Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nàng Phi Lười Có Độc – Chương 13

Nàng Phi Lười Có Độc

Tác giả: Nhị Nguyệt Liễu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ôn Noãn cố gắng chống đỡ chân tê dại đi về phía chân núi, đầu vốn hơi hỗn loạn dần trở nên tỉnh táo, chân như rót chì cũng dần trở nên nhẹ nhàng, nam nhân như tảng đá đè lên người nàng hình như cũng không nặng như vậy nữa. Nàng thở ra một hơi dài, trong lòng tự hỏi chẳng lẽ khi mệt mỏi đạt đến cực điểm ngược lại không mệt, giống như đạo lý người chết hồi quang phản chiếu?

Dù phải hay không phải, giờ phút này nàng đã không còn rảnh hơi đi ngẫm nghĩ và cũng không có thời gian rảnh rỗi đi suy tư những vấn đề nhỏ nhặt không đáng kể này, ngẩng đầu nhìn về phía chân núi, đã có thể thấy ánh sáng đèn của các nhà và hình dáng cây nhân duyên cao lớn rêu rao trong sân miếu Nguyệt Lão.

Ôn Noãn hít sâu một hơi, con đường núi mười tám ngoặt này cuối cùng đã xong, hy vọng đang ở phía trước cách đó không xa, hơi sức của nàng đột nhiên tăng nhanh, chân lướt như bay sải bước về miếu Nguyệt Lão.

Cuối cùng thấy được xe ngựa của Vương phủ, trong đêm tối Bạch Ưng cố làm ra vẻ phong lưu dựa vào cửa xe, thấy Ôn Noãn cõng Quân Dập Hàn “Hôn mê bất tỉnh”, vẻ mặt hắn hơi rối bời thay đổi mấy lần, ngay sau đó bước nhanh về phía trước, Ôn Noãn không đợi hắn hỏi đã mở miệng trước: “Bệnh tình Vương gia cấp bách, nhanh chóng trở về phủ.”

Bạch Ưng không để lại dấu vết nhìn Vương gia đang “Hôn mê”, vẻ mặt “Nặng nề” cùng Ôn Noãn nâng hắn vào trong xe ngựa, ra roi nhanh chóng chạy về Vương phủ. Đèn dầu hai bên đường phố xa thẳm, mơ hồ soi sáng ra khóe môi hắn hơi nhếch lên.

Bên trong xe ngựa, Ôn Noãn đề phòng Quân Dập Hàn “Hôn mê” ngã từ trên tháp ngồi xuống, đành phải ôm ngang hắn để cho hắn dựa vào đầu vai mình. Mặc dù khoảnh khắc lên xe ngựa, nàng rất muốn nằm thẳng xuống ngủ, nhưng nhu cầu mãnh liệt này của nàng bị lý trí vượt qua, bây giờ tuyệt đối không phải là thời cơ để ngủ, Vương gia cứ giày vò như vậy, vốn là người sắp chết, lần này xác định vững chắc trở về chỉ có phần tắt thở.

Thế cho nên nàng mới mở miệng trước khi Bạch Ưng đặt câu hỏi, chính là phòng ngừa Bạch Ưng hỏi kỹ sinh nghi. Mọi người đều biết Vương gia vốn sa cơ lỡ vận, cũng do các ngự y dùng dược liệu quý giá giữ mệnh mà thôi. Hiện giờ bệnh tình Vương gia chuyển nguy cũng là hợp tình hợp lý, ai ngờ nàng lại đạp mạnh hắn một cái về phía điện Diêm Vương. Nhưng nếu để Bạch Ưng biết hắn bò lên núi ngồi trong đình hóng mát thổi gió mấy canh giờ, nói không chừng sẽ xảy ra chút chuyện, mặc dù nàng không nói hắn sẽ không biết, nhưng người này còn tinh ranh hơn khỉ, ai biết hắn sẽ tìm ra dấu vết gì từ trong lời nói của nàng rồi gây ra cho nàng chút mánh khóe * gì đó. Vì vậy còn đề phòng chuyện chưa xảy ra thì tốt hơn.

(*) nguyên gốc幺蛾子: Yêu nga tử (bươm b//ư//ớ//m, thiêu thân) – ý tứ ăn không nói có, sinh sự vô lý, đa số mang nghĩa xấu, ra vẻ mưu mô, toan tính bẩn thỉu, chệch khỏi cách nghĩ thông thường.

Ôn Noãn cúi đầu nhìn Quân Dập Hàn qua vai, hình như sắc mặt hắn càng thêm tái nhợt không chút huyết sắc, sống mũi thẳng tắp gần như chạm vào cổ của nàng, nhưng lại không cảm thấy hơi thở của hắn.

Không phải sẽ không chống đỡ được trước khi về đến Vương phủ chứ?

Ôn Noãn giật mình, đưa ngón tay sờ lên cổ hắn, ấn xuống da thịt nhẵn nhụi trơn bóng, mặc dù mạch yếu ớt nhưng vẫn nhảy lên. Trong lòng nàng mừng rỡ, xem chừng hắn trở về phủ chống đỡ chừng một hai canh giờ thì có thể tắt thở. Nàng lấy tay vén rèm xe lên, giọng vội vàng: “Bạch Ưng, nhanh hơn nữa, Vương gia sắp không chịu nổi nữa.”

Khổ tâm cuối cùng không có uổng phí, ngày thật tốt sắp tới.

Không chịu nổi nữa?

Bạch Ưng suýt nữa bật cười ra tiếng, cuối cùng nén nhịn được, cung kính trả lời: “Dạ, Vương phi.”

Tốc độ xe ngựa đột nhiên tăng nhanh, Ôn Noãn vội vàng không kịp chuẩn bị, thân thể bỗng nhiên ngã về sau, ngay tiếp theo đó Quân Dập Hàn được nàng ôm cũng ngã thẳng xuống đè lên người nàng.

“Xui xẻo!”

Ôn Noãn khẽ nguyền rủa ra tiếng, vừa định đứng dậy làm cảm giác thân thể nặng nề, tứ chi không còn chút sức lực nào, ngay cả động đậy ngón tay cũng cảm thấy khó khăn khác thường, giống như toàn bộ mệt mỏi đọng lại lúc trước bay vọt tới bao phủ lấy nàng. Nhìn Vương gia Quân Dập Hàn sắp chết đè trên người không nhúc nhích, Ôn Noãn hơi khóc không ra nước mắt. Bây giờ nàng nào có sức đẩy hắn ra? Nào có sức đứng dậy?

Nhưng cứ đè như vậy...

“Vương phi, đến rồi.”

Ôn Noãn khổ não mãi còn chưa nghĩ ra phương pháp giải quyết, âm thanh của Bạch Ưng đã truyền qua màn xe vào, tiếp theo đó tay hắn vén màn xe.

“Dừng tay.” Ôn Noãn hét lớn ra tiếng theo bản năng, thấy sau khi màn xe vừa bị nhấc lên khe hẹp đã trở về vị trí cũ, hàm ý mắc kẹt trong cổ họng nàng mới thuận lợi khạc ra. Rũ mắt xuống, nhìn đỉnh đầu tuấn mỹ chôn giữa bầu ngực mình, tâm tình nàng như ngàn vạn thần thú chạy qua. Tổ tông nhà hắn, hàng này đời trước tuyệt đối là sắc lang đầu thai, lúc hôn mê còn ngã được chính xác như thế.

Hắn che trên người nàng, vùi đầu giữa bầu ngực nàng, tư thế ám muội như vậy nếu để cho người ta nhìn thấy... Mặc dù da mặt nàng dày, nhưng cảm giác thật sâu không có cách nào sống nổi rồi.

Huống chi, trạng thái của hắn bây giờ còn là thoi thóp một hơi...

Phiên bản này, nên nói ra như thế nào? Ôn Noãn không dám tưởng tượng.

Nàng tràn đầy khổ sở nhắm mắt, rụt cổ muốn biến nó trở thành cơn ác mộng chưa tỉnh.

Nhưng ở bên ngoài, giọng của Bạch Ưng lại vang lên một lần nữa: “Vương phi?”

Ôn Noãn cắn răng, mở miệng nói: “Đi gọi Minh Nhi tới, đừng hỏi tại sao, nhanh đi.”

Dù sao Minh Nhi cũng là người mình, mất thể diện trước mặt người mình... Ôn Noãn cảm thấy có thể miễn cưỡng chấp nhận. Đây cũng là phương pháp xử lý cho hiện giờ không có cách nào.

“Dạ, Vương phi.” Bạch Ưng lĩnh mệnh đi.

Ôn Noãn vỗ trán thở dài rất bi ai, âm thầm tự đánh giá chẳng lẽ là báo ứng do buổi chiều mình giày vò Quân Dập Hàn?

Nàng vẫn đắm chìm trong cảm xúc đau buồn của mình, không ý thức được thân thể đã khôi phục hơi sức, càng không chú ý tới khóe môi Quân Dập Hàn trước ngực nhếch lên cười nhạo nhàn nhạt.

“Tiểu thư.”  Âm thanh lo lắng của Minh Nhi truyền đến từ xa xa.

Thân thể Ôn Noãn cứng đờ, ngay cả làm xong chuẩn bị mất mặt, nhưng chuyện mất mặt thế này hiện ra trước mặt người khác tóm lại áp lực trong lòng rất nặng. Nàng tính toán cố gắng một chút, nén đủ một hơi dùng sức đẩy Quân Dập Hàn trên người ngồi dậy một chút.

Thế mà lại thành công, thật là ông trời cũng giúp ta!

Ôn Noãn nhìn theo hướng Quân Dập Hàn ngã ra ngoài, trong mắt lóe ra mừng rỡ như điên, ngay sau đó nàng nhanh chóng đưa tay chụp tới Quân Dập Hàn đang định ngã ra ngoài xe kéo lại, vốn chỉ còn một hơi, nếu ném ngã chết, nàng chỉ có phần chôn theo.

Dưới tình thế cấp bách nghiêng người về phía trước, độ cong quá lớn, lại do Quân Dập Hàn quá nặng, thêm vào đó giống như dưới chân nàng vấp phải vật gì đó, tóm lại, vốn ý định ban đầu kéo người cuối cùng “Rầm” một tiếng, mạnh mạnh mẽ mẽ đặt nửa người lên người Quân Dập Hàn ngã ra ngoài màn xe, môi phía dưới mềm mại hơi lạnh rỉ ra mùi máu tươi nhàn nhạt quanh quẩn quanh chóp mũi nàng.

Minh Nhi hít sâu một hơi che miệng há to, tay đưa ra giữa không trung vén rèm xe cứng đờ, cùng lúc đó bốn phía xung quanh vang lên tiếng hút khí liên tiếp.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nàng Phi Lười Có Độc
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...