên tiếp tục gắp miến, nói với cô: "Tôi đồng ý cho em làm trợ lý sinh hoạt. Nhưng mà tôi cũng không biết chúng ta có hợp nhau không, nên sẽ có một kỳ thử việc. Ngày mai tôi đi Hải thành công tác, em cũng đi cùng đi."
-
An Hạ giống như được giữ lại, lại không như không phải. Thiếu gia cho cô một kỳ thử việc, nếu như sau thời gian này cảm thấy cô có đủ tư cách thì sẽ giữ cô lại, nếu không thì sẽ để cô đi. Nhưng không cần biết là thế nào, đây chính là một cơ hội dành cho cô.
An Hạ rất vui vẻ, rời khỏi nhà ăn lập tức quay về báo với mẹ Vương. Mẹ Vương nghe được cũng mừng thay cô, còn hết lời động viên khích lệ. Đồng thời, những người giúp việc xung quanh lại tỏ ra không quá tin tưởng. An Hạ không thể nói chuyện, có thể ban đầu là do thiếu gia cảm thấy mới lạ, nhưng mà sống với nhau một thời gian, những bất tiện do rào cản ngôn ngữ sẽ càng ngày càng hiện rõ, đến khi đó thiếu gia chắc chắn sẽ không lưu luyến gì cô nữa.
Hơn nữa nói không chừng ngay từ ban đầu thiếu gia đã không vừa mắt cô, cho cô thời gian thử việc chẳng qua là vì thấy cô đáng thương nên mới không từ chối ngay lập tức mà thôi.
An Hạ cũng không để những lời này của mấy người giúp việc vào lòng, chỉ cười cười với họ. Nhìn thấy dáng vẻ đó của cô, mấy người giúp việc thu lại ánh mắt dán trên người cô.
Chuyện thử việc cứ như thế được quyết định, sáng sớm ngày hôm sau, An Hạ ngồi cùng xe với Yến Bắc Thần đi Hải thành.
Hải thành và Nam thành cách nhau không xa, giữa hai thành phố cách nhau một thành phố khác, so với Nam thành, Hải thành càng đi xuống phía Nam hơn. Hơn nữa Hải thành ở ven biển, đường biển còn dài hơn cả của Nam thành, vào mùa này, khí hậu ở Hải thành ấp áp lại đủ hơi ẩm, màu sắc đậm hơn, là một thành phố nhỏ thích hợp để sinh sống.
Hành trình kéo dài ba tiếng, xe từ quốc lộ dài của vùng duyên hải chuyển vào đường nhánh, không lâu sau, xe dừng lại bên ngoài một tòa biệt thự độc lập.
Yến gia là một gia tộc lớn, đương nhiên sản nghiệp cũng lớn, bất động sản nằm rải khắp cả nước, mà sau khi lão gia t.ử qua đời, toàn bộ những thứ này đều do Yến Bắc Thần đứng tên.
Căn biệt thự này đứng sừng sững bên bờ biển, theo đuổi phong cách Nhật Bản hiện đại tao nhã, tối giản nhưng không mất đi khí thế. Biệt thự chỉ có hai tầng, có bể bơi và vườn hoa, tuy còn xa mới sánh bằng đại trạch Yến gia, nhưng cũng đủ lớn và đủ xinh đẹp rực rỡ.
Xe đi vào sân, người chờ sẵn bên trong bước nhanh ra mở cửa xe. Người kia nhìn vào người bên trong, cung kính lên tiếng.
"Yến tổng."
Người đó là trợ lý được chi nhánh công ty ở Hải thành phái tới, sẽ hỗ trợ cho Yến Bắc Thần toàn bộ công việc sắp tới đây tại Hải thành. Yến Bắc Thần bước xuống xe, hai người tiến vào biệt thự.
Biệt thự vẫn thường xuyên có người dọn dẹp quét tước, lúc nhận được thông tin Yến Bắc Thần sẽ thay Uông tổng đến đây, biệt thự lại được tổng vệ sinh một lần nữa. Vào đến bên trong, ánh nắng mặt trời bị cản lại ở ngoài, ngồi bên cạnh cửa sổ sát đất là có thể nhìn thẳng ra biển đằng xa.
Yến Bắc Thần ngồi xuống ghế sô pha, nhận lấy văn kiện liên quan đến chi nhánh công ty người kia đưa cho.
"Đây là báo cáo ngắn gọn về tình hình hiện tại của công ty ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Yến Bắc Thần lật mấy trang, trong lúc hắn xem tài liệu, người kia tiếp tục nói: "Những báo cáo chi tiết liên quan sẽ được trình bày trong hội nghị tại công ty diễn ra vào chiều nay ạ. Nhóm quản lý trong công ty đã được triệu tập, chiều nay ngài có thể bắt đầu cuộc họp bất cứ lúc nào..."
"Chiều nay tôi không qua đó." Yến Bắc Thần lật vài tờ rồi đặt sang một bên.
Người bị cắt ngang kia hơi ngẩn ra, không hiểu lắm nhìn hắn.
"Cậu tên là gì?" Yến Bắc Thần hỏi.
Người kia đáp rất nhanh: "Dương Chiêu."
"Tiểu Dương, tôi ngồi xe cả một buổi sáng mới đến nơi, bây giờ cần nghỉ ngơi. Chiều nay tôi sẽ không đến công ty, cậu quay về báo với họ hủy bỏ cuộc họp đi." Yến Bắc Thần nói xong, từ trên sô pha đứng dậy.
Dương Chiêu: "..."
"Yến tổng..." Dương Chiêu bấy giờ mới phản ứng lại, muốn nói đến tầm quan trọng của buổi hội nghị diễn ra vào chiều nay, rằng không có sự có mặt của hắn thì không được.
Nhưng Yến Bắc Thần đã ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, gọi: "An Hạ."
Yến Bắc Thần gọi xong, từ cửa phòng ngủ tầng hai thò ra một cái đầu nho nhỏ.
"Dọn giường xong chưa?" Yến Bắc Thần hỏi.
Cái đầu nho nhỏ kia gật gật.
Yến Bắc Thần xác nhận xong, quay đầu nói với Dương Chiêu: "Sáng mai cậu đến đón tôi."
"Nhưng mà Yến tổng..." Dương Chiêu vội bước lên, nhưng mà còn chưa kịp nói hết câu, Yến Bắc Thần chân dài bước nhanh thoáng cái đã lên đến cửa phòng ngủ ở tầng hai, một giây tiếp theo biến mất sau cánh cửa.
Dương Chiêu: "..."
Yến Bắc Thần đi vào phòng ngủ, An Hạ đã dọn dẹp xong xuôi đi ra ngoài rồi đóng cửa lại. Cô đi xuống tầng, thấy Dương Chiêu vẫn còn đứng tại chỗ.
Cô gái nhỏ khoảng chừng mười tám mười chín, trên người mặc quần dài áo dài, giản dị sạch sẽ. Dương Chiêu nhất thời không dám chắc chắn thân phận của cô, hỏi: "Cô là..."
An Hạ nhìn anh ta, lấy điện thoại ra gõ một dòng chữ đưa tới.
[Tôi là trợ lý sinh hoạt của thiếu gia.]
--------------------------------------------------













