Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

NÀNG TIÊN CÁ BỎ TRỐN – Chương 7

NÀNG TIÊN CÁ BỎ TRỐN

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Em……”

Anh ta nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.

“Cảnh Nhiên, anh đang làm gì ở đây vậy?”

Phía sau anh ta, Tần Nghiên đang chạy tới.

Vẻ mặt của Lục Cảnh Nhiên lập tức trở lại lãnh đạm, nhưng khi đối mặt với Tần Nghiên, giọng điệu lại rất ôn hòa.

“Em sao lại ở đây?”

“Em biết anh lo lắng cho em nhưng đừng vì thế mà khiến cô Mạnh tổn thương, anh nhé?”

Tôi không hiểu chuyện gì cả.

“Có ý gì?”

Lục Cảnh Nhiên lạnh lùng liếc nhìn tôi: “Hừ, cô vì hận Tần Nghiên cho nên xúi tộc người cá trả thù em ấy, nếu không phải lúc đó tôi tới kịp thì...”

Tôi ngắt lời anh ta: “Không thể nào!”

Trông tôi giống một con ngốc sẽ làm thế hay sao?

Khó trách khi Lục Cảnh Nhiên trở lại, sắc mặc có chút không ổn.

“Lục Cảnh Nhiên, em luôn ở cạnh anh, anh …”

Tần Nghiên ngắt lời tôi: “Cảnh Nhiên.”

Cô ta yếu ớt tựa vào trong vòng tay của Lục Cảnh Nhiên.

“Em không thích người cá.”

Lục Cảnh Nhiên ôm cô ta: “Được, anh sẽ báo thù cho em.”

Anh ta ra lệnh và tôi bị vệ sĩ bắt lại.

“Lục Cảnh Nhiên, anh đang làm gì vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Anh ta hừ lạnh một tiếng: “Cô không phải thích cứu người sao? Để xem sau khi bị độc câm, cô làm thế nào cứu người.”

“Ồ, nhân tiện, người thân của cô...”

Ánh mắt anh ta lạnh lùng: “Bắt hết những người cá đó lại!”

“Đừng mà!”

Tôi vùng vẫy nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông đó rời đi.

“Lục Cảnh Nhiên, anh không thể làm như vậy, em đã ở bên anh ba năm, ba năm liền, anh không thể làm như vậy với em!

“Lục Cảnh Nhiên, em cầu xin anh hãy thả người trong tộc em ra, em chắc chắn là bọn họ không làm chuyện đó.”

“Ồn ào.”

Anh ta vẫy tay và ngay lập tức có ai đó giữ lấy cằm tôi.

Thuốc cay nồng, khó chịu bị ép vào cổ họng, ngay lập tức đốt cháy từng ngóc ngách trong họng.

“Ah……”

Khi tôi mở miệng, tôi chỉ có thể phát ra một âm thanh khàn khàn.

“Lu...ah...”

Người vệ sĩ buông tôi ra, tôi ngã xuống đất, tay tôi cứ bấu chặt vào cổ họng, cố gắng nhổ thuốc ra.

Nhưng tất cả những gì tôi có thể nhổ ra chỉ là máu.

Lục Cảnh Nhiên từ cao nhìn xuống: “Mạnh Đàn, đừng nghĩ rằng không có cô thì tôi sống không được, cô nên biết rõ thân phận của mình.”

Tôi ngước nhìn anh ta, cảm thấy tuyệt vọng.

Tôi đẩy Lục Cảnh Nhiên ra một cách thô bạo và dùng hết sức lực bỏ chạy.

“Bắt lấy cô ta!”

Lúc này, bầu trời u ám, sấm sét rền vang.

Chẳng mấy chốc, trời bắt đầu mưa to.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
NÀNG TIÊN CÁ BỎ TRỐN
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...