Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Năm Ấy Chúng Ta Lỡ Hẹn – Chương 42

Năm Ấy Chúng Ta Lỡ Hẹn

Tác giả: Hạ Tường Lam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Nguyệt Dung cong môi lên mỉm cười thõa mãn khi nhìn thấy Mộ Tuyết Vi rơi vào cảnh chật vật như hôm nay nhưng vẫn giả vờ đứng ra hòa giải: “Thôi mà mọi người chuyện cũng chưa rõ trắng đen chúng ta đừng nói như thế, dù sao Tuyết Vi cũng là đồng học của chúng ta cơ mà… cậu ấy gặp khó khăn chúng ta phải giúp đỡ chứ”.

Lâm Nguyệt Dung quay qua nắm lấy đôi tay của Mộ Tuyết Vi tỏ vẻ thân thiết: “Tuyết Vi à, nếu cậu có cần giúp đỡ gì thì cứ nói mình sẽ giúp hết lòng, chúng ta là bạn nên đừng có ngại gì hết nha”.

Một vài người châm chọc vào: “Nguyệt Dung à ai mà cần cậu giúp chứ người ta có Tô Vĩ một trong tứ đại gia tộc giàu nhất Hoa Đô này chống lưng mà”.

Kim Huyền Trâm lên tiếng: “À nhắc mới nhớ sao hôm nay anh Tô Vĩ không đi cùng cậu tới đây vậy hả Tuyết Vi?”.

Mộ Tuyết Vi đang lúng túng không biết trả lời sao thì Nghê Tiểu Quyển kéo tay Tô Vĩ từ đâu chen vào rồi lên tiếng chào hỏi: “Xin lỗi nha mấy bồ… do anh Tô Vĩ có chút việc bận nên bọn này mới đến trễ”.

Đám người của Lâm Nguyệt Dung vẫn vui vẻ bảo: “Có gì đâu chỉ sợ cậu và anh Tô Vĩ không đến thì sẽ buồn lắm thôi”.

Nghê Tiểu Quyển chào hỏi bạn bè thân thiết của mình rồi đánh mắt nhìn qua Mộ Tuyết Vi khóe môi cô cong nhẹ lên đầy đắc ý vì Tô Vĩ nhận lời dự tiệc cùng mình chứ không chọn Mộ Tuyết Vi nhưng cô giả lã thân thiết bắt chuyện: “A đây chẳng phải là Tuyết Vi hoa khôi năm nay của trường hay sao, cậu mặc bộ đầm này đẹp lắm đó nha, cậu mua ở đâu vậy có thể chỉ mình với được không? “.

Tô Vĩ thấy Mộ Tuyết Vi đứng đối diện mình cũng cảm thấy áy náy vô cùng, nhưng ai bảo người anh thích lại là Nghê Tiểu Quyển và chỉ xem Mộ Tuyết Vi là em gái thôi.

Bạc Mỹ Mỹ liền phì cười nói: “Ôi trời không cần hỏi cũng biết chắc là hàng rẻ tiền được bày bán lề đường đó mà hahaha…cậu ấy làm gì có tiền mà xài đồ hiệu như ngày xưa chứ”.

Từ lúc Mộ Tuyết Vi nhìn thấy Tô Vĩ và Nghê Tiểu Quyển nắm tay nhau đi vào thì tâm trạng cô đã rơi xuống tận rãnh Mariana rồi nên đâu còn tâm trạng mà để ý các vấn đề khác, Mộ Tuyết Vi cố gắng nở một nụ cười gượng gạo khó coi lên tiếng: “À mình cũng không rõ lắm bởi vì bộ đồ này là do một người bạn gửi tặng cho mình, để mình thử hỏi lại bạn ấy xem sao rồi trả lời cho cậu biết nha”.

Nghê Tiểu Quyển giả vờ cảm kích: “Được vậy thì tốt quá, mình cảm ơn cậu trước nha”.

Nam Nhất bảo tài xế lái chiếc BMW đến sân vận động, có hai đội bóng đá vẫn còn đang thi đấu với nhau trên sân, cậu xuống xe đi một vòng thì thấy Đới Thiên Sơn đang chạy trên sân người đã ướt đẫm mồ hôi…

Hiệp đấu kết thúc, Nam Nhất vui mừng chạy qua chỗ Đới Thiên Sơn đang đứng rồi lên tiếng: “Ê Thiên Sơn mau đến tiệc sinh nhật của Lâm Nguyệt Dung đi”.

Đới Thiên Sơn nằm ngã người trên sân cỏ rồi thẳng thừng phán: “Không đi đâu, cậu thích thì tự mà đi”.

Nam Nhất ngồi chổm hổm xuống đưa tay chống cằm: “Lớp trưởng đang bị bắt nạt bên đó kia kìa, cầu cậu qua giải vây giúp đi”.

Đới Thiên Sơn cau có khó chịu: “Cậu lo xa nhau quá đã có học trưởng Tô Vĩ của cậu ấy lo rồi…cậu ấy căn bản là không cần tới mình hiểu chưa?”.

Nghe nhắc đến Tô Vĩ, Nam Nhất liền cười một cách khinh bỉ sau đó bật đoạn clip mình quay được cho Đới Thiên Sơn xem: “Nhìn xem Tô Vĩ đang làm cái quái gì đây này…”.

Đới Thiên Sơn nghi hoặc nhưng vẫn ngồi dậy đón nhận chiếc điện thoại mà Nam Nhất đưa rồi nhìn vào màn hình…khung cảnh bữa tiệc xa hoa của Lâm Nguyệt Dung hiện ra Mộ Tuyết Vi vừa bước vào đã bị người ta ăn hiếp, bắt nạt nhưng chẳng thấy bóng dáng của Tô Vĩ đâu hết chỉ có một mình cô hứng chịu tất cả những lời khó nghe của cả một đám người.

Chỉ cần nhìn qua Đới Thiên Sơn cũng đủ hiểu hoàn cảnh của Mộ Tuyết Vi đang chật vật cỡ nào bèn nóng lòng đứng dậy, tay nắm chặt lại, giọng nói đầy tức giận: “Bọn người này thật quá đáng mà không thể để yên được…”.

Nam Nhất thở phào nhẹ nhõm vì thấy Đới Thiên Sơn thay đổi quyết định…

Đới Thiên Sơn đi được chừng chục bước thì đột nhiên dừng lại không bước đi thêm bước nào nữa, cậu đấu tranh tư tưởng với chính mình hồi lâu rồi quay người lại lên tiếng: “Xin lỗi…mình không thể tới đó được”.

Nam Nhất ngạc nhiên đến nỗi tròng mắt muốn rớt cả ra ngoài, bây giờ chỉ có Đới Thiên Sơn mới cứu cánh được Mộ Tuyết Vi cậu không đi thì ai đi cơ chứ?!

“Vì sao vậy hả Thiên Sơn, cậu vừa bảo là…”.

Trong đáy mắt của Đới Thiên Sơn là sự giằn co dữ dội: “Mình… đã hứa với Vân Tường là không đến tham dự bữa tiệc đó rồi…nói dối cậu ấy đã là một điều sai mình không muốn thất hứa nữa”.

Nam Nhất vò đầu bứt tóc: “Thiên Sơn giờ chỉ có mình cậu mới cứu vớt được lớp trưởng thôi đó hơn nữa…hôm nay Vân Tường cũng không có tham dự tiệc sinh nhật của Lâm Nguyệt Dung thì cậu sợ gì chứ”.

Đới Thiên Sơn đấu tranh tư tưởng hồi lâu rồi gật đầu đồng ý: “Thôi được rồi mình sẽ thử nhưng cậu tuyệt đối phải giữ bí mật không được để Vân Tường biết”.

Nam Nhất đưa ba ngón tay lên trời: “Mình thề với cậu luôn cũng được”.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Năm Ấy Chúng Ta Lỡ Hẹn
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...