Ngân Hà Tĩnh Lặng – Chương 101
Ngân Hà Tĩnh Lặng
Dịch: CP88
*
"Ồ? Xảy ra chuyện gì?"
"Hôm qua sau khi cậu về, tôi đã cùng cô ấy tưới nước cho hoa. Lúc tưới nước chúng tôi tán gẫu một lát, cô ấy hỏi tôi một chuyện." Yến Bắc Thần kể.
Trình Tâm Sầm hỏi: "Hỏi gì?"
Yến Bắc Thần: "Hỏi tôi học ngôn ngữ ký hiệu từ bao giờ."
Yến Bắc Thần nói xong, Trình Tâm Sầm không khỏi quay đầu liếc hắn một cái.
Yến Bắc Thần lại như đang nhớ lại chuyện hôm qua, trầm ngâm một lát, không chờ Trình Tâm Sầm hỏi đã chủ động kể lại chuyện xảy ra tối qua.
"Tôi nói học từ nhỏ rồi. Bởi vì mẹ tôi là người câm điếc, tôi sống với mẹ, chỉ có thể trao đổi với mẹ, cho nên tôi không chỉ biết đọc thủ ngữ, còn biết làm." Yến Bắc Thần nói.
Nói đến đây, Yến Bắc Thần dừng lại, hắn cười nhìn sang Trình Tâm Sầm, "Sau đó cô ấy hỏi mình có khiến tôi nhớ đến mẹ không."
Hàng lông mi của Trình Tâm Sầm khẽ động.
Ý cười trên mặt Yến Bắc Thần chưa giảm, hắn thu lại ánh mắt dừng trên người Trình Tâm Sầm, tiếp tục câu chuyện.
"Cô ấy hỏi mình có khiến tôi nhớ lại mẹ, nhớ lại cả những ấm áp khi ở với mẹ không."
"Tôi đáp có."
"Cô ấy nói thế thì tốt quá."
Yến Bắc Thần nói xong câu cuối cùng, lại cười nhìn sang Trình Tâm Sầm.
Hắn rất vui vẻ.
Lúc cô ấy đi vào thang máy, chỉ có thể nhìn ra là tâm trạng của Yến Bắc Thần không tệ. Nhưng khi kể lại chuyện hôm qua, nhắc lại cuộc trò chuyện với An Hạ, bầu không khí xung quanh hắn rõ ràng đã thay đổi.
Trở nên chói mắt hơn.
-
Yến Bắc Thần luôn rất hào phóng khuôn mặt tươi cười của mình với mọi người. Nhưng đồng thời hắn lại vô cùng giỏi nguỵ trang cho bản thân, phần lớn thời điểm, khuôn mặt tươi cười của hắn là để che giấu cho những cảm xúc khác, rất ít người có thể nhận ra nụ cười đó của hắn có thật lòng hay không.
Nhưng Trình Tâm Sầm lại phân biệt được.
Màu mắt của Yến Bắc Thần rất nhạt, lúc cười lên, nếu tâm trạng dưới đáy mắt là sâu xa hời hợt, thì khi đó nụ cười của hắn không phải thật lòng. Mà nếu ý cười tràn đến tận đáy mắt, có thể xuyên qua đôi con ngươi đó nhìn thấy tâm trạng sâu trong lòng hắn, thì đó là khi hắn đang thật sự vui vẻ.
Kể xong chuyện hôm qua, Yến Bắc Thần cũng không kết thúc chủ đề này luôn mà nói tiếp: "Tôi vẫn biết cô ấy rất tốt, nhưng đây là lần trực tiếp nhất biết cô ấy tốt cực kỳ luôn."
"Con người ta khi trả lời một câu hỏi nào đó sẽ có xu hướng xem xét từ góc độ của mình trước tiên, càng dễ sa vào những suy nghĩ mà tâm trạng khi suy xét theo góc độ đó mang đến."
"Nhưng An Hạ không giống thế, cô ấy luôn nghĩ từ góc độ của tôi trước." Yến Bắc Thần nói.
Đánh giá về An Hạ xong, tươi cười trên mặt hắn dần trở nên trầm tĩnh, hắn nhìn Trình Tâm Sầm, nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - *
"Tôi quả thật càng ngày càng thích cô ấy."
Hai mắt Trình Tâm Sầm mở lớn.
Con số trên thang máy không vì câu chuyện của hai người mà thay đổi nhịp độ vốn có của nó, vững vàng mà tăng lên từng con số. Mà nói xong câu nói cuối cùng kia, Yến Bắc Thần giống như có hơi ngại, hắn thu lại ánh mắt của mình, nhìn lên con số đang tăng.
"Nhưng nghĩ kỹ thì cũng có hơi kỳ lạ." Yến Bắc Thần nói, "Lần đầu tiên tôi và cô ấy gặp nhau, cô ấy chỉ biết tôi hiểu ngôn ngữ ký hiệu, nhưng chưa từng hỏi tôi chuyện đó, tối qua lại bỗng nhiên hỏi."
Nói đến đây, Yến Bắc Thần thoáng suy tư chốc lát, mới tiếp: "Chắc là nhìn thấy gì đó, hoặc là nghe được cái gì mới khiến cô ấy nghĩ đến."
Yến Bắc Thần đứng đó, lúc nói đến đây, vẻ mặt có hơi trầm ngâm, như là đang tự hỏi tự đáp.
Một lát sau, một đống nghi hoặc trong mắt hắn lại đổi thành sự thoải mái sao cũng được, hắn cười nói: "Nhưng cũng may là cô ấy thấy gì đó, hoặc là nghe được gì, khiến cô ấy hỏi ra câu hỏi này. Nếu không thì tôi cũng không biết cô ấy sẽ trả lời như vậy đâu."
Nói xong, Yến Bắc Thần cúi đầu, cười nhìn Trình Tâm Sầm.
"Nói như vậy, tôi còn phải cảm ơn thứ cô ấy đã thấy hoặc chuyện cô ấy đã nghe được, cũng có thể là người khiến cô ấy nhìn thấy nghe thấy nha."
"Chỉ không biết là ai."
Trình Tâm Sầm: "..."
Yến Bắc Thần nói xong những lời này lại giống như tiếp tục rơi vào trầm tư, suy nghĩ xem người khiến An Hạ hỏi ra vấn đề kia rốt cuộc là ai. Hắn một lần nữa ngẩng đầu nhìn con số chậm rãi nhảy lên, một lúc lâu sau chợt nói.
"Đến rồi."
Trình Tâm Sầm hoàn hồn tỉnh lại.
Cô ấy ngẩng đầu nhìn sang Yến Bắc Thần, Yến Bắc Thần đang chìm trong suy tư cúi đầu cười nhìn cô ấy, nâng tay chỉ con số trên thang máy.
"Đến tầng của cậu rồi."
Yến Bắc Thần vừa dứt lời thì thang máy dừng lại, cửa thang máy chậm rãi mở ra.
Đây là tầng của bộ phận marketing, tầng 27, Trình Tâm Sầm liếc ra ngoài, chân bước ra. Trước khi cô ấy đi, Yến Bắc Thần đứng trong thang máy chợt gọi.
"Tâm Sầm."
Trong thang máy, Yến Bắc Thần cười nhìn cô ấy, vẫy vẫy tay chào rồi nói.
"Có thời gian thì cùng đi ăn nhé."
Trình Tâm Sầm: "..."
Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, Yến Bắc Thần cao lớn tuấn tú với ý cười trên mặt trong tầm mắt cũng dần biến mất.
Cửa thang máy đóng lại, thang máy tiếp tục đi lên. Trình Tâm Sầm đứng trước cửa, nhìn con số đang liên tục tăng lên.
Nhìn một lát, Trình Tâm Sầm thu lại ánh mắt, khẽ mỉm cười rồi xoay người đi về văn phòng mình.
--------------------------------------------------













