Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NÀNG TIÊN CÁ BỎ TRỐN – Chương 8

NÀNG TIÊN CÁ BỎ TRỐN

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Cảnh Nhiên và Tần Nghiên lên xe rời đi.

Tôi theo bản năng chạy về phía người thân, tôi muốn cứu họ.

“A!”

Tôi ngã mạnh xuống đất, lòng bàn tay bầm tím và chảy máu.

Mưa, nước mắt và m.á.u cùng nhau rơi xuống.

Tôi đã chạy rất lâu.

Khi đi ngang qua một bảng quảng cáo, tôi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Đây chính là kẻ thù truyền kiếp của Lục Cảnh Nhiên, Cố Tắc.

Trong đầu tôi nhanh chóng tìm kiếm thông tin về Cố Tắc. Anh ấy bị tật ở chân và phải ngồi xe lăn. Anh ấy từng đến gặp riêng tôi và mong tôi có thể ở bên anh ấy.

Lúc đó tôi đã từ chối.

Lúc này, tôi quay người và chạy theo hướng khác.

Khi tới một biệt thự, tôi nhìn thấy Cố Tắc vừa mới xuống xe.

Anh ấy đang ngồi trên xe lăn với một tấm chăn che chân. Người vệ sĩ phía sau đang cầm ô che và định đẩy anh ấy vào nhà.

Tôi muốn gọi nhưng nhớ ra hiện giờ mình không thể nói chuyện.

Vì vậy, tôi đã tranh thủ giây cuối cùng khi cánh cửa trước mắt đóng lại, lao vào.

Tốc độ quá nhanh khiến tôi ngã xuống cạnh chiếc xe lăn.

“Ai?” Vệ sĩ vẻ mặt cảnh giác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Cố Tắc quay đầu lại, vẻ mặt bình tĩnh: “Bé đáng thương này chạy từ đâu tới vậy?”

6

Tôi hốt hoảng túm lấy chăn trên chân Cố Tắc, sờ vào chân anh ấy, run rẩy viết ra một câu.

Tấm chăn sạch đã bị m.á.u và mưa làm cho nhăn nhúm.

Tôi nhìn Cố Tắc cầu cứu, hy vọng anh ấy sẽ hiểu ý tôi.

Vẻ mặt anh ấy vẫn không thay đổi, bình tĩnh nói: “Chân anh không có cảm giác.”

Sau đó, anh ấy xòe lòng bàn tay ra trước mặt tối.

Tôi lập tức viết một câu vào lòng bàn tay anh ấy: [Cứu người tộc tôi, tôi nguyện c.h.ế.t vì anh.]

Tay còn lại ấn vào chân anh ấy, ra hiệu tôi có thể giúp anh ấy chữa bệnh.

Tôi để lại một vệt vết bẩn trong lòng bàn tay sạch sẽ của Cố Tắc. Tuy nhiên anh ấy chỉ đơn giản là nhìn nó mà không cảm thấy khó chịu gì.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy đầy mong đợi, trong lòng cảm thấy lo lắng.

Những hạt mưa lớn đập vào mặt khiến tầm nhìn của tôi có chút mờ đi.

Giây tiếp theo, Cố Tắc cầm lấy chiếc ô từ tay vệ sĩ, nghiêng về phía tôi.

Tầm nhìn của tôi đột nhiên trở nên rõ ràng.

Chỉ thấy Cố Tắc hơi nhếch môi, trong giọng điệu có chút vui mừng: “Một lời đã định.”

Tôi cảm thấy hạnh phúc, những sợi dây thắt chặt trong lòng tôi cuối cùng cũng được thả lỏng.

Sau khi bình tĩnh lại, sự mệt mỏi vì sử dụng năng lực quá mức ập đến, cộng với cơn đau rát ở cổ họng, tôi không thể trụ được nữa và ngất đi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NÀNG TIÊN CÁ BỎ TRỐN
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...