Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 104
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
Bây giờ đã là buổi chiều, ánh nắng ngoài cửa sổ không còn gay gắt như trước. Yến Bắc Thần nhìn màn hình, mở khoá rồi bấm vào wexin.
Người liên hệ không nhiều, ngón tay của Yến Bắc Thần dừng trên khung trò chuyện với An Hạ. Đang chuẩn bị gõ chữ, Yến Bắc Thần bỗng dừng lại, xoá những chữ đã nhập, bấm gọi video cho An Hạ.
Lúc nhận được cuộc gọi của Yến Bắc Thần, An Hạ đang ở trong sân cắt tỉa hoa. Lúc nghe thấy tiếng chuông của cuộc gọi video, An Hạ còn tưởng mình nghe lầm.
Cô không thể nói, trước giờ vẫn luôn liên lạc với người khác bằng tin nhắn, rất ít khi dùng cuộc gọi hay là gọi video. Cô tưởng là người lạ, nhưng lúc cầm điện thoại lên lại phát hiện là Yến Bắc Thần.
Nhìn thấy ảnh đại diện wexin của Yến Bắc Thần, An Hạ hơi ngẩn người, bấm nghe.
Yến Bắc Thần không phải chờ lâu, người bên kia đã bắt máy, màn hình hiện lên khuôn mặt của bảo mẫu nhỏ. Cô cầm điện thoại, vẻ mặt hơi hoang mang, lúc đưa mắt nhìn hắn trên màn hình, trong mắt còn tràn ra lo lắng.
Yến Bắc Thần hiểu nguyên nhân vì sao, bèn cười với cô rồi nói: "Em đặt điện thoại lên tủ đi, rồi ngồi cách ra xa điện thoại, dùng ngôn ngữ ký hiệu như bình thường là được."
Yến Bắc Thần nói ra phương án giải quyết cho cuộc gọi video này của hai người, An Hạ nghe xong lập tức chạy chậm vào biệt thự, đặt điện thoại lên chiếc tủ trong phòng khách.
Vị trí vừa đẹp, An Hạ trên màn hình có thể nhìn thẳng vào Yến Bắc Thần. Giải quyết xong vấn đề này, lo lắng trong mắt bảo mẫu nhỏ rút đi, cô nâng tay, hỏi Yến Bắc Thần.
[Có chuyện gì sao ạ?]
Yến Bắc Thần gọi cho cô, còn gọi video, hẳn là có chuyện gì cần dặn dò mà không tiện nhắn tin. Cô hỏi xong, Yến Bắc Thần trả lời:
"Không có gì quan trọng, hôm nay tôi hơi bận nên không về ăn tối được."
Nghe Yến Bắc Thần nói xong, An Hạ: "..."
Yến Bắc Thần quả thật không có chuyện quan trọng gì, gọi cho An Hạ chỉ để báo tối nay không về ăn cơm, bảo cô tự ăn trước.
Mà An Hạ nghe tin này thì ngẩn ra một giây, sau đó cô khẽ gật đầu, lại nâng tay.
[Vâng.]
Yến Bắc Thần nhìn bảo mẫu nhỏ đáp xong thì im lặng, khẽ cười rồi nói.
"Dù sao hôm nay tôi không về, buổi chiều em có thể đi đón Tiêu Tiêu, sau đó đi ăn cơm với chị gái."
Yến Bắc Thần đề nghị xong, An Hạ ngẩng đầu nhìn hắn, hai mắt sáng lên.
Buổi chiều An Hạ không cần chuẩn bị bữa tối cho Yến Bắc Thần, như vậy tức là công việc buổi chiều không cần làm. Đúng là cô có thể làm như hắn nói, đi đón Tiêu Tiêu tan học rồi cùng đi ăn cơm tối với chị gái và cháu.
Thật ra nếu chỉ nói là đi ăn cơm với Tiêu Tiêu thì cô sẽ không vui mừng đến vậy. Bởi vì khoảng thời gian này Yến Bắc Thần đã đưa cô và Tiêu Tiêu đi ăn cơm vài lần. Nhưng chị gái lại rất bận, cũng vì không tiện nên chưa cùng bọn họ ăn bao giờ.
Đã lâu rồi An Hạ chưa ăn cơm với chị gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
Chuyện này là Yến Bắc Thần chủ động nói ra, tỏ ý đã đồng ý cho cô làm như thế. Trong mắt An Hạ tràn ngập vui vẻ và mừng rỡ, cô cười với Yến Bắc Thần, thoáng chốc như một mặt trời nhỏ sáng rực rỡ, sau đó khẽ gật đầu với hắn.
Tuy rằng thấy cô vui vẻ thì Yến Bắc Thần cũng rất vui, nhưng hắn vẫn hơi bất mãn mà nói với An Hạ: "Tôi nói cho em đi ăn cơm với chị gái và Tiêu Tiêu khiến em vui như vậy cơ à."
"Em không thích ăn cơm với tôi sao?" Yến Bắc Thần lại hỏi tiếp.
Bình thường đều là hai người cùng nhau ăn cơm, hôm nay Yến Bắc Thần phải tăng ca, cho phép cô và chị gái đi ăn với nhau. Bảo mẫu nhỏ xem ra vui c.h.ế.t đi rồi, không thấy gì là thất vọng và tiếc nuối vì hôm nay không được ăn cơm với hắn.
Yến Bắc Thần hỏi xong, An Hạ cười nhìn hắn.
Cô không nâng tay lên, chỉ cách một màn hình mà nhìn hắn, trong mắt là ý cười im lặng, mà nhìn vẻ mặt đó của cô, Yến Bắc Thần bỗng cảm thấy cô có trả lời câu hỏi này hay không cũng không quan trọng.
Hai người cách một màn hình, cùng nhau nở nụ cười.
Mà khi Yến Bắc Thần cũng cười lên, rõ ràng là ý cười trong mắt An Hạ đậm hơn rất nhiều. Lúc này, rốt cuộc An Hạ có cơ hội hỏi Yến Bắc Thần câu hỏi nên đặt ra ngay từ khi bắt đầu.
An Hạ nhìn Yến Bắc Thần trên màn hình, nâng tay.
[Sao thiếu gia lại gọi video thế ạ?]
Nếu Yến Bắc Thần có chuyện gì quan trọng không thể nói rõ qua tin nhắn, thì bây giờ cũng có thể nói luôn với cô. Nhưng hắn chỉ thông báo với cô hôm nay không về ăn tối. Chuyện này nhắn tin cũng được, dùng vài chữ là truyền đạt xong, vì sao lại phải gọi video, nhìn cô làm thủ ngữ.
An Hạ hỏi xong, Yến Bắc Thần đáp: "Muốn xem em."
Trên màn hình, An Hạ nghe xong lời này của Yến Bắc Thần thì hơi ngẩn ra.
Yến Bắc Thần thấy được vẻ giật mình đó của cô, tươi cười trên mặt vẫn không đổi, hắn cười hỏi cô.
"Em không muốn xem tôi à?"
An Hạ chớp mắt một cái.
Hỏi xong, Yến Bắc Thần bình tĩnh nhìn cô chờ đợi.
Một lát sau, cổ họng An Hạ khẽ động, cô nâng tay lên.
[Muốn.]
Yến Bắc Thần cười.
--- Lời tác giả ---
Bắt đầu phát triển tuyến tình cảm~
viết gấp quá, lúc sau có sửa lại, nếu ai đọc chương này mà thấy lạ thì có thể quay lại đọc nha, xin lũi xin lũi.
--------------------------------------------------













